Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…
Chương 627: Bái Kiến Đại Tông Sư Huy Tuấn!
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nhưng mà!Cái này còn chưa hết!Vù vù!Giờ phút này, dưới ánh mắt rung động của nhóm người Cao Thánh Viễn.Năm sẹo dẫn đầu Chó Điên và trọn vẹn trăm người tinh nhuệ nhất ở khu Bắc đi đều mà tới.Bich bich!Năm Sẹo dẫn đầu đồng loạt vải chào Lâm ThiệuHuy:“Ngài Lâm!""Ngài Lâm!"Yên lặng!Tiếng động đều tăm tắp kia vang vọng đấy cung kinh dâng lên một cách đinh tai nhức óc, mà một khuvực bên này dường như là vô tận yên tĩnh,Cao Thánh Viễn, chó săn trẻ tuổi mấy nam nữ bên kia hoàn toàn không dảm tin vào mắt mình.Củi đầu?Gửi lời chào?Nhất là bá chủ khu Bắc như Năm Seo, còn dẫn theo Chó Điên và thủ hạ tinh nhuệ, cái này con mẹ nó...!sao có thể."Ngài Lâm? Không...!không đúng! Anh ta chỉ là con rể của tập đoàn Bach Kỳ mà thôi! Tại sao có tư cách để anh Năm Sẹo đây tới chào hỏi, thậm chí là củi đấu?"Giờ phút này Cao Thánh Viễn giống như gặp quỷ, trên mặt tràn ngập sợ hãi và từ chối chấp nhận.Với anh ta mà nói, một cành trước mặt này vốn dĩ anh ta không thể nào hiểu được.Đâu chỉ một minh anh ta!Mà nhóm người chó săn nhỏ bên cạnh cũng sợ tới mức tè ra quấn."Trời...!trời ạ, cái tên điên này vậy mà biết anhNăm sẹo sao?""Không thể nào! Anh Năm Sẹo không phải bá chủ khu Bắc sao? Tên điên này có thân phân gì để anhNăm Sẹo củi đầu chào cơ chứ?"Rúng động!Đối với anh ta mà nói một màn này cứ như năm mơ vậy.Nhưng mà không chỉ như vậy thôi đâu.Ngay sau đó, càng khiến họ hoàng sợ hơn chính là truyền vào tai lời của Năm Seo."Ngài Lâm, ngay lúc này tiến vào khu Bắc, chúng tôi vẫn yên lặng chờ đợi ngài!"Năm Sẹo cung kinh nói với Lâm Thiệu Huy.Phich!Lời này vừa nói ra càng làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn giật này mình.Ngay từ khi Lâm Thiệu Huy tiến vào khh Bắc đã kinh động tới người của Năm Sẹo, tên này cuối cùng là có thân phận gì, sao có thể khiến họ đối đãi với anh ta long trọng như vậy?Cao Thánh Viễn và tất cả mọi người đều mang và mặt không tin nổi.Mà giờ phút này!Hai mắt Lâm Thiệu Huy hờ hững nhìn lướt quađâm người Cao Thánh Viễn, cười nghiệm nghị nói:"Họ muốn so nhiều người với chúng ta đấy.Năm Seo, ông nói nên làm cải gì bây giờ?"So nhiều người sao?Nghe tới lời này, Năm Sẹo không nhịn được cười gần, sau đó vung tay lên:Rám rám!Ngay lập tức phía sau trọn vẹn trăm người đàn ông lực lưỡng mặc đồ trắng ào ào xông tới, vây đám người Cao Thánh Viễn lại ở giữa.Sát khí sôi trào, hung thần ác sát, một màn này dường như đã làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn và Chó săn nhỏ tiểu ra quần."Chờ...!chờ một chút!"Giờ phút này Cao