Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 596: Huyết Tổ Đến

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Huyết Lang!Huyết TổSau khi nhìn thấy hai bóng dáng một già một trẻ này, mấy người trong sân vận động đều cảm thấy mi mắt của minh như giật mạnh.Nhịp tim của họ điên cuồng tăng nhanh, nhảy lên thình thịch.Hai người kia đến đây từ lúc nào vậy?Trong lòng mỗi người đều nảy ra nghi vấn đó.Không có ai thấy rõ!Cũng không ai phát hiện ra điều gì.Trong mắt mọi người, hai người này bay tới như mang theo cuồng phong gió lốc, khiến cho người ta khó mà tin nổi.Tĩnh lặng...Sau khi hai thăy trò Huyết Tố xuất hiện, bầu không khí trong sân vận động ngột ngạt và năng nề hết sức,Ngay cả Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn trên kia cũng bất giác nhíu mày."Thân pháp này đúng là kỳ lạ"Lúc này đây, hal đại tông sự liếc mặt nhìn nhau, họ đều nhìn thấy trong ảnh mất của đối phương có sự chẩn động mạnh mẽ.Quả nhanh.Thân pháp của hai người này nhanh đến mức họ không thể phát hiện ra, đúng là khó mà tưởng tượng nối.Nhưng mà, rất nhiều nhân vật lớn ở Nam Lộc đang nhìn họ chằm chằm, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng không thể mất đi khi thể của đại tông sư được.Lúc này đây, họ bước về phía trước một bước, vẻ mặt hung thần ác sát."Huyết Tổ, rốt cuộc ông cũng xuất hiện rồi, nếu đã vậy...!thì để cái mạng lại đây!"Đôi mắt của Lãnh Ngạo Thiên nhìn chằm chằm người kia, vé mặt sục sôi ý chí chiến đấu đến điên cuồngMà Hạ Lan Sơn đứng bên cạnh ông ta.Cũng đang nhìn Huyết Tổ như vậy, ông ta nở nụ cười ý nhị: "Nếu hôm nay ta giết hai người thì nước ta lại bớt một tai họa rồi!"Bớt một tại họa?Nghe thấy mấy câu từ đây tính chính nghĩa của Lãnh Ngao Thiên và Hạ Lan Son, Huyết Tổ bất giác cười lanh: “Mấy người giết tôi không phải là vi trừ ma vệ dạo!" "Mà là vì...!hư danh mà thôi!" Cái gì?Länh Ngao Thiên và Hạ Lan Sơn không thể nào nghĩ tới, Huyết Tổ lai thẳng thừng như vậy, cứ thể nói toạc ra mục đích của hai người, "Ha ha."Huyết Tổ cưoi u ám, càng lúc càng kinh dị "Tôi đã giết vỏ số người, nhưng những người toi giet đều là người đáng chết!" "Họ bất nạt đàn ông, chọc ghẹo đàn bà, họ giết người vô tội, có chết cũng không hết tội."Nói xong.Đôi mắt của Huyết Tổ như thể có thể nhìn thấu được lòng người, ông ta trừng mắt nhìn chằm chằm Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, vẻ mặt hết sức khinh thường."Mà mấy người lại dựa vào cái danh trừ ma vệ đạo để giết tôi, không phải là vì muốn đạp lên hài cốt của tôi để rèn đúc nên sự anh minh cho mấy người à?" "Đáng tiếc.Mấy người chi...!muốn chết mà thôi!"Rầm.Hung häng thật!Ngông cuồng quá!Sau khi nghe Huyết Tổ nói xong, mấy nhân vật lớn trong sân vận động lại sôi sục thêm lần nữa.Họ không ngờ là trước mặt hai vị đai tông sư cao thủ Nam Lộc mà Huyết Tổ có thể bình tính đến như vậy, giống như không hề lo lắng một chút nào."Hừ!" "Dù cho ông giết ai đi chăng nữa thì trên tay ông đã nhuồm đây máu tươi, mà hôm nay chúng ta muốn báo thù rửa hận cho những người tử nạn"Sau khi Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn nói xong, hai người chia ra hai bên trái phải, bảy thế trận."Đến đi, để hai người chúng ta thử xem thủ đoạn của Huyết Tổ ông như thế nào?"Dứt lời.Hai người họ đã chia làm hai phía.Chuẩn bị hợp lực, vây công Huyết Tố.Không thể không nóiLãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn đúng là cẩn thận, họ không hề dự định đánh đơn mà vừa xông lên đã muốn hợp lực để giết Huyết Tổ.Đảng tiếc!Sau khi thấy tư thế của hai người họ.Huyết Tô lại khẽ lắc đầu, bước chân lùi về sau một bước."Xin lỗi, đối thủ của mấy người không phải là tôi!" "Mà là nó."Vừa nói, Huyết Tổ đã chỉ sang..Huyết Lang bên cạnh minh.

Huyết Lang!

