Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 629: Chính Là Ngài Lâm Thiệu Huy

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Bà cụ mù vừa tới bên này đã nói với Lâm ThiệuHuy:"Chàng! Chàng trai trẻ, bà cụ già như tôi không biết phải cầm on cậu như thế nào, xin cậu nhận của tôi của một lạy!"Bà cụ mù nói xong thì muốn quỳ xuống với Lâm Thiệu Huy!Nhìn thấy cảnh này, Lâm Thiệu Huy vừa ngạc nhiên vừa hoàng sợ vội vàng đỡ lấy tay bà cụ ngăn cản lai:"Bà di, bà không cần khách khí như vậy! Cái này là cháu tiện tay làm thôi!"Gio phút này, trong lòng Lâm Thiệu Huy khi nhìn mà cụ bà mủ và Huân Nhi không nhịn được hiện lên lo lắng.Dù sao một già một trẻ này người có tật bên mình, còn Huân Nhi thì còn quá nhỏ.Cuộc sống sau này lại là một vấn đề rất lớn.Dường như thấy được vẻ mặt của Lâm Thiệu Huy, Năm Sẹo bên cạnh lập tức kích động nói:"Ngài Thiệu Huy cứ yên tâm, néu như ngồi yên tâm giao cho Năm Sẹo tôi! Như vậy xin để tôi chăm sóc cho bà cụ này và Huân Nhi!""Ngài yên tâm, chỉ cần có tôi ở đây thì không có ai dám bắt nạt mấy người họ đâu! Tôi sẽ cho Huân Nhi đi học tìm bác sĩ cho bà cụ!"Ha?Lời này vừa dứt thì cũng khiến cho hai mắt Lâm Thiệu Huy sáng lên.Không sai!Mặc dù người tên Năm Sẹo là thành viên trong thế giới ngắm nhưng Lâm Thiệu Huy nhìn ra được tấm lòng của ông ta cũng không có như vậy, giao Huân Nhi và bà cụ mù cho ông ta chăm sóc, Lâm Thiệu Huy tất nhiên sẽ yên tâm.“Được!"Nói xong!Lâm Thiệu Huy lập tức ngồi xổm xuống nói vớiHuân Nhi:"Nhóc con, qua một đoạn thời gian nữa anh sẽchuẩn bị chút thuốc để chú đấu trọc này đưa em đến bệnh viên Trung Tây Van nha! Anh sẽ giúp em chữa lành vết sẹo trên mặt!"Cái gì!Nghe nói như vậy, Huân Nhi ngây ngắn cả người, Cô bé dường như là không thể tin vào tai mình: "Anh! trai, mặt của em có thể chữa khỏi thật sao?Một hơi nước dâng lên tràn ngập trong mắt củaHuân Nhi.Từ khi bị vết sẹo này, cô bé đã không còn là con nhóc ăn xin nữa mà là một người quái dị.Cô bẻ đi tới chỗ này cũng bị người ta chế cười đùa cot,Thậm chí vì thể mà cô bé còn hù cho Lâm Thiệu Huy sợ, không dám nhận nhau.Còn nếu chữa khỏi..Tí tách! Tí tách!Nước mắt như những chuỗi trân châu thì nhau rồi xuống tử đôi mắt của Huân Nhi.Lâm Thiệu Huy nhìn thấy một màn này thì vừa giúp cô bé lau khóe mắt vừa cười nhẹ gật đầu nói:"Yên tâm, có anh trai ở đây mặt của em tuyệt đốisẽ được chữa khỏi hẳn như lúc ban đầu!"Nói xong! Lâm Thiệu Huy không dừng lại nữa, dặn dò Huân Nhí và Năm Sẹo vài câu, anh mới phất tay với ba người quay người rời khỏiNhìn bóng dáng Lâm Thiệu Huy đi mất.Trong lòng Huân Nhi có một dòng nước ấm dâng trào.Ở trong mắt của cô bé, người anh trai này của cô bé giống như một thần bảo vệ do ông trời ban tặng vậy, mỗi lần gặp nguy hiểm cũng đều là anh giúp đỡ vượt qua, không nề hà khó khăn đều có anh ở bên canh"Cảm ơn anh! Anh trai!" uân Nhi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Thiệu Huy, giống như muốn khắc ghi bóng lừng này vào trong lòng cả đời vậy.Chiến đầu nhanh chóng kết thúc!Mà khi đám người Năm Sẹo rời đi, một mảnh trên mặt đất đều là những bóng dáng lăn lộn không ngừng gấm rú thàm thiết.Trong đó, tiếng quất cao nhất là của nhóm người Chó săn nhỏ và Cao Thánh Viễn."A!"Hai tay hai chân của Cao Thánh Viễn đều bị cứng rấn đánh gãy.Từng cơn đau đớn kia khiến toàn thân của anh ta không ngừng run rẩy, nhất là hận ý trên mặt càng nống đậm:"Lâm Thiệu Huy! Tao nhất định sẽ báo thủ! Mày chờ đó đi, tao nhất định phải giết mày!"Đối với Cao Thánh Viễn mà nói, từ nhỏ anh ta đã ngậm chia khóa vàng lớn lên, nhất là sau khi đặt chân vào giới kinh doanh.Dưới sự duy trì của ba và tập đoàn nên anh ta càng thuận buồm xuôi gió.Dù thế nào cũng không nghĩ ra sẽ bị một tên ở rể nho nhỏ trong nhà người ta như Lâm Thiệu Huy đánh thành thể này..