Thánh Viễn hoàn toàn rối loạn.Anh ta nhìn Năm Sẹo vội vàng nói:"Anh Năm Seo, Chó Điên, không phải vừa rối chúng ta còn ngồi uống trà cùng nhau sao? Chẳng lẽ bây giờ quên tôi sao?"Bây giờ Cao Thánh Viễn chỉ muốn rút ngắn quan hệ với Năm Seo và Chó Điện.Dù sao!Hai người họ là bá chủ của khu Bắc, mặc dù Cao Thánh Viễn có mười mấy thủ hạ nhưng so với nhóm người trước mắt của Năm Sẹo vốn di không đáng nhắc tới.Chi là phải khiến Cao Thánh Viễn ngạc nhiên rói.Cho dù là Năm Seo hay Chó Điên cũng không có ai trà lời, hai người họ giống như không biết tới anh ta, thái độ vô cùng lạnh lùng.Nhin thấy một màn này!Cuối cùng Cao Thánh Viễn cũng biết, mầu chốt ở đây chính là rơi vào trên người Lâm Thiệu Huy.Ngay lập tức anh ta vội vàng nói với Lâm ThiệuHuy:"Ngài Huy, trước đó là tôi không đúng, cầu xin ngài nể mặt tập đoàn Thiên Thánh mới cung cấp vật liệu cho tập đoàn Bạch Kỳ mà rộng lượng tha cho chúng tôi lần này!""Nếu như ngài có yêu cầu gì xin cứ việc nói!".
Nhưng mà!
Cái này còn chưa hết!
Vù vù!
Giờ phút này, dưới ánh mắt rung động của nhóm người Cao Thánh Viễn.
Năm sẹo dẫn đầu Chó Điên và trọn vẹn trăm người tinh nhuệ nhất ở khu Bắc đi đều mà tới.
Bich bich!
Năm Sẹo dẫn đầu đồng loạt vải chào Lâm Thiệu
Huy:
“Ngài Lâm!"
"Ngài Lâm!"
Yên lặng!
Tiếng động đều tăm tắp kia vang vọng đấy cung kinh dâng lên một cách đinh tai nhức óc, mà một khuvực bên này dường như là vô tận yên tĩnh,
Cao Thánh Viễn, chó săn trẻ tuổi mấy nam nữ bên kia hoàn toàn không dảm tin vào mắt mình.
Củi đầu?
Gửi lời chào?
Nhất là bá chủ khu Bắc như Năm Seo, còn dẫn theo Chó Điên và thủ hạ tinh nhuệ, cái này con mẹ nó...!sao có thể.
"Ngài Lâm? Không...!không đúng! Anh ta chỉ là con rể của tập đoàn Bach Kỳ mà thôi! Tại sao có tư cách để anh Năm Sẹo đây tới chào hỏi, thậm chí là củi đấu?"
Giờ phút này Cao Thánh Viễn giống như gặp quỷ, trên mặt tràn ngập sợ hãi và từ chối chấp nhận.
Với anh ta mà nói, một cành trước mặt này vốn dĩ anh ta không thể nào hiểu được.
Đâu chỉ một minh anh ta!
Mà nhóm người chó săn nhỏ bên cạnh cũng sợ tới mức tè ra quấn.
"Trời...!trời ạ, cái tên điên này vậy mà biết anh
Năm sẹo sao?"
"Không thể nào! Anh Năm Sẹo không phải bá chủ khu Bắc sao? Tên điên này có thân phân gì để anhNăm Sẹo củi đầu chào cơ chứ?"
Rúng động!
Đối với anh ta mà nói một màn này cứ như năm mơ vậy.
Nhưng mà không chỉ như vậy thôi đâu.
Ngay sau đó, càng khiến họ hoàng sợ hơn chính là truyền vào tai lời của Năm Seo.
"Ngài Lâm, ngay lúc này tiến vào khu Bắc, chúng tôi vẫn yên lặng chờ đợi ngài!"
Năm Sẹo cung kinh nói với Lâm Thiệu Huy.
Phich!
Lời này vừa nói ra càng làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn giật này mình.