Huyết Tổ

Sau khi nhìn thấy hai bóng dáng một già một trẻ này, mấy người trong sân vận động đều cảm thấy mi mắt của minh như giật mạnh.

Nhịp tim của họ điên cuồng tăng nhanh, nhảy lên thình thịch.

Hai người kia đến đây từ lúc nào vậy?

Trong lòng mỗi người đều nảy ra nghi vấn đó.

Không có ai thấy rõ!

Cũng không ai phát hiện ra điều gì.

Trong mắt mọi người, hai người này bay tới như mang theo cuồng phong gió lốc, khiến cho người ta khó mà tin nổi.

Tĩnh lặng...

Sau khi hai thăy trò Huyết Tố xuất hiện, bầu không khí trong sân vận động ngột ngạt và năng nề hết sức,

Ngay cả Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn trên kia cũng bất giác nhíu mày.

"Thân pháp này đúng là kỳ lạ"

Lúc này đây, hal đại tông sự liếc mặt nhìn nhau, họ đều nhìn thấy trong ảnh mất của đối phương có sự chẩn động mạnh mẽ.

Quả nhanh.

Thân pháp của hai người này nhanh đến mức họ không thể phát hiện ra, đúng là khó mà tưởng tượng nối.

Nhưng mà, rất nhiều nhân vật lớn ở Nam Lộc đang nhìn họ chằm chằm, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng không thể mất đi khi thể của đại tông sư được.

Lúc này đây, họ bước về phía trước một bước, vẻ mặt hung thần ác sát.

"Huyết Tổ, rốt cuộc ông cũng xuất hiện rồi, nếu đã vậy...!thì để cái mạng lại đây!"

Đôi mắt của Lãnh Ngạo Thiên nhìn chằm chằm người kia, vé mặt sục sôi ý chí chiến đấu đến điên cuồng

Mà Hạ Lan Sơn đứng bên cạnh ông ta.

Cũng đang nhìn Huyết Tổ như vậy, ông ta nở nụ cười ý nhị: "Nếu hôm nay ta giết hai người thì nước ta lại bớt một tai họa rồi!"

Bớt một tại họa?

Nghe thấy mấy câu từ đây tính chính nghĩa của Lãnh Ngao Thiên và Hạ Lan Son, Huyết Tổ bất giác cười lanh: “Mấy người giết tôi không phải là vi trừ ma vệ dạo!" "Mà là vì...!hư danh mà thôi!" Cái gì?

Länh Ngao Thiên và Hạ Lan Sơn không thể nào nghĩ tới, Huyết Tổ lai thẳng thừng như vậy, cứ thể nói toạc ra mục đích của hai người, "Ha ha."

Huyết Tổ cưoi u ám, càng lúc càng kinh dị "Tôi đã giết vỏ số người, nhưng những người toi giet đều là người đáng chết!" "Họ bất nạt đàn ông, chọc ghẹo đàn bà, họ giết người vô tội, có chết cũng không hết tội."

Nói xong.

Đôi mắt của Huyết Tổ như thể có thể nhìn thấu được lòng người, ông ta trừng mắt nhìn chằm chằm Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, vẻ mặt hết sức khinh thường.

"Mà mấy người lại dựa vào cái danh trừ ma vệ đạo để giết tôi, không phải là vì muốn đạp lên hài cốt của tôi để rèn đúc nên sự anh minh cho mấy người à?" "Đáng tiếc.

Mấy người chi...!muốn chết mà thôi!"

Rầm.

Hung häng thật!

Ngông cuồng quá!

Sau khi nghe Huyết Tổ nói xong, mấy nhân vật lớn trong sân vận động lại sôi sục thêm lần nữa.

Họ không ngờ là trước mặt hai vị đai tông sư cao thủ Nam Lộc mà Huyết Tổ có thể bình tính đến như vậy, giống như không hề lo lắng một chút nào.

"Hừ!" "Dù cho ông giết ai đi chăng nữa thì trên tay ông đã nhuồm đây máu tươi, mà hôm nay chúng ta muốn báo thù rửa hận cho những người tử nạn"

Sau khi Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn nói xong, hai người chia ra hai bên trái phải, bảy thế trận.

"Đến đi, để hai người chúng ta thử xem thủ đoạn của Huyết Tổ ông như thế nào?"

Dứt lời.

Hai người họ đã chia làm hai phía.

Chuẩn bị hợp lực, vây công Huyết Tố.

Không thể không nói

Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn đúng là cẩn thận, họ không hề dự định đánh đơn mà vừa xông lên đã muốn hợp lực để giết Huyết Tổ.

Đảng tiếc!

Sau khi thấy tư thế của hai người họ.

Huyết Tô lại khẽ lắc đầu, bước chân lùi về sau một bước.

"Xin lỗi, đối thủ của mấy người không phải là tôi!" "Mà là nó."

Vừa nói, Huyết Tổ đã chỉ sang..

