Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…
Chương 593: Liên Quan Gì Đến Hai Người
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Sau khi Lâm Thiệu Huy đi vào thì bọn họ lại nhìn thấy từng bảo vệ áo đen tháo vát ấy, lại chinh tề đứng ngay thẳng lại, sau đó tất cả đều cúi người chào Lam ThiệuHuy Hơn mười nhân viên bảo vệ cùng nhau cúi chào, cảnh tượng này khiến người ta vô cùng kinh ngạc.Cảnh tượng này đập vào tầm mắt của hai ba con Bạch Tuấn Sơn, khiến cho điệu cười châm biếm trên mặt họ chốc lát đông cứng lại, con người của hai người suyt nữa rơi ra rồi."Ba! Mẹ.Mẹ nó, con nhìn nhầm rồi sao? Hình như Lâm Thiệu Huy...!đã đi vào trong rồi?"Bạch Chí Phàm nuốt ực một miếng nước bọt, trên mặt hiện lên vẻ khó tin.Không chí có anh taBạch Tuấn Sơn ở bên cạnh cũng kinh ngạc há hốc mồm."Không...!Không the nào! Mọi khán giả được mời chỉ có thể dựa vào thiệp mời mới có thể vào! Tên nhóc này rõ răng không có lấy thiep mời ra, những tên nhân bảo vệ đỏ đần độn sao? Sao có thể cho cậu ta vào được?"Nói rồi, Bạch Tuấn Sơn ra sức xoa xoa đôi mắt của minhSau khi ông ta xác nhận Lâm Thiệu Huy thật sự không có một tấm thiệp mời mà vào được sản vận động, rồi biến mất trong dòng người, thì Bạch Tuấn Sơn hoàn toàn bùng nổ rồi."Không được! Ba phải đi hỏi bọn họ thứ!"Nói xongBạch Tuấn Sơn liền dân Bạch Chi Phảm đi về phía của vào.Hai cha con Bạch Tuấn Sơn vừa mới lại gần cửa.Thì thấy hơn mười nhân viên báo vệ áo đen, lập tức chặn trước mặt bọn họ, mặt mày ai nấy cũng hung ác dữ tợn, như đang bày thể trận chờ quân địch.Thưa ông, mời ông đưa thiệp mời ra!"Bảo vệ áo đen đứng đầu nói với vẻ mặt đầy nghiêm nghi.Và khi nghe thấy lời này.Bạch Tuấn Sơn liền nổi nóng quát lên: "Thiệp mời cái gì! Không lẽ mắt các người mù rồi sao? Không nhìn thấy tên nhóc lúc này không hề có thiệp mời, sao mấy người có thể cho cậu ta vào?" "Còn nữa, các người đần độn sao? Tại sao phải củi người chào cậu ta? Cậu ta là cái thả gi chú?"Trong lòng Bạch Tuấn Sơn vô cùng tức giận, dầu sao cánh tượng lúc nãy quả thực đã vả vào mặt ông ta, ông ta làm sao có thể chấp nhận được.Và Bạch Chí Phàm ở bên cạnh cũng kêu gào lên."Không lẽ mấy người không nhin thấy sao? Cải thäng đó lái xe đạp điện đến đó? Còn to gan, đậu xe đạp điện của mình ở cho đáu xe VIP]" “Đó là chỗ đậu xe của đại tông sư cậu ta là đồ rác rưởi, dựa vào đầu chứ?"Hai cha con lúc này tức giận, trách mắng lién tục, không có chút khách sáo nào cả.Khi nghe thấy những lời nói này, ảnh mắt của những bảo vệ áo đen đó cảng ngày trở nên lạnh lẽo.“Có liên quan gì đến hai người?"Cái gì!Khi nghe thấy lời nói của báo vệ áo đen đứng đầu, hai cha con Bạch Tuấn Sơn đều ngày người.