Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 459: Quỳ Xuống Đưa Tiền

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nực cười!Thời khắc này, trong mắt hai vợ chồng Chu Như và Trương Khai Minh thì Lâm Thiệu Huy trước mắt đây tuyệt đối là một trò cười.Tranh do một người bình thường vẽ ra thì có thể có giá trị gì.Mà tên này lại còn đem tranh mình vẽ làm thành quà sinh nhật tặng cho Thẩm Ngọc Chi, thậm chí còn dùng nó để báo đáp ân tình Thẩm Ngọc Chi đã dành cho Bạch Tố Y?Đây không phải đồ ngu thì là gì!Không chỉ vợ chồng Chu Như, mà thậm chí hai người Thẩm Ngọc Chi và Chu Đức Chí đều không khỏi nhìn lẫn nhau, trên mặt tràn đầy vẻ bất lực và cạn lời.Hiển nhiên hai người cũng không tin, Lâm Thiệu Huy thì có thể vẽ ra được thứ có giá trị gì chứ.Mà Bạch Tổ Y!Thì càng cảm thấy hai má mình nóng rát, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, khiến cô hận không thể xoay người chạy đi."Thiệu Huy, anh."Thất vọng!Bạch Tố Y căn bản không hiểu chồng mình đang phát điên cái gì, ba năm nay cô còn chưa từng thấy chồng mình vẽ tranh bao giờ, càng cũng chưa từng nghe nói anh còn hiểu về hội họa.Đây chẳng phải là đang đùa sao?Chỉ là lúc này cho dù Bạch Tố Y có bất mãn với Lâm Thiệu Huy ra sao thì vẫn không có cách nào lên đó ngăn lại.Mà một bên!Chu Như và Trương Khai Minh đều xem trò vui không chê lớn chuyện, hai người tràn đầy khinh bỉ mà đi đến trước bàn, bắt đầu tán thưởng tác phẩm lớn của Lâm Thiệu Huy một cách châm chọc! “Ôi! Thiệu Huy, anh đang vẽ núi sao? Nhìn không giống nhỉ?" "Đúng nha, nếu như là núi thì phải có cỏ có cây, có nước có chim, mà một mảnh trụi lũi này là thứ gì?"Ở trong mắt hai vợ chồng họ.Lâm Thiệu Huy cầm cọ vẽ, vung tay như rồng bay phượng múa, phe phẩy không ngừng trên trang giấy.Nhưng thứ vẽ ra lại không phải núi, không phải nước, mà là một mảnh đen thui, căn bản nhìn không ra là thứ gì.Không chỉ hai người họ!Mà ngay cả vợ chồng Thẩm Ngọc Chi bên cạnh cùng với Bạch Tổ Y cũng nhìn thấy được thử Lâm Thiệu Huy dang vë.Ba người cũng đồng thời cạn lời tới cực điểm.Chỉ là!Đổi với sự cười nhạo của hai người Chu Như, LâmThiệu Huy không thèm để ý, cả người anh dường như đã hoàn toàn đầm chìm vào thế giới của mình.Cây cọ vẽ kia không ngừng múa may trên trang giấy.Một phút!Năm phút!Mười phút!Khi mười phút vừa trôi qua, khi tất cả mọi người đều chờ đợi tới mất kiên nhẫn.Thì nét vẽ cuối cùng của Lâm Thiệu Huy cuối cùng cũng hạ xuống.Một bức tranh hoa hòe lòe loẹt, nhìn không ra được bất cứ thứ gì, cứ như một mớ lộn xộn xuất hiện trước mặt mọi người.Còn không chỉ vậy.Lâm Thiệu Huy cầm bút lên, vung bút như rồng bay phượng múa mà viết lên góc phía dưới bức tranh một hàng chữ ký tiếng anh...Blood!Cái gì!Sau khi Chu Chí Đức nhìn thấy chữ ký này thì cả người đều sửng sốt.Blood!Đối với cái tên anh ông ta đương nhiên không hề xaĐây là tên của họa sĩ nổi tiếng nhất toàn cầu, Blood, lạ.đó là người được cả giới hội họa xem như thần.Mà bây giờ...Lâm Thiệu Huy lại ký lên cái tên truyền kỳ kia, điều này, sao có thể."Thiệu Huy, cháu điên rồi sao? Cháu biết Blood là ai không? Đó là thần của giới hội họa toàn cầu! Sao cháu có thể đạo tên của ngài ấy!” nộ.Trên mặt dượng út Chu Chí Đức tràn đầy vẻ phắnThân là một người yêu thích tranh, Blood không chỉ là thần trong mắt của các họa sĩ, mà còn là thần tượng siêu cấp muốn cúng bái của Chu Chí Đức ông.Mà lúc này!Lâm Thiệu Huy không chỉ vẽ một bức tranh lộn xộn, mà thậm chí còn đạo chữ ký tên thần tượng của ông, đây thật sự là không thể tha thứ được.Không chỉ mình ông!Mà Thẩm Ngọc Chi, Bạch Tổ Y, vợ chồng Chu Như hiển nhiên cũng biết đến Blood truyền kỳ!Xôn xao...Tất cả mọi người sau khi nhìn thấy chữ ký của Lâm Thiệu Huy thì triệt để bùng nổ rồi.“Họ Lâm kia, có phải đầu mày có vấn đề không há, vậy mà lại dùng chữ ký của ngài Blood, lẽ nào mày định nói mày chính là Blood sao?" “Hahaha...được rồi đó! Có bức tranh nào của ngài Blood mà không phải là tác phẩm đỉnh cấp của giới hội họa đâu chứ! Anh xem xem han ta đang vẽ cái gì kia!""...".