Huyết Lang bên cạnh minh.

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Huyết Lang!Huyết TổSau khi nhìn thấy hai bóng dáng một già một trẻ này, mấy người trong sân vận động đều cảm thấy mi mắt của minh như giật mạnh.Nhịp tim của họ điên cuồng tăng nhanh, nhảy lên thình thịch.Hai người kia đến đây từ lúc nào vậy?Trong lòng mỗi người đều nảy ra nghi vấn đó.Không có ai thấy rõ!Cũng không ai phát hiện ra điều gì.Trong mắt mọi người, hai người này bay tới như mang theo cuồng phong gió lốc, khiến cho người ta khó mà tin nổi.Tĩnh lặng...Sau khi hai thăy trò Huyết Tố xuất hiện, bầu không khí trong sân vận động ngột ngạt và năng nề hết sức,Ngay cả Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn trên kia cũng bất giác nhíu mày."Thân pháp này đúng là kỳ lạ"Lúc này đây, hal đại tông sự liếc mặt nhìn nhau, họ đều nhìn thấy trong ảnh mất của đối phương có sự chẩn động mạnh mẽ.Quả nhanh.Thân pháp của hai người này nhanh đến mức họ không thể phát hiện ra, đúng là khó mà tưởng tượng nối.Nhưng mà, rất nhiều nhân vật lớn ở Nam Lộc đang nhìn họ chằm chằm, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng không thể mất đi khi thể của đại tông sư được.Lúc này đây, họ bước về phía trước một bước, vẻ mặt hung thần ác sát."Huyết Tổ, rốt cuộc ông cũng xuất hiện rồi, nếu đã vậy...!thì để cái mạng lại đây!"Đôi mắt của Lãnh Ngạo Thiên nhìn chằm chằm người kia, vé mặt sục sôi ý chí chiến đấu đến điên cuồngMà Hạ Lan Sơn đứng bên cạnh ông ta.Cũng đang nhìn Huyết Tổ như vậy, ông ta nở nụ cười ý nhị: "Nếu hôm nay ta giết hai người thì nước ta lại bớt một tai họa rồi!"Bớt một tại họa?Nghe thấy mấy câu từ đây tính chính nghĩa của Lãnh Ngao Thiên và Hạ Lan Son, Huyết Tổ bất giác cười lanh: “Mấy người giết tôi không phải là vi trừ ma vệ dạo!" "Mà là vì...!hư danh mà thôi!" Cái gì?Länh Ngao Thiên và Hạ Lan Sơn không thể nào nghĩ tới, Huyết Tổ lai thẳng thừng như vậy, cứ thể nói toạc ra mục đích của hai người, "Ha ha."Huyết Tổ cưoi u ám, càng lúc càng kinh dị "Tôi đã giết vỏ số người, nhưng những người toi giet đều là người đáng chết!" "Họ bất nạt đàn ông, chọc ghẹo đàn bà, họ giết người vô tội, có chết cũng không hết tội."Nói xong.Đôi mắt của Huyết Tổ như thể có thể nhìn thấu được lòng người, ông ta trừng mắt nhìn chằm chằm Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, vẻ mặt hết sức khinh thường."Mà mấy người lại dựa vào cái danh trừ ma vệ đạo để giết tôi, không phải là vì muốn đạp lên hài cốt của tôi để rèn đúc nên sự anh minh cho mấy người à?" "Đáng tiếc.Mấy người chi...!muốn chết mà thôi!"Rầm.Hung häng thật!Ngông cuồng quá!Sau khi nghe Huyết Tổ nói xong, mấy nhân vật lớn trong sân vận động lại sôi sục thêm lần nữa.Họ không ngờ là trước mặt hai vị đai tông sư cao thủ Nam Lộc mà Huyết Tổ có thể bình tính đến như vậy, giống như không hề lo lắng một chút nào."Hừ!" "Dù cho ông giết ai đi chăng nữa thì trên tay ông đã nhuồm đây máu tươi, mà hôm nay chúng ta muốn báo thù rửa hận cho những người tử nạn"Sau khi Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn nói xong, hai người chia ra hai bên trái phải, bảy thế trận."Đến đi, để hai người chúng ta thử xem thủ đoạn của Huyết Tổ ông như thế nào?"Dứt lời.Hai người họ đã chia làm hai phía.Chuẩn bị hợp lực, vây công Huyết Tố.Không thể không nóiLãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn đúng là cẩn thận, họ không hề dự định đánh đơn mà vừa xông lên đã muốn hợp lực để giết Huyết Tổ.Đảng tiếc!Sau khi thấy tư thế của hai người họ.Huyết Tô lại khẽ lắc đầu, bước chân lùi về sau một bước."Xin lỗi, đối thủ của mấy người không phải là tôi!" "Mà là nó."Vừa nói, Huyết Tổ đã chỉ sang..Huyết Lang bên cạnh minh.

Chương 596: Huyết Tổ Đến