Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 512: Cái Người Mất Trí Này

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Hà?Tiếng chuông điện thoại này cực kì đột ngột, ngay lập tức thu hút sự chú ý mọi người của nhà họ Bạch, khi họ quay lại thấy đó là chuông điện thoại của Bạch Tuấn Sơn.Bác hai Bạch Đình Xuyên không khỏi chế nhạo mà nói: "Ha ha...!em ba à, nhấc máy đi! Chắc lại là đứa con ré rác rười của em gọi nhỉ? Sau đó, gọi chắc để thông báo đêm mới về được! Ha ha..."Câu nói của bác hai Bạch Đình Xuyên khiến những người còn lại trong nhà họ Bạch cũng phải bật cười.Rõ ràng, đoàn xe của sếp lớn của thành phố Hài Dương đang đến gần, điều đó có nghĩa là Lâm Thiệu Huy và tất cả các phương tiện thông thường đi từ Hải Dương vào Nam Giang phải gần đến nửa đêm mới có thể vào đây.Nghe những lời chế giễu của mọi người xungquanh.Sắc mặt của Bạch Tuấn Sơn càng lúc càng trở nên xấu xi, ông ta chỉ có thể kiên trì và bất chấp mà mở loa ngoài.Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói của Lâm Thiệu Huy phát ra từ điện thoại: "Ba! Con thấy hôm nay có rất nhiều người đến đây, ba đã đến chưa?" Lâm Thiệu Huy hỏi qua điện thoại,Bạch Tuần Sơn nghe vậy rất muốn trả lời, nhưng lời còn chưa kịp nói thì Bạch Đình Xuyên bên cạnh hiển nhiên nghe được giọng nói trong điện thoại, không khỏi cười nhạo nói: “Lâm Thiệu Huy, bố cậu đang ở đây rồi! Cậu không đến được à? Ha ha..."Nghe những lời của Bạch Đình Xuyên, những người họ Bạch ở đó không khỏi cười nhạo tiếp."Đúng rồi! Lâm Thiệu Huy, cậu đến đây bằng Rolls Royce phải không? Ha ha, đường này tắc rồi mà cậu vẫn để bố cậu ở đây sao?""Đúng là đổ ngốc! Đừng nói với chúng tôi rằng nhóm người hộ tổng bằng xe của ông Thanh từ thành phố Hải Dương này là đi để hộ tổng cậu đấy nhé! Ha ha..."Những thành viên trong nhà họ Bạch cười phá lên một cách sảng khoái.Những lời nói đẩy chế giễu và khinh thường.Chỉ là tiếng cười của họ vừa vang lên, thì giọng nói của Lâm Thiệu Huy từ trong điện thoại khiến nụ cười của họ dông cửng lại."Đúng vậy! Tôi đang ngồi trong con xe ở sau chiếc Rolls Royce của ông Thanh!" Hả!Ngay khi lời này vừa nói ra liên khiến về mặt chế nhạc của tất cả thành viên nhà họ Bạch lập tức trở nên cứng đờ.Đăng sau chiếc Rolls Royce của ông Thanh?Cái thứ rác rười này nói thật sao!Anh Thanh cùng những người hộ tổng chiếc xe tử thành phố Hải Dương, là để hộ tổng...!anh? Chà...Sau khi kịp phản ứng lại thì có những tràng cười bất ngờ vang lên từ phía đảm người nhà họ Bạch.Biểu cảm của mỗi người bọn họ dường như đang được nghe chuyện cưới thế gian.Những tiếng cười vang lên không ngớt."Ha ha.Bạch Tuấn Sơn, anh có nghe thấy tên con rể rác rười của cậu đang nói gì không? Anh ta dám nói những sếp lớn của thành phố Hải Dương đang hộtổng anh ta đến đây.Ha ha...""Thật buồn cười mà! Thằng con rể rác rười này của anh vẫn chưa bỏ được cái tính khoe khoang nữa chứt""Hừ! Anh ta nghĩ anh ta là ai? Anh ta có tư cách gì mà sai người như anh Thanh hộ tổng vế?"Nhiều giọng nói chế giễu nối tiếp nhau vang lên.Giờ phút này, Lâm Thiệu Huy hoàn toàn trờ thànhtrò cười trong miệng của những con người nhà họ Bạch.Và khi lời họ vừa dứt! Két!Tiếng phanh xe đột ngột vang lên trước đám đông lộn xộn,Mười chiếc xe phía trước!Thêm mười chiếc phía sau!Và ở giữa, là một chiếc xe Mercedes Benz.Khi bọn họ nhin thấy chiếc Mercedes Benz đó.Hoàng!Nụ cười chế giễu của bà cụ Bạch, Bạch Đình Xuyên, Bạch Tư Yên và những người khác hoàn toànđông cứng lại, mọi người như nhìn thấy ma và hoàn toàn không thể tin được vào mắt mình."Ông di...!chiếc Mercedes Benz độ thực sự là của Lâm Thiệu Huy sao?""Bổ...!người lái chiếc Mercedes Benz đó hình như là Lâm Thiệu Huy sao?"Lúc này Bạch Đình Xuyên và Bach Tư Yên có duimắt mạnh mẽ, sau khi xác nhận rằng họ đã thấy chínhxác.Thì hai bố con bọn họ đều hoàn toàn trở nên bối rồi..