Nực cười!

Thời khắc này, trong mắt hai vợ chồng Chu Như và Trương Khai Minh thì Lâm Thiệu Huy trước mắt đây tuyệt đối là một trò cười.

Tranh do một người bình thường vẽ ra thì có thể có giá trị gì.

Mà tên này lại còn đem tranh mình vẽ làm thành quà sinh nhật tặng cho Thẩm Ngọc Chi, thậm chí còn dùng nó để báo đáp ân tình Thẩm Ngọc Chi đã dành cho Bạch Tố Y?

Đây không phải đồ ngu thì là gì!

Không chỉ vợ chồng Chu Như, mà thậm chí hai người Thẩm Ngọc Chi và Chu Đức Chí đều không khỏi nhìn lẫn nhau, trên mặt tràn đầy vẻ bất lực và cạn lời.

Hiển nhiên hai người cũng không tin, Lâm Thiệu Huy thì có thể vẽ ra được thứ có giá trị gì chứ.

Mà Bạch Tổ Y!

Thì càng cảm thấy hai má mình nóng rát, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, khiến cô hận không thể xoay người chạy đi.

"Thiệu Huy, anh."

Thất vọng!

Bạch Tố Y căn bản không hiểu chồng mình đang phát điên cái gì, ba năm nay cô còn chưa từng thấy chồng mình vẽ tranh bao giờ, càng cũng chưa từng nghe nói anh còn hiểu về hội họa.

Đây chẳng phải là đang đùa sao?

Chỉ là lúc này cho dù Bạch Tố Y có bất mãn với Lâm Thiệu Huy ra sao thì vẫn không có cách nào lên đó ngăn lại.

Mà một bên!

Chu Như và Trương Khai Minh đều xem trò vui không chê lớn chuyện, hai người tràn đầy khinh bỉ mà đi đến trước bàn, bắt đầu tán thưởng tác phẩm lớn của Lâm Thiệu Huy một cách châm chọc! “Ôi! Thiệu Huy, anh đang vẽ núi sao? Nhìn không giống nhỉ?" "Đúng nha, nếu như là núi thì phải có cỏ có cây, có nước có chim, mà một mảnh trụi lũi này là thứ gì?"

Ở trong mắt hai vợ chồng họ.

Lâm Thiệu Huy cầm cọ vẽ, vung tay như rồng bay phượng múa, phe phẩy không ngừng trên trang giấy.

Nhưng thứ vẽ ra lại không phải núi, không phải nước, mà là một mảnh đen thui, căn bản nhìn không ra là thứ gì.

Không chỉ hai người họ!

Mà ngay cả vợ chồng Thẩm Ngọc Chi bên cạnh cùng với Bạch Tổ Y cũng nhìn thấy được thử Lâm Thiệu Huy dang vë.

Ba người cũng đồng thời cạn lời tới cực điểm.

Chỉ là!

