Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…
Chương 682: Hắn Ta Là Đang Nói Bừa Hay Sao
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nghe thấy những lời này, tất cả mọi người ở đó ngay lập tức đều hiểu ra rằng Diệp Ngôn vẫn không chịu thừa nhận là mình đã thua, anh ta vẫn còn muốn tiếp tục cuộc thi này.Ngay sau đó, Diệp Ngôn quay trở về ghế ngồi, sau đó nói với bệnh nhân thử hai: "Anh, qua đây!"Rất nhanh sau khi bệnh nhân thứ hai đi đến chỗ ngồi, Diệp Ngôn tiếp tục chẩn đoán.Đúng hai mươi phút sau, Diệp Ngôn kê một đơn thuốc một cách cẩn thận và nghiêm túc: "Bệnh của anh hay còn gọi là viêm ruột mãn tính, chỉ cần theo đúng như phương thuốc của tôi, trong vòng một tuần nhất định sẽ thấy hiệu quả!"Diệp Ngôn lại một lần nữa lấy lại được vẻ tự tin vốn có của mình,Cuối cùngLần này anh ta đã kê được phương thuốc nhưng đã khiến anh ta hao tâm tổn sức, muon vo cà đầu mới có thể nghĩ ra một phương thuốc có thể thấy ngay hiệu quả chỉ trong bảy ngày.Anh ta không tin phương thuốc mà Lâm Thiệu Huy kẽ trong chốc lát lại có thể sánh ngang được với phương thuốc của anh ta.Đang nói, Diệp Ngôn liếc nhìn Lâm Thiệu Huy đẩy khiêu khích, rồi anh ta nói với bệnh nhân thứ hai: "Được rồi! Hiện giờ anh có thể đem phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy kê cho anh ra so sánh một chút!"Một câu nói!Một câu nói gần như khiến cho thần kinh của tất cả những người xung quanh đều căng như dây đàn!Và trong tầm mắt đầy sự mong đợi của bọn họ.Bệnh nhân thứ hai lấy ra phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy kê cho mình.Chỉ cần so sánh lần này.Vẻ mặt của người bệnh nhân này tự nhiên càng lúc càng trở nên kỳ lạ.Sao?Lúc này, ngay khi nhìn thấy vẻ mặt lỳ lạ của người bệnh nhân thứ hai.Trong lòng Diệp Ngôn không khỏi hồi hộp, sắc mặt ngay lập tức thay đổi: "Sao...!sao vậy? Sao anh lại bày ra ánh mắt như thể này? Anh đừng nói với tôi, phương thuốc của tên đổ giống hệt như của tôi đấy chứ?", Diệp Ngôn chỉ cảm thấy trái tim hiện giờ đang đập loan xạ không ngừng, dường như có thể bật ra từ trong cổ họng bất cứ lúc nào,Không đời nào!Tuyệt đối sẽ không!Diệp Ngôn điên cuồng gào thét trong đầu.Anh ta đã phải suy nghĩ đến nỗi muốn nát cả đầu mới có thể nghĩ ra phương thuốc hữu hiệu này, còn Lâm Thiệu Huy chỉ cần nhìn lướt qua mà thôi, tuyết đối không thể so sánh với bàn thân mình được.Không chi Diệp Ngôn.Những người đứng xung quanh ngay lúc này cũng vô cùng căng thẳng,Bọn họ đang nóng lòng muốn biết được liệu bác sĩ Thiệu Huy có thực sự lại một lần nữa chẩn đoán chính xác bệnh tình của bệnh nhân hơn hẳn so với Diệp Ngôn hay không.Ngay vào lúc tất cả mọi người đều căng thẳng chờ đợi thì bệnh nhân thứ hai lên tiếng với vẻ mặt kỳ lạ: "Bác sĩ Diệp Ngôn lần này anh đã nói sai rồi! Phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy ngoại trừ triệu chứng đều giống nhưng còn về phần phương pháp trị liệu thì hoàn toàn khác hẳn!"Phù...Nghe thấy những lời này, Diệp Ngôn lúc này mới có thể thở phào một hơi nhẹ nhom, cảm thấy trái tim của mình đã quay trở về chỗ cũ rồi.Vẫn may, chỉ là chẩn đoán giống nhau còn về phương pháp điều trị lại khác nhau.Theo quan điểm của Diệp Ngôn mà nói, bản thân anh ta đã nghĩ nát cả đầu mới có thể đưa ra phương hướng điều trị trong bày ngày cho bệnh nhân này, chắc chắn là điều mà Lâm Thiệu Huy trong nháy mắt không thể thực hiện được.Cũng có thể nói rằng Diệp Ngôn đã giành chiến thắng trong ván này!Nghĩ đến đây, khỏe miệng của Diệp Ngôn nhếch lên như hình cánh cung không khòi để lộ ra một tia đắc ý.Tuy nhiên vòng cung này vẫn chưa kịp tạo thành một nụ cười thì đã bị câu nói của người bệnh nhân thứ hai làm cho ngừng lại: "Phương pháp điều trị của bác sĩ Thiệu Huy đó chính là: hạt tía tô trắng năm gram, sâm ngọc linh mười gram, rễ cây dâu tằm trắng hai mudi gram...." "Kết hợp cùng nhau, mỗi ngày ba lần, một ngày..là có thể hồi phuc!".