Ngay từ khi Lâm Thiệu Huy tiến vào khh Bắc đã kinh động tới người của Năm Sẹo, tên này cuối cùng là có thân phận gì, sao có thể khiến họ đối đãi với anh ta long trọng như vậy?
Cao Thánh Viễn và tất cả mọi người đều mang và mặt không tin nổi.
Mà giờ phút này!
Hai mắt Lâm Thiệu Huy hờ hững nhìn lướt quađâm người Cao Thánh Viễn, cười nghiệm nghị nói:
"Họ muốn so nhiều người với chúng ta đấy.
Năm Seo, ông nói nên làm cải gì bây giờ?"
So nhiều người sao?
Nghe tới lời này, Năm Sẹo không nhịn được cười gần, sau đó vung tay lên:
Rám rám!
Ngay lập tức phía sau trọn vẹn trăm người đàn ông lực lưỡng mặc đồ trắng ào ào xông tới, vây đám người Cao Thánh Viễn lại ở giữa.
Sát khí sôi trào, hung thần ác sát, một màn này dường như đã làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn và Chó săn nhỏ tiểu ra quần.
"Chờ...!chờ một chút!"
Giờ phút này Cao Thánh Viễn hoàn toàn rối loạn.
Anh ta nhìn Năm Sẹo vội vàng nói:
"Anh Năm Seo, Chó Điên, không phải vừa rối chúng ta còn ngồi uống trà cùng nhau sao? Chẳng lẽ bây giờ quên tôi sao?"
Bây giờ Cao Thánh Viễn chỉ muốn rút ngắn quan hệ với Năm Seo và Chó Điện.
Dù sao!Hai người họ là bá chủ của khu Bắc, mặc dù Cao Thánh Viễn có mười mấy thủ hạ nhưng so với nhóm người trước mắt của Năm Sẹo vốn di không đáng nhắc tới.
Chi là phải khiến Cao Thánh Viễn ngạc nhiên rói.
Cho dù là Năm Seo hay Chó Điên cũng không có ai trà lời, hai người họ giống như không biết tới anh ta, thái độ vô cùng lạnh lùng.
Nhin thấy một màn này!
Cuối cùng Cao Thánh Viễn cũng biết, mầu chốt ở đây chính là rơi vào trên người Lâm Thiệu Huy.
Ngay lập tức anh ta vội vàng nói với Lâm Thiệu
Huy:
"Ngài Huy, trước đó là tôi không đúng, cầu xin ngài nể mặt tập đoàn Thiên Thánh mới cung cấp vật liệu cho tập đoàn Bạch Kỳ mà rộng lượng tha cho chúng tôi lần này!"
"Nếu như ngài có yêu cầu gì xin cứ việc nói!".
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nhưng mà!Cái này còn chưa hết!Vù vù!Giờ phút này, dưới ánh mắt rung động của nhóm người Cao Thánh Viễn.Năm sẹo dẫn đầu Chó Điên và trọn vẹn trăm người tinh nhuệ nhất ở khu Bắc đi đều mà tới.Bich bich!Năm Sẹo dẫn đầu đồng loạt vải chào Lâm ThiệuHuy:“Ngài Lâm!""Ngài Lâm!"Yên lặng!Tiếng động đều tăm tắp kia vang vọng đấy cung kinh dâng lên một cách đinh tai nhức óc, mà một khuvực bên này dường như là vô tận yên tĩnh,Cao Thánh Viễn, chó săn trẻ tuổi mấy nam nữ bên kia hoàn toàn không dảm tin vào mắt mình.Củi đầu?Gửi lời chào?Nhất là bá chủ khu Bắc như Năm Seo, còn dẫn theo Chó Điên và thủ hạ tinh nhuệ, cái này con mẹ nó...!sao có thể."Ngài Lâm? Không...!không đúng! Anh ta chỉ là con rể của tập đoàn Bach Kỳ mà thôi! Tại sao có tư cách để anh Năm Sẹo đây tới chào hỏi, thậm chí là củi đấu?"Giờ phút này Cao Thánh Viễn giống như gặp quỷ, trên mặt tràn ngập sợ hãi và từ chối chấp nhận.Với anh ta mà nói, một cành trước mặt này vốn dĩ anh ta không thể nào hiểu được.