Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 463: Cỗ Máy Ma Quỷ Duy Nhất Trên Toàn Thế Giới

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Blood!Cái tên này lọt vào tai của Chu Chí Đức khiến cho cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt, trong mắt gần như trợn lên: "Ngài Mã, ngài....có phải ngài có tìm nhầm chỗ rồi không?" "Vừa rồi ngài nói muốn tìm ai?" Chu Chí Đức hoàn toàn mông lung.Blood!Đó chính là họa sĩ huyền thoại nhất trên thế giới, mỗi một bức tranh đều được phong làm báu vật.Mặc dù Chu Chí Đức ông ta là kẻ yêu thích thư pháp cổ và hội họa nhưng một bức tranh của ngài Blood ông ta cũng chưa từng được thấy tận mắt, huống gì là Blood bằng xương bằng thịt?Đây thật sự là trò đùa à?Nào chỉ có ông ta!Ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Như và Trương Khai Minh ở phía sau cũng nghĩ là mình nghe nhầm.Ông...Ông xã, vừa rồi không phải là em nghe nhầm chứ? Ngài Mã muốn tìm vị hoa sĩ huyền thoại - Blood sao?"Mặt mũi Chu Như mơ mơ hồ hồ, còn vuốt vuốt lỗ tai của mình.Còn Trương Khai Minh ở kế bên há hốc mồm, nuốt nước miếng thật mạnh, khẽ gật đầu: "Vợ, anh...anh cũng nghe thấy! Lúc nãy đúng là ngài Mã nói muốn cha đi báo với ngài Blood là họ muốn xin gặp mặt!"Chấn động!Người nhà Thẩm Ngọc Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái chẩn động và mơ hồ.Nhìn cảnh này!Bổn người của ông Mã khó tránh liếc nhìn nhau, nở nụ cười.Hôm nay họ cũng mới nhận được điện thoại của quản lý Chu của bảo tàng sưu tập Long Giang, nghe nói ngài Blood đã tới nhà của Chu Chí Đức ở thành phố Hải Dương, lúc này họ mới vội vàng bỏ hết công chuyện chạy tới đây mong được gặp mặt xin chỉ bảo.Ngay sau đó, ông Mã tiếp tục nhã nhặn nói với Chu Chí Đức: Ngài Chu Chí Đức, ngài không có nghe lâm đâu, chúng tôi đúng là tới để xin được gặp mặt ngài Blood!"Âm!Khi câu trả lời mang tính xác định này lot vào tai người nhà Thẩm Ngọc Chi thì khiến mỗi người bọn họ đều run rẩy."Ngài Mã, ngài đừng nói đùa, nhà chúng tôi sao lại có ngài Blood được? Với lại, tôi...tôi cung không hề quen với nhân vật lớn như ngài Blood đâu?" Chu Chí Đức cười khổ.Trong mắt ông ta thì đám người của ông Mã đang nhạo bảng mình.Nhưng mà mấy người ông Mã lại cười híp mắt hỏi: "Ngài Chu Chí Đức, xin hỏi ngài có biết cô Bạch Tố Y của Long Giang không?"Bạch Tổ Y?Gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sững sờ, họ không hiểu tại sao lại dính líu tới cả Bạch Tổ Y."Biết chứ! Vợ Thẩm Ngọc Chi của tôi chính là dì nhỏ của Bạch Tổ Y!" Trong lòng Chu Chí Đức ẩn ẩn một dự cảm không tốt, vội vàng hỏi: "Ngài Mã, ý ngài là Bạch Tổ Y và ngài Blood có quen biết nhau?"Hồi hộp căng thẳng!Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều vô cùng căng thẳng, trong lòng họ mơ hồ xuất hiện một suy đoán không thể tưởng tượng nổi.Cũng chính cái suy đoán đó xém chút nữa dọa cho tất cả bọn họ sợ tới đái ra quần.Nhưng ông Mã không có trả lời ngay về thân phận thật của Blood mà lại tiếp tục hỏi: "Xin hỏi, vợ chồng của cô Bạch Tổ Y đâu rồi? Mấy lão già chúng tôi có thể xin gặp mặt một lát được không?" "Ngài Mã, tiếc quá! Mới lúc nãy Bạch Tổ Y và chồng Lâm Thiệu Huy đã đi rồi!" Lo lắng trong lòng của Chu Chí Đức càng lúc càng dữ dội.Đặc biệt là sau khi ông ta nói hai vợ chồng Bạch TổY đã đi rồi.Vẻ mặt của bốn người ông Mã đều hiện lên vẻ mất mát.Đi rồi sao? Xem ra chúng ta tới chậm một bước rồi!"Ông Mã thở dài, sau đó tràn đầy mong đợi nói với Chu Chí Đức: "Vậy cho hỏi trước khi hai vợ chồng cô Bạch Tổ Y đi thì có để lại thứ gì không?"Đồ vật á?Mí mắt của Chu Chí Đức giật giật, chỉ vào đống hộp trước cửa nói: "Lúc họ tới thì có đem theo mấy hộp quà này!" "À! Ngoài cái đó ra thì chồng của Bạch Tổ Y trước khi đi có vẽ một bức tranh!".