Hà?

Tiếng chuông điện thoại này cực kì đột ngột, ngay lập tức thu hút sự chú ý mọi người của nhà họ Bạch, khi họ quay lại thấy đó là chuông điện thoại của Bạch Tuấn Sơn.

Bác hai Bạch Đình Xuyên không khỏi chế nhạo mà nói: "Ha ha...!em ba à, nhấc máy đi! Chắc lại là đứa con ré rác rười của em gọi nhỉ? Sau đó, gọi chắc để thông báo đêm mới về được! Ha ha..."

Câu nói của bác hai Bạch Đình Xuyên khiến những người còn lại trong nhà họ Bạch cũng phải bật cười.

Rõ ràng, đoàn xe của sếp lớn của thành phố Hài Dương đang đến gần, điều đó có nghĩa là Lâm Thiệu Huy và tất cả các phương tiện thông thường đi từ Hải Dương vào Nam Giang phải gần đến nửa đêm mới có thể vào đây.

Nghe những lời chế giễu của mọi người xung

quanh.Sắc mặt của Bạch Tuấn Sơn càng lúc càng trở nên xấu xi, ông ta chỉ có thể kiên trì và bất chấp mà mở loa ngoài.

Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói của Lâm Thiệu Huy phát ra từ điện thoại: "Ba! Con thấy hôm nay có rất nhiều người đến đây, ba đã đến chưa?" Lâm Thiệu Huy hỏi qua điện thoại,

Bạch Tuần Sơn nghe vậy rất muốn trả lời, nhưng lời còn chưa kịp nói thì Bạch Đình Xuyên bên cạnh hiển nhiên nghe được giọng nói trong điện thoại, không khỏi cười nhạo nói: “Lâm Thiệu Huy, bố cậu đang ở đây rồi! Cậu không đến được à? Ha ha..."

Nghe những lời của Bạch Đình Xuyên, những người họ Bạch ở đó không khỏi cười nhạo tiếp.

"Đúng rồi! Lâm Thiệu Huy, cậu đến đây bằng Rolls Royce phải không? Ha ha, đường này tắc rồi mà cậu vẫn để bố cậu ở đây sao?"

"Đúng là đổ ngốc! Đừng nói với chúng tôi rằng nhóm người hộ tổng bằng xe của ông Thanh từ thành phố Hải Dương này là đi để hộ tổng cậu đấy nhé! Ha ha..."

Những thành viên trong nhà họ Bạch cười phá lên một cách sảng khoái.

Những lời nói đẩy chế giễu và khinh thường.Chỉ là tiếng cười của họ vừa vang lên, thì giọng nói của Lâm Thiệu Huy từ trong điện thoại khiến nụ cười của họ dông cửng lại.