Bà cụ mù vừa tới bên này đã nói với Lâm Thiệu

Huy:

"Chàng! Chàng trai trẻ, bà cụ già như tôi không biết phải cầm on cậu như thế nào, xin cậu nhận của tôi của một lạy!"

Bà cụ mù nói xong thì muốn quỳ xuống với Lâm Thiệu Huy!

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Thiệu Huy vừa ngạc nhiên vừa hoàng sợ vội vàng đỡ lấy tay bà cụ ngăn cản lai:

"Bà di, bà không cần khách khí như vậy! Cái này là cháu tiện tay làm thôi!"

Gio phút này, trong lòng Lâm Thiệu Huy khi nhìn mà cụ bà mủ và Huân Nhi không nhịn được hiện lên lo lắng.

Dù sao một già một trẻ này người có tật bên mình, còn Huân Nhi thì còn quá nhỏ.

Cuộc sống sau này lại là một vấn đề rất lớn.

Dường như thấy được vẻ mặt của Lâm Thiệu Huy, Năm Sẹo bên cạnh lập tức kích động nói:

"Ngài Thiệu Huy cứ yên tâm, néu như ngồi yên tâm giao cho Năm Sẹo tôi! Như vậy xin để tôi chăm sóc cho bà cụ này và Huân Nhi!"

"Ngài yên tâm, chỉ cần có tôi ở đây thì không có ai dám bắt nạt mấy người họ đâu! Tôi sẽ cho Huân Nhi đi học tìm bác sĩ cho bà cụ!"

Ha?

Lời này vừa dứt thì cũng khiến cho hai mắt Lâm Thiệu Huy sáng lên.

Không sai!

Mặc dù người tên Năm Sẹo là thành viên trong thế giới ngắm nhưng Lâm Thiệu Huy nhìn ra được tấm lòng của ông ta cũng không có như vậy, giao Huân Nhi và bà cụ mù cho ông ta chăm sóc, Lâm Thiệu Huy tất nhiên sẽ yên tâm.

“Được!"

Nói xong!

Lâm Thiệu Huy lập tức ngồi xổm xuống nói với

Huân Nhi:

"Nhóc con, qua một đoạn thời gian nữa anh sẽchuẩn bị chút thuốc để chú đấu trọc này đưa em đến bệnh viên Trung Tây Van nha! Anh sẽ giúp em chữa lành vết sẹo trên mặt!"

Cái gì!

Nghe nói như vậy, Huân Nhi ngây ngắn cả người, Cô bé dường như là không thể tin vào tai mình: "Anh! trai, mặt của em có thể chữa khỏi thật sao?

Một hơi nước dâng lên tràn ngập trong mắt của

Huân Nhi.

Từ khi bị vết sẹo này, cô bé đã không còn là con nhóc ăn xin nữa mà là một người quái dị.