Blood!

Cái tên này lọt vào tai của Chu Chí Đức khiến cho cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt, trong mắt gần như trợn lên: "Ngài Mã, ngài....có phải ngài có tìm nhầm chỗ rồi không?" "Vừa rồi ngài nói muốn tìm ai?" Chu Chí Đức hoàn toàn mông lung.

Blood!

Đó chính là họa sĩ huyền thoại nhất trên thế giới, mỗi một bức tranh đều được phong làm báu vật.

Mặc dù Chu Chí Đức ông ta là kẻ yêu thích thư pháp cổ và hội họa nhưng một bức tranh của ngài Blood ông ta cũng chưa từng được thấy tận mắt, huống gì là Blood bằng xương bằng thịt?

Đây thật sự là trò đùa à?

Nào chỉ có ông ta!

Ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Như và Trương Khai Minh ở phía sau cũng nghĩ là mình nghe nhầm.

Ông...Ông xã, vừa rồi không phải là em nghe nhầm chứ? Ngài Mã muốn tìm vị hoa sĩ huyền thoại - Blood sao?"

Mặt mũi Chu Như mơ mơ hồ hồ, còn vuốt vuốt lỗ tai của mình.

Còn Trương Khai Minh ở kế bên há hốc mồm, nuốt nước miếng thật mạnh, khẽ gật đầu: "Vợ, anh...anh cũng nghe thấy! Lúc nãy đúng là ngài Mã nói muốn cha đi báo với ngài Blood là họ muốn xin gặp mặt!"

Chấn động!

Người nhà Thẩm Ngọc Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái chẩn động và mơ hồ.

Nhìn cảnh này!

Bổn người của ông Mã khó tránh liếc nhìn nhau, nở nụ cười.

Hôm nay họ cũng mới nhận được điện thoại của quản lý Chu của bảo tàng sưu tập Long Giang, nghe nói ngài Blood đã tới nhà của Chu Chí Đức ở thành phố Hải Dương, lúc này họ mới vội vàng bỏ hết công chuyện chạy tới đây mong được gặp mặt xin chỉ bảo.

Ngay sau đó, ông Mã tiếp tục nhã nhặn nói với Chu Chí Đức: Ngài Chu Chí Đức, ngài không có nghe lâm đâu, chúng tôi đúng là tới để xin được gặp mặt ngài Blood!"

Âm!

Khi câu trả lời mang tính xác định này lot vào tai người nhà Thẩm Ngọc Chi thì khiến mỗi người bọn họ đều run rẩy.