"Đúng vậy! Tôi đang ngồi trong con xe ở sau chiếc Rolls Royce của ông Thanh!" Hả!

Ngay khi lời này vừa nói ra liên khiến về mặt chế nhạc của tất cả thành viên nhà họ Bạch lập tức trở nên cứng đờ.

Đăng sau chiếc Rolls Royce của ông Thanh?

Cái thứ rác rười này nói thật sao!

Anh Thanh cùng những người hộ tổng chiếc xe tử thành phố Hải Dương, là để hộ tổng...!anh? Chà...

Sau khi kịp phản ứng lại thì có những tràng cười bất ngờ vang lên từ phía đảm người nhà họ Bạch.

Biểu cảm của mỗi người bọn họ dường như đang được nghe chuyện cưới thế gian.

Những tiếng cười vang lên không ngớt.

"Ha ha.

Bạch Tuấn Sơn, anh có nghe thấy tên con rể rác rười của cậu đang nói gì không? Anh ta dám nói những sếp lớn của thành phố Hải Dương đang hộtổng anh ta đến đây.

Ha ha..."

"Thật buồn cười mà! Thằng con rể rác rười này của anh vẫn chưa bỏ được cái tính khoe khoang nữa chứt"

"Hừ! Anh ta nghĩ anh ta là ai? Anh ta có tư cách gì mà sai người như anh Thanh hộ tổng vế?"

Nhiều giọng nói chế giễu nối tiếp nhau vang lên.

Giờ phút này, Lâm Thiệu Huy hoàn toàn trờ thành

trò cười trong miệng của những con người nhà họ Bạch.

Và khi lời họ vừa dứt! Két!

Tiếng phanh xe đột ngột vang lên trước đám đông lộn xộn,

Mười chiếc xe phía trước!

Thêm mười chiếc phía sau!

Và ở giữa, là một chiếc xe Mercedes Benz.

Khi bọn họ nhin thấy chiếc Mercedes Benz đó.

Hoàng!

Nụ cười chế giễu của bà cụ Bạch, Bạch Đình Xuyên, Bạch Tư Yên và những người khác hoàn toànđông cứng lại, mọi người như nhìn thấy ma và hoàn toàn không thể tin được vào mắt mình.

"Ông di...!chiếc Mercedes Benz độ thực sự là của Lâm Thiệu Huy sao?"

"Bổ...!người lái chiếc Mercedes Benz đó hình như là Lâm Thiệu Huy sao?"

Lúc này Bạch Đình Xuyên và Bach Tư Yên có dui

mắt mạnh mẽ, sau khi xác nhận rằng họ đã thấy chính

xác.

Thì hai bố con bọn họ đều hoàn toàn trở nên bối rồi..