Đổi với sự cười nhạo của hai người Chu Như, Lâm

Thiệu Huy không thèm để ý, cả người anh dường như đã hoàn toàn đầm chìm vào thế giới của mình.

Cây cọ vẽ kia không ngừng múa may trên trang giấy.

Một phút!

Năm phút!

Mười phút!

Khi mười phút vừa trôi qua, khi tất cả mọi người đều chờ đợi tới mất kiên nhẫn.

Thì nét vẽ cuối cùng của Lâm Thiệu Huy cuối cùng cũng hạ xuống.

Một bức tranh hoa hòe lòe loẹt, nhìn không ra được bất cứ thứ gì, cứ như một mớ lộn xộn xuất hiện trước mặt mọi người.

Còn không chỉ vậy.

Lâm Thiệu Huy cầm bút lên, vung bút như rồng bay phượng múa mà viết lên góc phía dưới bức tranh một hàng chữ ký tiếng anh...Blood!

Cái gì!

Sau khi Chu Chí Đức nhìn thấy chữ ký này thì cả người đều sửng sốt.

Blood!

Đối với cái tên anh ông ta đương nhiên không hề xa

Đây là tên của họa sĩ nổi tiếng nhất toàn cầu, Blood, lạ.

đó là người được cả giới hội họa xem như thần.

Mà bây giờ...

Lâm Thiệu Huy lại ký lên cái tên truyền kỳ kia, điều này, sao có thể.

"Thiệu Huy, cháu điên rồi sao? Cháu biết Blood là ai không? Đó là thần của giới hội họa toàn cầu! Sao cháu có thể đạo tên của ngài ấy!” nộ.

Trên mặt dượng út Chu Chí Đức tràn đầy vẻ phắn

Thân là một người yêu thích tranh, Blood không chỉ là thần trong mắt của các họa sĩ, mà còn là thần tượng siêu cấp muốn cúng bái của Chu Chí Đức ông.

Mà lúc này!

Lâm Thiệu Huy không chỉ vẽ một bức tranh lộn xộn, mà thậm chí còn đạo chữ ký tên thần tượng của ông, đây thật sự là không thể tha thứ được.

Không chỉ mình ông!

Mà Thẩm Ngọc Chi, Bạch Tổ Y, vợ chồng Chu Như hiển nhiên cũng biết đến Blood truyền kỳ!

Xôn xao...

Tất cả mọi người sau khi nhìn thấy chữ ký của Lâm Thiệu Huy thì triệt để bùng nổ rồi.

“Họ Lâm kia, có phải đầu mày có vấn đề không há, vậy mà lại dùng chữ ký của ngài Blood, lẽ nào mày định nói mày chính là Blood sao?" “Hahaha...được rồi đó! Có bức tranh nào của ngài Blood mà không phải là tác phẩm đỉnh cấp của giới hội họa đâu chứ! Anh xem xem han ta đang vẽ cái gì kia!"

"...".