Đâu chỉ một minh anh ta!Mà nhóm người chó săn nhỏ bên cạnh cũng sợ tới mức tè ra quấn."Trời...!trời ạ, cái tên điên này vậy mà biết anhNăm sẹo sao?""Không thể nào! Anh Năm Sẹo không phải bá chủ khu Bắc sao? Tên điên này có thân phân gì để anhNăm Sẹo củi đầu chào cơ chứ?"Rúng động!Đối với anh ta mà nói một màn này cứ như năm mơ vậy.Nhưng mà không chỉ như vậy thôi đâu.Ngay sau đó, càng khiến họ hoàng sợ hơn chính là truyền vào tai lời của Năm Seo."Ngài Lâm, ngay lúc này tiến vào khu Bắc, chúng tôi vẫn yên lặng chờ đợi ngài!"Năm Sẹo cung kinh nói với Lâm Thiệu Huy.Phich!Lời này vừa nói ra càng làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn giật này mình.Ngay từ khi Lâm Thiệu Huy tiến vào khh Bắc đã kinh động tới người của Năm Sẹo, tên này cuối cùng là có thân phận gì, sao có thể khiến họ đối đãi với anh ta long trọng như vậy?Cao Thánh Viễn và tất cả mọi người đều mang và mặt không tin nổi.Mà giờ phút này!Hai mắt Lâm Thiệu Huy hờ hững nhìn lướt quađâm người Cao Thánh Viễn, cười nghiệm nghị nói:"Họ muốn so nhiều người với chúng ta đấy.Năm Seo, ông nói nên làm cải gì bây giờ?"So nhiều người sao?Nghe tới lời này, Năm Sẹo không nhịn được cười gần, sau đó vung tay lên:Rám rám!Ngay lập tức phía sau trọn vẹn trăm người đàn ông lực lưỡng mặc đồ trắng ào ào xông tới, vây đám người Cao Thánh Viễn lại ở giữa.Sát khí sôi trào, hung thần ác sát, một màn này dường như đã làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn và Chó săn nhỏ tiểu ra quần."Chờ...!chờ một chút!"Giờ phút này Cao Thánh Viễn hoàn toàn rối loạn.Anh ta nhìn Năm Sẹo vội vàng nói:"Anh Năm Seo, Chó Điên, không phải vừa rối chúng ta còn ngồi uống trà cùng nhau sao? Chẳng lẽ bây giờ quên tôi sao?"Bây giờ Cao Thánh Viễn chỉ muốn rút ngắn quan hệ với Năm Seo và Chó Điện.Dù sao!Hai người họ là bá chủ của khu Bắc, mặc dù Cao Thánh Viễn có mười mấy thủ hạ nhưng so với nhóm người trước mắt của Năm Sẹo vốn di không đáng nhắc tới.Chi là phải khiến Cao Thánh Viễn ngạc nhiên rói.Cho dù là Năm Seo hay Chó Điên cũng không có ai trà lời, hai người họ giống như không biết tới anh ta, thái độ vô cùng lạnh lùng.Nhin thấy một màn này!Cuối cùng Cao Thánh Viễn cũng biết, mầu chốt ở đây chính là rơi vào trên người Lâm Thiệu Huy.Ngay lập tức anh ta vội vàng nói với Lâm ThiệuHuy:"Ngài Huy, trước đó là tôi không đúng, cầu xin ngài nể mặt tập đoàn Thiên Thánh mới cung cấp vật liệu cho tập đoàn Bạch Kỳ mà rộng lượng tha cho chúng tôi lần này!""Nếu như ngài có yêu cầu gì xin cứ việc nói!".