Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 558: Có Phải Vậy Thật Không

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Chỉ có Lâm Thiệu Huy.Mái tóc đen bóng bay bay trong gió rét.Chỉ là nụ cười nơi khóe môi anh càng lúc càng giá băng, nghiêm nghị vô cùng."Nam Đại Ác Ma à?""Không, là năm con bò sát, chỉ thế mà thôi."Cái gì?Năm con bò sát?Lúc này đây, sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy, bầu không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh thêm lần nữa, mọi người xung quanh đều bối rối hoàn toàn.Vốn họ còn cho là, trước khí thế đáng sợ của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma thì chắc chắn Lâm Thiệu Huy sẽ hoàng hốt, sẽ sợ hãi bất an.Nhưng sao mà ngờ được, tên này lại ngang ngược hung hăng đến mức này kia chứ.Chết mất!Nếu chọc giận Lĩnh Nam Ngü Đại Ác Ma thi kết cục của anh ta chỉ càng thêm thê thám.Quà nhiên!Sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy xong, khí thế trên người Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma càng lúc càng dâng lên.Khỉ thế đáng sợ của Ngũ đạo chuẩn tông sư cuốn cuộn như làn sóng, nhấn chim Lâm Thiệu Huy ở phía trước."Được, giỏi lầm! Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma của chủng ta đã biến mất mười năm, xem ra bọn nhóc này không còn xem chúng ta ra gì nữa."Ác Ma Thứ Hai l**m bở môi khô khốc, ánh mắt lóe lên ảnh sáng khát máu rõ rành rành:"Nếu đã như vậy thì tao sẽ lấy đấu của mày."Giọng nói của Ác Ma Thứ Hai đượm đấy sát ý.Ác Ma Thứ Tư bên cạnh cũng giống vậy."Ha ha.Thằng nhóc kia, mày làm nát nằm đắm của anh cả chủng tao.Vây thì Ác Ma Thứ Ba tao sẽ lấy lại cánh tay phải của mày.""Nếu đã vậy thì Ác Ma Thứ Tư tao sẽ lấy cảnh tay"Còn đùi phải của nó sẽ thuộc về Ác Ma Thứ Năm trải,"taoLúc này đây, trong giọng nói của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma toát lên vẻ hung tàn.Mọi người xung quanh nghe thấy vậy đếu buốt cả da đầu.Năm người đòi giành lấy đầu, hai tai và hai chân của Lâm Thiệu Huy.Vậy rõ ràng là muốn xé xác Lâm Thiệu Huy ra thành mấy mành.Chi trong nhảy mắt.Ánh mắt của mọi người nhìn về phía anh ta đẩy ý thương hại, trong mắt họ, cho dù Lâm Thiệu Huy có mạnh hơn đi nữa thì bây giờ cũng khó tránh khỏi kết cục bị năm Đại Ác Ma tàn sát.Bạch Tố Y bên cạnh hoảng sợ đến mức mềm nhũn cả người.Nước mắt không ngừng tuôn rơi từ đôi mắt xinh đẹp đẩy lo làng của cô."Lâm Thiệu Huy, em xin anh, nhanh đi đi.Em không muốn nhin thấy anh bị giết, em không muốn.."Đau lòng!Tuyệt vọng quả!Bạch Tổ Y cũng không thể tin nổi Lâm Thiệu Huy có thể sống sót nổi trên tay của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma, du sao thì cây có bóng người có tên, danh tiếng của Ngũ Đại Ác Ma đáng sợ đến mức nào.Nếu như Lâm Thiệu Huy chết thì cô sống còn có ý nghĩa gì.Nước mắt giàn giua làm khuôn mặt của Bạch Tổ Y đẫm nước.Nhìn thấy cô như vậy, trong lòng Lâm Thiệu Huy khẽ run lên.Anh đưa tay ra lau nước mắt trên khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tổ Y, từng giọt một, lau thật sau, chỉ là khi vừa lau sạch từng hàng nước mắt, sát ý trong mắt anh càng lúc càng trào dâng."Vợ à, bọn họ khiến em phải khóc.Vậy thi họ...!chết chắc rồi."Cái gi?Lời của Lâm Thiệu Huy khiến Bạch Tố Y sững sờ.Nhưng mà ngay lúc cô còn chưa hiểu nổi ý củaLâm Thiệu Huy là sao."Bich!"Bạch Tó Y kinh ngạc phát hiện ra, sau khi LàmThiệu Huy lau sạch nước mắt trên mặt cô, cd the anh biến mất như ảo ảnh, đột nhiên không còn chút tâm hoi.Nhanh quá! Nhanh quá! Nhanh quá!Tốc độ của Lâm Thiệu Huy nhanh tới cùng cực, thậm chí tất cả mọi người trong phòng đều không thế tin nổi vào đôi mắt của mình.Trong mắt họ, Lâm Thiệu Huy chằng nào não vừa biến mất, khiến cho đôi đồng từ của họ chỉ muốn rớt ra ngoài.Ác Ma Thứ Nhất bên cạnh vừa mới bị Lâm Thiệu Huy xử lý.Lúc đầu ánh mắt gã nhìn chằm chằm trên người của Lâm Thiệu Huy.Mà đến lúc này đây.Khi Ác Ma Thứ Nhất nhìn thấy cơ thể Lâm Thiệu Huy như biến mất, sắc mặt gã thay đổi hoàn toàn."Mấy đứa cần thận, nó tấn công đấy!".