“Cậu.Lúc nãy cậu mới nói cái gi?" Bạch Tuấn Sơn gần như không dám tin vào tại mình.Chỉ là cảnh tượng tiếp theo càng khiến cho họ kinh ngạc hả hốc mồm.Anh mát của người bảo vệ áo đen đứng đầu nhìn hai cha con Bạch Tuần Sơn giống như đang nhìn một cặp đần độn vậy, anh ta cười giễu nói: "Tôi nói, xe của anh lúc nãy, muốn đậu ở đậu thì đậu ở đấy!" "Anh ấy muốn vào sản vận động thi vào sản vận động!" "Liên quan đéo gì đến hai người?"Mẹ.Mẹ kiếp!Sau khi nghe thấy lời nói của người bảo vệ áo đen đứng đầu, hàng ngàn câu chửi the chay qua trong đầu của hai cha con Bạch Tuấn Sơn.Mẹ nó sao thế này?The giới này điên rồi sao?Một đứa con ở rể rác rưởi tầm thường mà lại khiến cho những báo vệ này báo vệ nhu vay?Không chỉ có như vậy.Người bảo vệ áo đen đứng đầu, ánh mắt lạnh băng, vung tay lên: "Người đâu! Hai tên này lại dám si nhục anh Thiệu Huy, ném bọn họ ra ngoài!" "Rõ"Theo sau đó là một hồi đáp dữ dội.Vù vù!Một đảm bảo vệ áo đen vây quanh lại, bảy tay tám chân bắt lấy hai cha con Bạch Tuấn Sơn, hung hăng ném bọn họ ra ngoài như ném chỏ chết vậy..
Sau khi Lâm Thiệu Huy đi vào thì bọn họ lại nhìn thấy từng bảo vệ áo đen tháo vát ấy, lại chinh tề đứng ngay thẳng lại, sau đó tất cả đều cúi người chào Lam Thiệu
Huy Hơn mười nhân viên bảo vệ cùng nhau cúi chào, cảnh tượng này khiến người ta vô cùng kinh ngạc.
Cảnh tượng này đập vào tầm mắt của hai ba con Bạch Tuấn Sơn, khiến cho điệu cười châm biếm trên mặt họ chốc lát đông cứng lại, con người của hai người suyt nữa rơi ra rồi.
"Ba! Mẹ.
Mẹ nó, con nhìn nhầm rồi sao? Hình như Lâm Thiệu Huy...!đã đi vào trong rồi?"
Bạch Chí Phàm nuốt ực một miếng nước bọt, trên mặt hiện lên vẻ khó tin.
Không chí có anh ta
Bạch Tuấn Sơn ở bên cạnh cũng kinh ngạc há hốc mồm.
"Không...!Không the nào! Mọi khán giả được mời chỉ có thể dựa vào thiệp mời mới có thể vào! Tên nhóc này rõ răng không có lấy thiep mời ra, những tên nhân bảo vệ đỏ đần độn sao? Sao có thể cho cậu ta vào được?"
Nói rồi, Bạch Tuấn Sơn ra sức xoa xoa đôi mắt của minh
Sau khi ông ta xác nhận Lâm Thiệu Huy thật sự không có một tấm thiệp mời mà vào được sản vận động, rồi biến mất trong dòng người, thì Bạch Tuấn Sơn hoàn toàn bùng nổ rồi.
"Không được! Ba phải đi hỏi bọn họ thứ!"
Nói xong
Bạch Tuấn Sơn liền dân Bạch Chi Phảm đi về phía của vào.
Hai cha con Bạch Tuấn Sơn vừa mới lại gần cửa.
Thì thấy hơn mười nhân viên báo vệ áo đen, lập tức chặn trước mặt bọn họ, mặt mày ai nấy cũng hung ác dữ tợn, như đang bày thể trận chờ quân địch.
Thưa ông, mời ông đưa thiệp mời ra!"
Bảo vệ áo đen đứng đầu nói với vẻ mặt đầy nghiêm nghi.
Và khi nghe thấy lời này.
Bạch Tuấn Sơn liền nổi nóng quát lên: "Thiệp mời cái gì! Không lẽ mắt các người mù rồi sao? Không nhìn thấy tên nhóc lúc này không hề có thiệp mời, sao mấy người có thể cho cậu ta vào?" "Còn nữa, các người đần độn sao? Tại sao phải củi người chào cậu ta? Cậu ta là cái thả gi chú?"