"Ngài Mã, ngài đừng nói đùa, nhà chúng tôi sao lại có ngài Blood được? Với lại, tôi...tôi cung không hề quen với nhân vật lớn như ngài Blood đâu?" Chu Chí Đức cười khổ.

Trong mắt ông ta thì đám người của ông Mã đang nhạo bảng mình.

Nhưng mà mấy người ông Mã lại cười híp mắt hỏi: "Ngài Chu Chí Đức, xin hỏi ngài có biết cô Bạch Tố Y của Long Giang không?"

Bạch Tổ Y?

Gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sững sờ, họ không hiểu tại sao lại dính líu tới cả Bạch Tổ Y.

"Biết chứ! Vợ Thẩm Ngọc Chi của tôi chính là dì nhỏ của Bạch Tổ Y!" Trong lòng Chu Chí Đức ẩn ẩn một dự cảm không tốt, vội vàng hỏi: "Ngài Mã, ý ngài là Bạch Tổ Y và ngài Blood có quen biết nhau?"

Hồi hộp căng thẳng!

Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều vô cùng căng thẳng, trong lòng họ mơ hồ xuất hiện một suy đoán không thể tưởng tượng nổi.

Cũng chính cái suy đoán đó xém chút nữa dọa cho tất cả bọn họ sợ tới đái ra quần.

Nhưng ông Mã không có trả lời ngay về thân phận thật của Blood mà lại tiếp tục hỏi: "Xin hỏi, vợ chồng của cô Bạch Tổ Y đâu rồi? Mấy lão già chúng tôi có thể xin gặp mặt một lát được không?" "Ngài Mã, tiếc quá! Mới lúc nãy Bạch Tổ Y và chồng Lâm Thiệu Huy đã đi rồi!" Lo lắng trong lòng của Chu Chí Đức càng lúc càng dữ dội.

Đặc biệt là sau khi ông ta nói hai vợ chồng Bạch Tổ

Y đã đi rồi.

Vẻ mặt của bốn người ông Mã đều hiện lên vẻ mất mát.

Đi rồi sao? Xem ra chúng ta tới chậm một bước rồi!"

Ông Mã thở dài, sau đó tràn đầy mong đợi nói với Chu Chí Đức: "Vậy cho hỏi trước khi hai vợ chồng cô Bạch Tổ Y đi thì có để lại thứ gì không?"

Đồ vật á?

Mí mắt của Chu Chí Đức giật giật, chỉ vào đống hộp trước cửa nói: "Lúc họ tới thì có đem theo mấy hộp quà này!" "À! Ngoài cái đó ra thì chồng của Bạch Tổ Y trước khi đi có vẽ một bức tranh!".