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nực cười!Thời khắc này, trong mắt hai vợ chồng Chu Như và Trương Khai Minh thì Lâm Thiệu Huy trước mắt đây tuyệt đối là một trò cười.Tranh do một người bình thường vẽ ra thì có thể có giá trị gì.Mà tên này lại còn đem tranh mình vẽ làm thành quà sinh nhật tặng cho Thẩm Ngọc Chi, thậm chí còn dùng nó để báo đáp ân tình Thẩm Ngọc Chi đã dành cho Bạch Tố Y?Đây không phải đồ ngu thì là gì!Không chỉ vợ chồng Chu Như, mà thậm chí hai người Thẩm Ngọc Chi và Chu Đức Chí đều không khỏi nhìn lẫn nhau, trên mặt tràn đầy vẻ bất lực và cạn lời.Hiển nhiên hai người cũng không tin, Lâm Thiệu Huy thì có thể vẽ ra được thứ có giá trị gì chứ.Mà Bạch Tổ Y!Thì càng cảm thấy hai má mình nóng rát, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, khiến cô hận không thể xoay người chạy đi."Thiệu Huy, anh."Thất vọng!Bạch Tố Y căn bản không hiểu chồng mình đang phát điên cái gì, ba năm nay cô còn chưa từng thấy chồng mình vẽ tranh bao giờ, càng cũng chưa từng nghe nói anh còn hiểu về hội họa.Đây chẳng phải là đang đùa sao?Chỉ là lúc này cho dù Bạch Tố Y có bất mãn với Lâm Thiệu Huy ra sao thì vẫn không có cách nào lên đó ngăn lại.Mà một bên!Chu Như và Trương Khai Minh đều xem trò vui không chê lớn chuyện, hai người tràn đầy khinh bỉ mà đi đến trước bàn, bắt đầu tán thưởng tác phẩm lớn của Lâm Thiệu Huy một cách châm chọc! “Ôi! Thiệu Huy, anh đang vẽ núi sao? Nhìn không giống nhỉ?" "Đúng nha, nếu như là núi thì phải có cỏ có cây, có nước có chim, mà một mảnh trụi lũi này là thứ gì?"Ở trong mắt hai vợ chồng họ.Lâm Thiệu Huy cầm cọ vẽ, vung tay như rồng bay phượng múa, phe phẩy không ngừng trên trang giấy.Nhưng thứ vẽ ra lại không phải núi, không phải nước, mà là một mảnh đen thui, căn bản nhìn không ra là thứ gì.Không chỉ hai người họ!Mà ngay cả vợ chồng Thẩm Ngọc Chi bên cạnh cùng với Bạch Tổ Y cũng nhìn thấy được thử Lâm Thiệu Huy dang vë.Ba người cũng đồng thời cạn lời tới cực điểm.Chỉ là!Đổi với sự cười nhạo của hai người Chu Như, LâmThiệu Huy không thèm để ý, cả người anh dường như đã hoàn toàn đầm chìm vào thế giới của mình.Cây cọ vẽ kia không ngừng múa may trên trang giấy.Một phút!Năm phút!Mười phút!Khi mười phút vừa trôi qua, khi tất cả mọi người đều chờ đợi tới mất kiên nhẫn.Thì nét vẽ cuối cùng của Lâm Thiệu Huy cuối cùng cũng hạ xuống.Một bức tranh hoa hòe lòe loẹt, nhìn không ra được bất cứ thứ gì, cứ như một mớ lộn xộn xuất hiện trước mặt mọi người.Còn không chỉ vậy.Lâm Thiệu Huy cầm bút lên, vung bút như rồng bay phượng múa mà viết lên góc phía dưới bức tranh một hàng chữ ký tiếng anh...Blood!Cái gì!Sau khi Chu Chí Đức nhìn thấy chữ ký này thì cả người đều sửng sốt.Blood!Đối với cái tên anh ông ta đương nhiên không hề xaĐây là tên của họa sĩ nổi tiếng nhất toàn cầu, Blood, lạ.đó là người được cả giới hội họa xem như thần.Mà bây giờ...Lâm Thiệu Huy lại ký lên cái tên truyền kỳ kia, điều này, sao có thể."Thiệu Huy, cháu điên rồi sao? Cháu biết Blood là ai không? Đó là thần của giới hội họa toàn cầu! Sao cháu có thể đạo tên của ngài ấy!” nộ.Trên mặt dượng út Chu Chí Đức tràn đầy vẻ phắnThân là một người yêu thích tranh, Blood không chỉ là thần trong mắt của các họa sĩ, mà còn là thần tượng siêu cấp muốn cúng bái của Chu Chí Đức ông.Mà lúc này!Lâm Thiệu Huy không chỉ vẽ một bức tranh lộn xộn, mà thậm chí còn đạo chữ ký tên thần tượng của ông, đây thật sự là không thể tha thứ được.Không chỉ mình ông!Mà Thẩm Ngọc Chi, Bạch Tổ Y, vợ chồng Chu Như hiển nhiên cũng biết đến Blood truyền kỳ!Xôn xao...Tất cả mọi người sau khi nhìn thấy chữ ký của Lâm Thiệu Huy thì triệt để bùng nổ rồi.“Họ Lâm kia, có phải đầu mày có vấn đề không há, vậy mà lại dùng chữ ký của ngài Blood, lẽ nào mày định nói mày chính là Blood sao?" “Hahaha...được rồi đó! Có bức tranh nào của ngài Blood mà không phải là tác phẩm đỉnh cấp của giới hội họa đâu chứ! Anh xem xem han ta đang vẽ cái gì kia!""...".

Chương 459: Quỳ Xuống Đưa Tiền