Trong lòng Bạch Tuấn Sơn vô cùng tức giận, dầu sao cánh tượng lúc nãy quả thực đã vả vào mặt ông ta, ông ta làm sao có thể chấp nhận được.
Và Bạch Chí Phàm ở bên cạnh cũng kêu gào lên.
"Không lẽ mấy người không nhin thấy sao? Cải thäng đó lái xe đạp điện đến đó? Còn to gan, đậu xe đạp điện của mình ở cho đáu xe VIP]" “Đó là chỗ đậu xe của đại tông sư cậu ta là đồ rác rưởi, dựa vào đầu chứ?"
Hai cha con lúc này tức giận, trách mắng lién tục, không có chút khách sáo nào cả.
Khi nghe thấy những lời nói này, ảnh mắt của những bảo vệ áo đen đó cảng ngày trở nên lạnh lẽo.
“Có liên quan gì đến hai người?"
Cái gì!
Khi nghe thấy lời nói của báo vệ áo đen đứng đầu, hai cha con Bạch Tuấn Sơn đều ngày người.
“Cậu.
Lúc nãy cậu mới nói cái gi?" Bạch Tuấn Sơn gần như không dám tin vào tại mình.
Chỉ là cảnh tượng tiếp theo càng khiến cho họ kinh ngạc hả hốc mồm.
Anh mát của người bảo vệ áo đen đứng đầu nhìn hai cha con Bạch Tuần Sơn giống như đang nhìn một cặp đần độn vậy, anh ta cười giễu nói: "Tôi nói, xe của anh lúc nãy, muốn đậu ở đậu thì đậu ở đấy!" "Anh ấy muốn vào sản vận động thi vào sản vận động!" "Liên quan đéo gì đến hai người?"
Mẹ.
Mẹ kiếp!
Sau khi nghe thấy lời nói của người bảo vệ áo đen đứng đầu, hàng ngàn câu chửi the chay qua trong đầu của hai cha con Bạch Tuấn Sơn.
Mẹ nó sao thế này?
The giới này điên rồi sao?
Một đứa con ở rể rác rưởi tầm thường mà lại khiến cho những báo vệ này báo vệ nhu vay?
Không chỉ có như vậy.
Người bảo vệ áo đen đứng đầu, ánh mắt lạnh băng, vung tay lên: "Người đâu! Hai tên này lại dám si nhục anh Thiệu Huy, ném bọn họ ra ngoài!" "Rõ"
Theo sau đó là một hồi đáp dữ dội.
Vù vù!
Một đảm bảo vệ áo đen vây quanh lại, bảy tay tám chân bắt lấy hai cha con Bạch Tuấn Sơn, hung hăng ném bọn họ ra ngoài như ném chỏ chết vậy..
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Sau khi Lâm Thiệu Huy đi vào thì bọn họ lại nhìn thấy từng bảo vệ áo đen tháo vát ấy, lại chinh tề đứng ngay thẳng lại, sau đó tất cả đều cúi người chào Lam ThiệuHuy Hơn mười nhân viên bảo vệ cùng nhau cúi chào, cảnh tượng này khiến người ta vô cùng kinh ngạc.Cảnh tượng này đập vào tầm mắt của hai ba con Bạch Tuấn Sơn, khiến cho điệu cười châm biếm trên mặt họ chốc lát đông cứng lại, con người của hai người suyt nữa rơi ra rồi."Ba! Mẹ.Mẹ nó, con nhìn nhầm rồi sao? Hình như Lâm Thiệu Huy...!