Cô bẻ đi tới chỗ này cũng bị người ta chế cười đùa cot,

Thậm chí vì thể mà cô bé còn hù cho Lâm Thiệu Huy sợ, không dám nhận nhau.

Còn nếu chữa khỏi.

.

Tí tách! Tí tách!

Nước mắt như những chuỗi trân châu thì nhau rồi xuống tử đôi mắt của Huân Nhi.

Lâm Thiệu Huy nhìn thấy một màn này thì vừa giúp cô bé lau khóe mắt vừa cười nhẹ gật đầu nói:

"Yên tâm, có anh trai ở đây mặt của em tuyệt đốisẽ được chữa khỏi hẳn như lúc ban đầu!"

Nói xong! Lâm Thiệu Huy không dừng lại nữa, dặn dò Huân Nhí và Năm Sẹo vài câu, anh mới phất tay với ba người quay người rời khỏi

Nhìn bóng dáng Lâm Thiệu Huy đi mất.

Trong lòng Huân Nhi có một dòng nước ấm dâng trào.

Ở trong mắt của cô bé, người anh trai này của cô bé giống như một thần bảo vệ do ông trời ban tặng vậy, mỗi lần gặp nguy hiểm cũng đều là anh giúp đỡ vượt qua, không nề hà khó khăn đều có anh ở bên canh

"Cảm ơn anh! Anh trai!" uân Nhi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Thiệu Huy, giống như muốn khắc ghi bóng lừng này vào trong lòng cả đời vậy.

Chiến đầu nhanh chóng kết thúc!

Mà khi đám người Năm Sẹo rời đi, một mảnh trên mặt đất đều là những bóng dáng lăn lộn không ngừng gấm rú thàm thiết.

Trong đó, tiếng quất cao nhất là của nhóm người Chó săn nhỏ và Cao Thánh Viễn.

"A!"Hai tay hai chân của Cao Thánh Viễn đều bị cứng rấn đánh gãy.

Từng cơn đau đớn kia khiến toàn thân của anh ta không ngừng run rẩy, nhất là hận ý trên mặt càng nống đậm:

"Lâm Thiệu Huy! Tao nhất định sẽ báo thủ! Mày chờ đó đi, tao nhất định phải giết mày!"

Đối với Cao Thánh Viễn mà nói, từ nhỏ anh ta đã ngậm chia khóa vàng lớn lên, nhất là sau khi đặt chân vào giới kinh doanh.

Dưới sự duy trì của ba và tập đoàn nên anh ta càng thuận buồm xuôi gió.

Dù thế nào cũng không nghĩ ra sẽ bị một tên ở rể nho nhỏ trong nhà người ta như Lâm Thiệu Huy đánh thành thể này.

.