Chỉ có Lâm Thiệu Huy.

Mái tóc đen bóng bay bay trong gió rét.

Chỉ là nụ cười nơi khóe môi anh càng lúc càng giá băng, nghiêm nghị vô cùng.

"Nam Đại Ác Ma à?"

"Không, là năm con bò sát, chỉ thế mà thôi."

Cái gì?

Năm con bò sát?

Lúc này đây, sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy, bầu không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh thêm lần nữa, mọi người xung quanh đều bối rối hoàn toàn.

Vốn họ còn cho là, trước khí thế đáng sợ của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma thì chắc chắn Lâm Thiệu Huy sẽ hoàng hốt, sẽ sợ hãi bất an.

Nhưng sao mà ngờ được, tên này lại ngang ngược hung hăng đến mức này kia chứ.

Chết mất!Nếu chọc giận Lĩnh Nam Ngü Đại Ác Ma thi kết cục của anh ta chỉ càng thêm thê thám.

Quà nhiên!

Sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy xong, khí thế trên người Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma càng lúc càng dâng lên.

Khỉ thế đáng sợ của Ngũ đạo chuẩn tông sư cuốn cuộn như làn sóng, nhấn chim Lâm Thiệu Huy ở phía trước.

"Được, giỏi lầm! Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma của chủng ta đã biến mất mười năm, xem ra bọn nhóc này không còn xem chúng ta ra gì nữa."

Ác Ma Thứ Hai l**m bở môi khô khốc, ánh mắt lóe lên ảnh sáng khát máu rõ rành rành:

"Nếu đã như vậy thì tao sẽ lấy đấu của mày."

Giọng nói của Ác Ma Thứ Hai đượm đấy sát ý.

Ác Ma Thứ Tư bên cạnh cũng giống vậy.

"Ha ha.

Thằng nhóc kia, mày làm nát nằm đắm của anh cả chủng tao.

Vây thì Ác Ma Thứ Ba tao sẽ lấy lại cánh tay phải của mày."

"Nếu đã vậy thì Ác Ma Thứ Tư tao sẽ lấy cảnh tay

"Còn đùi phải của nó sẽ thuộc về Ác Ma Thứ Năm trải,"tao

Lúc này đây, trong giọng nói của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma toát lên vẻ hung tàn.

Mọi người xung quanh nghe thấy vậy đếu buốt cả da đầu.

Năm người đòi giành lấy đầu, hai tai và hai chân của Lâm Thiệu Huy.

Vậy rõ ràng là muốn xé xác Lâm Thiệu Huy ra thành mấy mành.

Chi trong nhảy mắt.

Ánh mắt của mọi người nhìn về phía anh ta đẩy ý thương hại, trong mắt họ, cho dù Lâm Thiệu Huy có mạnh hơn đi nữa thì bây giờ cũng khó tránh khỏi kết cục bị năm Đại Ác Ma tàn sát.