đã đi vào trong rồi?"Bạch Chí Phàm nuốt ực một miếng nước bọt, trên mặt hiện lên vẻ khó tin.Không chí có anh taBạch Tuấn Sơn ở bên cạnh cũng kinh ngạc há hốc mồm."Không...!Không the nào! Mọi khán giả được mời chỉ có thể dựa vào thiệp mời mới có thể vào! Tên nhóc này rõ răng không có lấy thiep mời ra, những tên nhân bảo vệ đỏ đần độn sao? Sao có thể cho cậu ta vào được?"Nói rồi, Bạch Tuấn Sơn ra sức xoa xoa đôi mắt của minhSau khi ông ta xác nhận Lâm Thiệu Huy thật sự không có một tấm thiệp mời mà vào được sản vận động, rồi biến mất trong dòng người, thì Bạch Tuấn Sơn hoàn toàn bùng nổ rồi."Không được! Ba phải đi hỏi bọn họ thứ!"Nói xongBạch Tuấn Sơn liền dân Bạch Chi Phảm đi về phía của vào.Hai cha con Bạch Tuấn Sơn vừa mới lại gần cửa.Thì thấy hơn mười nhân viên báo vệ áo đen, lập tức chặn trước mặt bọn họ, mặt mày ai nấy cũng hung ác dữ tợn, như đang bày thể trận chờ quân địch.Thưa ông, mời ông đưa thiệp mời ra!"Bảo vệ áo đen đứng đầu nói với vẻ mặt đầy nghiêm nghi.Và khi nghe thấy lời này.Bạch Tuấn Sơn liền nổi nóng quát lên: "Thiệp mời cái gì! Không lẽ mắt các người mù rồi sao? Không nhìn thấy tên nhóc lúc này không hề có thiệp mời, sao mấy người có thể cho cậu ta vào?" "Còn nữa, các người đần độn sao? Tại sao phải củi người chào cậu ta? Cậu ta là cái thả gi chú?"Trong lòng Bạch Tuấn Sơn vô cùng tức giận, dầu sao cánh tượng lúc nãy quả thực đã vả vào mặt ông ta, ông ta làm sao có thể chấp nhận được.Và Bạch Chí Phàm ở bên cạnh cũng kêu gào lên."Không lẽ mấy người không nhin thấy sao? Cải thäng đó lái xe đạp điện đến đó? Còn to gan, đậu xe đạp điện của mình ở cho đáu xe VIP]" “Đó là chỗ đậu xe của đại tông sư cậu ta là đồ rác rưởi, dựa vào đầu chứ?"Hai cha con lúc này tức giận, trách mắng lién tục, không có chút khách sáo nào cả.Khi nghe thấy những lời nói này, ảnh mắt của những bảo vệ áo đen đó cảng ngày trở nên lạnh lẽo.“Có liên quan gì đến hai người?"Cái gì!Khi nghe thấy lời nói của báo vệ áo đen đứng đầu, hai cha con Bạch Tuấn Sơn đều ngày người.“Cậu.Lúc nãy cậu mới nói cái gi?" Bạch Tuấn Sơn gần như không dám tin vào tại mình.Chỉ là cảnh tượng tiếp theo càng khiến cho họ kinh ngạc hả hốc mồm.Anh mát của người bảo vệ áo đen đứng đầu nhìn hai cha con Bạch Tuần Sơn giống như đang nhìn một cặp đần độn vậy, anh ta cười giễu nói: "Tôi nói, xe của anh lúc nãy, muốn đậu ở đậu thì đậu ở đấy!" "Anh ấy muốn vào sản vận động thi vào sản vận động!" "Liên quan đéo gì đến hai người?"Mẹ.Mẹ kiếp!Sau khi nghe thấy lời nói của người bảo vệ áo đen đứng đầu, hàng ngàn câu chửi the chay qua trong đầu của hai cha con Bạch Tuấn Sơn.Mẹ nó sao thế này?The giới này điên rồi sao?Một đứa con ở rể rác rưởi tầm thường mà lại khiến cho những báo vệ này báo vệ nhu vay?Không chỉ có như vậy.Người bảo vệ áo đen đứng đầu, ánh mắt lạnh băng, vung tay lên: "Người đâu! Hai tên này lại dám si nhục anh Thiệu Huy, ném bọn họ ra ngoài!" "Rõ"Theo sau đó là một hồi đáp dữ dội.Vù vù!Một đảm bảo vệ áo đen vây quanh lại, bảy tay tám chân bắt lấy hai cha con Bạch Tuấn Sơn, hung hăng ném bọn họ ra ngoài như ném chỏ chết vậy..