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Blood!Cái tên này lọt vào tai của Chu Chí Đức khiến cho cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt, trong mắt gần như trợn lên: "Ngài Mã, ngài....có phải ngài có tìm nhầm chỗ rồi không?" "Vừa rồi ngài nói muốn tìm ai?" Chu Chí Đức hoàn toàn mông lung.Blood!Đó chính là họa sĩ huyền thoại nhất trên thế giới, mỗi một bức tranh đều được phong làm báu vật.Mặc dù Chu Chí Đức ông ta là kẻ yêu thích thư pháp cổ và hội họa nhưng một bức tranh của ngài Blood ông ta cũng chưa từng được thấy tận mắt, huống gì là Blood bằng xương bằng thịt?Đây thật sự là trò đùa à?Nào chỉ có ông ta!Ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Như và Trương Khai Minh ở phía sau cũng nghĩ là mình nghe nhầm.Ông...Ông xã, vừa rồi không phải là em nghe nhầm chứ? Ngài Mã muốn tìm vị hoa sĩ huyền thoại - Blood sao?"Mặt mũi Chu Như mơ mơ hồ hồ, còn vuốt vuốt lỗ tai của mình.Còn Trương Khai Minh ở kế bên há hốc mồm, nuốt nước miếng thật mạnh, khẽ gật đầu: "Vợ, anh...anh cũng nghe thấy! Lúc nãy đúng là ngài Mã nói muốn cha đi báo với ngài Blood là họ muốn xin gặp mặt!"Chấn động!Người nhà Thẩm Ngọc Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái chẩn động và mơ hồ.Nhìn cảnh này!Bổn người của ông Mã khó tránh liếc nhìn nhau, nở nụ cười.Hôm nay họ cũng mới nhận được điện thoại của quản lý Chu của bảo tàng sưu tập Long Giang, nghe nói ngài Blood đã tới nhà của Chu Chí Đức ở thành phố Hải Dương, lúc này họ mới vội vàng bỏ hết công chuyện chạy tới đây mong được gặp mặt xin chỉ bảo.Ngay sau đó, ông Mã tiếp tục nhã nhặn nói với Chu Chí Đức: Ngài Chu Chí Đức, ngài không có nghe lâm đâu, chúng tôi đúng là tới để xin được gặp mặt ngài Blood!"Âm!Khi câu trả lời mang tính xác định này lot vào tai người nhà Thẩm Ngọc Chi thì khiến mỗi người bọn họ đều run rẩy."Ngài Mã, ngài đừng nói đùa, nhà chúng tôi sao lại có ngài Blood được? Với lại, tôi...tôi cung không hề quen với nhân vật lớn như ngài Blood đâu?" Chu Chí Đức cười khổ.Trong mắt ông ta thì đám người của ông Mã đang nhạo bảng mình.Nhưng mà mấy người ông Mã lại cười híp mắt hỏi: "Ngài Chu Chí Đức, xin hỏi ngài có biết cô Bạch Tố Y của Long Giang không?"Bạch Tổ Y?Gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sững sờ, họ không hiểu tại sao lại dính líu tới cả Bạch Tổ Y."Biết chứ! Vợ Thẩm Ngọc Chi của tôi chính là dì nhỏ của Bạch Tổ Y!" Trong lòng Chu Chí Đức ẩn ẩn một dự cảm không tốt, vội vàng hỏi: "Ngài Mã, ý ngài là Bạch Tổ Y và ngài Blood có quen biết nhau?"Hồi hộp căng thẳng!Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều vô cùng căng thẳng, trong lòng họ mơ hồ xuất hiện một suy đoán không thể tưởng tượng nổi.Cũng chính cái suy đoán đó xém chút nữa dọa cho tất cả bọn họ sợ tới đái ra quần.Nhưng ông Mã không có trả lời ngay về thân phận thật của Blood mà lại tiếp tục hỏi: "Xin hỏi, vợ chồng của cô Bạch Tổ Y đâu rồi? Mấy lão già chúng tôi có thể xin gặp mặt một lát được không?" "Ngài Mã, tiếc quá! Mới lúc nãy Bạch Tổ Y và chồng Lâm Thiệu Huy đã đi rồi!" Lo lắng trong lòng của Chu Chí Đức càng lúc càng dữ dội.Đặc biệt là sau khi ông ta nói hai vợ chồng Bạch TổY đã đi rồi.Vẻ mặt của bốn người ông Mã đều hiện lên vẻ mất mát.Đi rồi sao? Xem ra chúng ta tới chậm một bước rồi!"Ông Mã thở dài, sau đó tràn đầy mong đợi nói với Chu Chí Đức: "Vậy cho hỏi trước khi hai vợ chồng cô Bạch Tổ Y đi thì có để lại thứ gì không?"Đồ vật á?Mí mắt của Chu Chí Đức giật giật, chỉ vào đống hộp trước cửa nói: "Lúc họ tới thì có đem theo mấy hộp quà này!" "À! Ngoài cái đó ra thì chồng của Bạch Tổ Y trước khi đi có vẽ một bức tranh!".

Chương 463: Cỗ Máy Ma Quỷ Duy Nhất Trên Toàn Thế Giới