Bạch Tố Y bên cạnh hoảng sợ đến mức mềm nhũn cả người.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi từ đôi mắt xinh đẹp đẩy lo làng của cô.

"Lâm Thiệu Huy, em xin anh, nhanh đi đi.

Em không muốn nhin thấy anh bị giết, em không muốn.

."

Đau lòng!Tuyệt vọng quả!

Bạch Tổ Y cũng không thể tin nổi Lâm Thiệu Huy có thể sống sót nổi trên tay của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma, du sao thì cây có bóng người có tên, danh tiếng của Ngũ Đại Ác Ma đáng sợ đến mức nào.

Nếu như Lâm Thiệu Huy chết thì cô sống còn có ý nghĩa gì.

Nước mắt giàn giua làm khuôn mặt của Bạch Tổ Y đẫm nước.

Nhìn thấy cô như vậy, trong lòng Lâm Thiệu Huy khẽ run lên.

Anh đưa tay ra lau nước mắt trên khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tổ Y, từng giọt một, lau thật sau, chỉ là khi vừa lau sạch từng hàng nước mắt, sát ý trong mắt anh càng lúc càng trào dâng.

"Vợ à, bọn họ khiến em phải khóc.

Vậy thi họ...!chết chắc rồi."

Cái gi?

Lời của Lâm Thiệu Huy khiến Bạch Tố Y sững sờ.

Nhưng mà ngay lúc cô còn chưa hiểu nổi ý của

Lâm Thiệu Huy là sao.

"Bich!"

Bạch Tó Y kinh ngạc phát hiện ra, sau khi LàmThiệu Huy lau sạch nước mắt trên mặt cô, cd the anh biến mất như ảo ảnh, đột nhiên không còn chút tâm hoi.

Nhanh quá! Nhanh quá! Nhanh quá!

Tốc độ của Lâm Thiệu Huy nhanh tới cùng cực, thậm chí tất cả mọi người trong phòng đều không thế tin nổi vào đôi mắt của mình.

Trong mắt họ, Lâm Thiệu Huy chằng nào não vừa biến mất, khiến cho đôi đồng từ của họ chỉ muốn rớt ra ngoài.

Ác Ma Thứ Nhất bên cạnh vừa mới bị Lâm Thiệu Huy xử lý.

Lúc đầu ánh mắt gã nhìn chằm chằm trên người của Lâm Thiệu Huy.

Mà đến lúc này đây.

Khi Ác Ma Thứ Nhất nhìn thấy cơ thể Lâm Thiệu Huy như biến mất, sắc mặt gã thay đổi hoàn toàn.

"Mấy đứa cần thận, nó tấn công đấy!".