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Bà cụ mù vừa tới bên này đã nói với Lâm ThiệuHuy:"Chàng! Chàng trai trẻ, bà cụ già như tôi không biết phải cầm on cậu như thế nào, xin cậu nhận của tôi của một lạy!"Bà cụ mù nói xong thì muốn quỳ xuống với Lâm Thiệu Huy!Nhìn thấy cảnh này, Lâm Thiệu Huy vừa ngạc nhiên vừa hoàng sợ vội vàng đỡ lấy tay bà cụ ngăn cản lai:"Bà di, bà không cần khách khí như vậy! Cái này là cháu tiện tay làm thôi!"Gio phút này, trong lòng Lâm Thiệu Huy khi nhìn mà cụ bà mủ và Huân Nhi không nhịn được hiện lên lo lắng.Dù sao một già một trẻ này người có tật bên mình, còn Huân Nhi thì còn quá nhỏ.Cuộc sống sau này lại là một vấn đề rất lớn.Dường như thấy được vẻ mặt của Lâm Thiệu Huy, Năm Sẹo bên cạnh lập tức kích động nói:"Ngài Thiệu Huy cứ yên tâm, néu như ngồi yên tâm giao cho Năm Sẹo tôi! Như vậy xin để tôi chăm sóc cho bà cụ này và Huân Nhi!""Ngài yên tâm, chỉ cần có tôi ở đây thì không có ai dám bắt nạt mấy người họ đâu! Tôi sẽ cho Huân Nhi đi học tìm bác sĩ cho bà cụ!"Ha?Lời này vừa dứt thì cũng khiến cho hai mắt Lâm Thiệu Huy sáng lên.Không sai!Mặc dù người tên Năm Sẹo là thành viên trong thế giới ngắm nhưng Lâm Thiệu Huy nhìn ra được tấm lòng của ông ta cũng không có như vậy, giao Huân Nhi và bà cụ mù cho ông ta chăm sóc, Lâm Thiệu Huy tất nhiên sẽ yên tâm.“Được!"Nói xong!Lâm Thiệu Huy lập tức ngồi xổm xuống nói vớiHuân Nhi:"Nhóc con, qua một đoạn thời gian nữa anh sẽchuẩn bị chút thuốc để chú đấu trọc này đưa em đến bệnh viên Trung Tây Van nha! Anh sẽ giúp em chữa lành vết sẹo trên mặt!"Cái gì!Nghe nói như vậy, Huân Nhi ngây ngắn cả người, Cô bé dường như là không thể tin vào tai mình: "Anh! trai, mặt của em có thể chữa khỏi thật sao?Một hơi nước dâng lên tràn ngập trong mắt củaHuân Nhi.Từ khi bị vết sẹo này, cô bé đã không còn là con nhóc ăn xin nữa mà là một người quái dị.Cô bẻ đi tới chỗ này cũng bị người ta chế cười đùa cot,Thậm chí vì thể mà cô bé còn hù cho Lâm Thiệu Huy sợ, không dám nhận nhau.Còn nếu chữa khỏi..Tí tách! Tí tách!Nước mắt như những chuỗi trân châu thì nhau rồi xuống tử đôi mắt của Huân Nhi.Lâm Thiệu Huy nhìn thấy một màn này thì vừa giúp cô bé lau khóe mắt vừa cười nhẹ gật đầu nói:"Yên tâm, có anh trai ở đây mặt của em tuyệt đốisẽ được chữa khỏi hẳn như lúc ban đầu!"Nói xong! Lâm Thiệu Huy không dừng lại nữa, dặn dò Huân Nhí và Năm Sẹo vài câu, anh mới phất tay với ba người quay người rời khỏiNhìn bóng dáng Lâm Thiệu Huy đi mất.Trong lòng Huân Nhi có một dòng nước ấm dâng trào.Ở trong mắt của cô bé, người anh trai này của cô bé giống như một thần bảo vệ do ông trời ban tặng vậy, mỗi lần gặp nguy hiểm cũng đều là anh giúp đỡ vượt qua, không nề hà khó khăn đều có anh ở bên canh"Cảm ơn anh! Anh trai!" uân Nhi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Thiệu Huy, giống như muốn khắc ghi bóng lừng này vào trong lòng cả đời vậy.Chiến đầu nhanh chóng kết thúc!Mà khi đám người Năm Sẹo rời đi, một mảnh trên mặt đất đều là những bóng dáng lăn lộn không ngừng gấm rú thàm thiết.Trong đó, tiếng quất cao nhất là của nhóm người Chó săn nhỏ và Cao Thánh Viễn."A!"Hai tay hai chân của Cao Thánh Viễn đều bị cứng rấn đánh gãy.Từng cơn đau đớn kia khiến toàn thân của anh ta không ngừng run rẩy, nhất là hận ý trên mặt càng nống đậm:"Lâm Thiệu Huy! Tao nhất định sẽ báo thủ! Mày chờ đó đi, tao nhất định phải giết mày!"Đối với Cao Thánh Viễn mà nói, từ nhỏ anh ta đã ngậm chia khóa vàng lớn lên, nhất là sau khi đặt chân vào giới kinh doanh.Dưới sự duy trì của ba và tập đoàn nên anh ta càng thuận buồm xuôi gió.Dù thế nào cũng không nghĩ ra sẽ bị một tên ở rể nho nhỏ trong nhà người ta như Lâm Thiệu Huy đánh thành thể này..

Chương 629: Chính Là Ngài Lâm Thiệu Huy