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Hà?Tiếng chuông điện thoại này cực kì đột ngột, ngay lập tức thu hút sự chú ý mọi người của nhà họ Bạch, khi họ quay lại thấy đó là chuông điện thoại của Bạch Tuấn Sơn.Bác hai Bạch Đình Xuyên không khỏi chế nhạo mà nói: "Ha ha...!em ba à, nhấc máy đi! Chắc lại là đứa con ré rác rười của em gọi nhỉ? Sau đó, gọi chắc để thông báo đêm mới về được! Ha ha..."Câu nói của bác hai Bạch Đình Xuyên khiến những người còn lại trong nhà họ Bạch cũng phải bật cười.Rõ ràng, đoàn xe của sếp lớn của thành phố Hài Dương đang đến gần, điều đó có nghĩa là Lâm Thiệu Huy và tất cả các phương tiện thông thường đi từ Hải Dương vào Nam Giang phải gần đến nửa đêm mới có thể vào đây.Nghe những lời chế giễu của mọi người xungquanh.Sắc mặt của Bạch Tuấn Sơn càng lúc càng trở nên xấu xi, ông ta chỉ có thể kiên trì và bất chấp mà mở loa ngoài.Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói của Lâm Thiệu Huy phát ra từ điện thoại: "Ba! Con thấy hôm nay có rất nhiều người đến đây, ba đã đến chưa?" Lâm Thiệu Huy hỏi qua điện thoại,Bạch Tuần Sơn nghe vậy rất muốn trả lời, nhưng lời còn chưa kịp nói thì Bạch Đình Xuyên bên cạnh hiển nhiên nghe được giọng nói trong điện thoại, không khỏi cười nhạo nói: “Lâm Thiệu Huy, bố cậu đang ở đây rồi! Cậu không đến được à? Ha ha..."Nghe những lời của Bạch Đình Xuyên, những người họ Bạch ở đó không khỏi cười nhạo tiếp."Đúng rồi! Lâm Thiệu Huy, cậu đến đây bằng Rolls Royce phải không? Ha ha, đường này tắc rồi mà cậu vẫn để bố cậu ở đây sao?""Đúng là đổ ngốc! Đừng nói với chúng tôi rằng nhóm người hộ tổng bằng xe của ông Thanh từ thành phố Hải Dương này là đi để hộ tổng cậu đấy nhé! Ha ha..."Những thành viên trong nhà họ Bạch cười phá lên một cách sảng khoái.Những lời nói đẩy chế giễu và khinh thường.Chỉ là tiếng cười của họ vừa vang lên, thì giọng nói của Lâm Thiệu Huy từ trong điện thoại khiến nụ cười của họ dông cửng lại."Đúng vậy! Tôi đang ngồi trong con xe ở sau chiếc Rolls Royce của ông Thanh!" Hả!Ngay khi lời này vừa nói ra liên khiến về mặt chế nhạc của tất cả thành viên nhà họ Bạch lập tức trở nên cứng đờ.Đăng sau chiếc Rolls Royce của ông Thanh?Cái thứ rác rười này nói thật sao!Anh Thanh cùng những người hộ tổng chiếc xe tử thành phố Hải Dương, là để hộ tổng...!anh? Chà...Sau khi kịp phản ứng lại thì có những tràng cười bất ngờ vang lên từ phía đảm người nhà họ Bạch.Biểu cảm của mỗi người bọn họ dường như đang được nghe chuyện cưới thế gian.Những tiếng cười vang lên không ngớt."Ha ha.Bạch Tuấn Sơn, anh có nghe thấy tên con rể rác rười của cậu đang nói gì không? Anh ta dám nói những sếp lớn của thành phố Hải Dương đang hộtổng anh ta đến đây.Ha ha...""Thật buồn cười mà! Thằng con rể rác rười này của anh vẫn chưa bỏ được cái tính khoe khoang nữa chứt""Hừ! Anh ta nghĩ anh ta là ai? Anh ta có tư cách gì mà sai người như anh Thanh hộ tổng vế?"Nhiều giọng nói chế giễu nối tiếp nhau vang lên.Giờ phút này, Lâm Thiệu Huy hoàn toàn trờ thànhtrò cười trong miệng của những con người nhà họ Bạch.Và khi lời họ vừa dứt! Két!Tiếng phanh xe đột ngột vang lên trước đám đông lộn xộn,Mười chiếc xe phía trước!Thêm mười chiếc phía sau!Và ở giữa, là một chiếc xe Mercedes Benz.Khi bọn họ nhin thấy chiếc Mercedes Benz đó.Hoàng!Nụ cười chế giễu của bà cụ Bạch, Bạch Đình Xuyên, Bạch Tư Yên và những người khác hoàn toànđông cứng lại, mọi người như nhìn thấy ma và hoàn toàn không thể tin được vào mắt mình."Ông di...!chiếc Mercedes Benz độ thực sự là của Lâm Thiệu Huy sao?""Bổ...!người lái chiếc Mercedes Benz đó hình như là Lâm Thiệu Huy sao?"Lúc này Bạch Đình Xuyên và Bach Tư Yên có duimắt mạnh mẽ, sau khi xác nhận rằng họ đã thấy chínhxác.Thì hai bố con bọn họ đều hoàn toàn trở nên bối rồi..

Chương 512: Cái Người Mất Trí Này