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Chỉ có Lâm Thiệu Huy.Mái tóc đen bóng bay bay trong gió rét.Chỉ là nụ cười nơi khóe môi anh càng lúc càng giá băng, nghiêm nghị vô cùng."Nam Đại Ác Ma à?""Không, là năm con bò sát, chỉ thế mà thôi."Cái gì?Năm con bò sát?Lúc này đây, sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy, bầu không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh thêm lần nữa, mọi người xung quanh đều bối rối hoàn toàn.Vốn họ còn cho là, trước khí thế đáng sợ của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma thì chắc chắn Lâm Thiệu Huy sẽ hoàng hốt, sẽ sợ hãi bất an.Nhưng sao mà ngờ được, tên này lại ngang ngược hung hăng đến mức này kia chứ.Chết mất!Nếu chọc giận Lĩnh Nam Ngü Đại Ác Ma thi kết cục của anh ta chỉ càng thêm thê thám.Quà nhiên!Sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy xong, khí thế trên người Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma càng lúc càng dâng lên.Khỉ thế đáng sợ của Ngũ đạo chuẩn tông sư cuốn cuộn như làn sóng, nhấn chim Lâm Thiệu Huy ở phía trước."Được, giỏi lầm! Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma của chủng ta đã biến mất mười năm, xem ra bọn nhóc này không còn xem chúng ta ra gì nữa."Ác Ma Thứ Hai l**m bở môi khô khốc, ánh mắt lóe lên ảnh sáng khát máu rõ rành rành:"Nếu đã như vậy thì tao sẽ lấy đấu của mày."Giọng nói của Ác Ma Thứ Hai đượm đấy sát ý.Ác Ma Thứ Tư bên cạnh cũng giống vậy."Ha ha.Thằng nhóc kia, mày làm nát nằm đắm của anh cả chủng tao.Vây thì Ác Ma Thứ Ba tao sẽ lấy lại cánh tay phải của mày.""Nếu đã vậy thì Ác Ma Thứ Tư tao sẽ lấy cảnh tay"Còn đùi phải của nó sẽ thuộc về Ác Ma Thứ Năm trải,"taoLúc này đây, trong giọng nói của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma toát lên vẻ hung tàn.Mọi người xung quanh nghe thấy vậy đếu buốt cả da đầu.Năm người đòi giành lấy đầu, hai tai và hai chân của Lâm Thiệu Huy.Vậy rõ ràng là muốn xé xác Lâm Thiệu Huy ra thành mấy mành.Chi trong nhảy mắt.Ánh mắt của mọi người nhìn về phía anh ta đẩy ý thương hại, trong mắt họ, cho dù Lâm Thiệu Huy có mạnh hơn đi nữa thì bây giờ cũng khó tránh khỏi kết cục bị năm Đại Ác Ma tàn sát.Bạch Tố Y bên cạnh hoảng sợ đến mức mềm nhũn cả người.Nước mắt không ngừng tuôn rơi từ đôi mắt xinh đẹp đẩy lo làng của cô."Lâm Thiệu Huy, em xin anh, nhanh đi đi.Em không muốn nhin thấy anh bị giết, em không muốn.."Đau lòng!Tuyệt vọng quả!Bạch Tổ Y cũng không thể tin nổi Lâm Thiệu Huy có thể sống sót nổi trên tay của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma, du sao thì cây có bóng người có tên, danh tiếng của Ngũ Đại Ác Ma đáng sợ đến mức nào.Nếu như Lâm Thiệu Huy chết thì cô sống còn có ý nghĩa gì.Nước mắt giàn giua làm khuôn mặt của Bạch Tổ Y đẫm nước.Nhìn thấy cô như vậy, trong lòng Lâm Thiệu Huy khẽ run lên.Anh đưa tay ra lau nước mắt trên khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tổ Y, từng giọt một, lau thật sau, chỉ là khi vừa lau sạch từng hàng nước mắt, sát ý trong mắt anh càng lúc càng trào dâng."Vợ à, bọn họ khiến em phải khóc.Vậy thi họ...!chết chắc rồi."Cái gi?Lời của Lâm Thiệu Huy khiến Bạch Tố Y sững sờ.Nhưng mà ngay lúc cô còn chưa hiểu nổi ý củaLâm Thiệu Huy là sao."Bich!"Bạch Tó Y kinh ngạc phát hiện ra, sau khi LàmThiệu Huy lau sạch nước mắt trên mặt cô, cd the anh biến mất như ảo ảnh, đột nhiên không còn chút tâm hoi.Nhanh quá! Nhanh quá! Nhanh quá!Tốc độ của Lâm Thiệu Huy nhanh tới cùng cực, thậm chí tất cả mọi người trong phòng đều không thế tin nổi vào đôi mắt của mình.Trong mắt họ, Lâm Thiệu Huy chằng nào não vừa biến mất, khiến cho đôi đồng từ của họ chỉ muốn rớt ra ngoài.Ác Ma Thứ Nhất bên cạnh vừa mới bị Lâm Thiệu Huy xử lý.Lúc đầu ánh mắt gã nhìn chằm chằm trên người của Lâm Thiệu Huy.Mà đến lúc này đây.Khi Ác Ma Thứ Nhất nhìn thấy cơ thể Lâm Thiệu Huy như biến mất, sắc mặt gã thay đổi hoàn toàn."Mấy đứa cần thận, nó tấn công đấy!".

Chương 558: Có Phải Vậy Thật Không