Nghe thấy những lời này, tất cả mọi người ở đó ngay lập tức đều hiểu ra rằng Diệp Ngôn vẫn không chịu thừa nhận là mình đã thua, anh ta vẫn còn muốn tiếp tục cuộc thi này.
Ngay sau đó, Diệp Ngôn quay trở về ghế ngồi, sau đó nói với bệnh nhân thử hai: "Anh, qua đây!"
Rất nhanh sau khi bệnh nhân thứ hai đi đến chỗ ngồi, Diệp Ngôn tiếp tục chẩn đoán.
Đúng hai mươi phút sau, Diệp Ngôn kê một đơn thuốc một cách cẩn thận và nghiêm túc: "Bệnh của anh hay còn gọi là viêm ruột mãn tính, chỉ cần theo đúng như phương thuốc của tôi, trong vòng một tuần nhất định sẽ thấy hiệu quả!"
Diệp Ngôn lại một lần nữa lấy lại được vẻ tự tin vốn có của mình,
Cuối cùng
Lần này anh ta đã kê được phương thuốc nhưng đã khiến anh ta hao tâm tổn sức, muon vo cà đầu mới có thể nghĩ ra một phương thuốc có thể thấy ngay hiệu quả chỉ trong bảy ngày.
Anh ta không tin phương thuốc mà Lâm Thiệu Huy kẽ trong chốc lát lại có thể sánh ngang được với phương thuốc của anh ta.
Đang nói, Diệp Ngôn liếc nhìn Lâm Thiệu Huy đẩy khiêu khích, rồi anh ta nói với bệnh nhân thứ hai: "Được rồi! Hiện giờ anh có thể đem phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy kê cho anh ra so sánh một chút!"
Một câu nói!
Một câu nói gần như khiến cho thần kinh của tất cả những người xung quanh đều căng như dây đàn!
Và trong tầm mắt đầy sự mong đợi của bọn họ.
Bệnh nhân thứ hai lấy ra phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy kê cho mình.
Chỉ cần so sánh lần này.
Vẻ mặt của người bệnh nhân này tự nhiên càng lúc càng trở nên kỳ lạ.
Sao?
Lúc này, ngay khi nhìn thấy vẻ mặt lỳ lạ của người bệnh nhân thứ hai.
Trong lòng Diệp Ngôn không khỏi hồi hộp, sắc mặt ngay lập tức thay đổi: "Sao...!sao vậy? Sao anh lại bày ra ánh mắt như thể này? Anh đừng nói với tôi, phương thuốc của tên đổ giống hệt như của tôi đấy chứ?", Diệp Ngôn chỉ cảm thấy trái tim hiện giờ đang đập loan xạ không ngừng, dường như có thể bật ra từ trong cổ họng bất cứ lúc nào,
Không đời nào!
Tuyệt đối sẽ không!
Diệp Ngôn điên cuồng gào thét trong đầu.
Anh ta đã phải suy nghĩ đến nỗi muốn nát cả đầu mới có thể nghĩ ra phương thuốc hữu hiệu này, còn Lâm Thiệu Huy chỉ cần nhìn lướt qua mà thôi, tuyết đối không thể so sánh với bàn thân mình được.
Không chi Diệp Ngôn.
Những người đứng xung quanh ngay lúc này cũng vô cùng căng thẳng,
Bọn họ đang nóng lòng muốn biết được liệu bác sĩ Thiệu Huy có thực sự lại một lần nữa chẩn đoán chính xác bệnh tình của bệnh nhân hơn hẳn so với Diệp Ngôn hay không.
Ngay vào lúc tất cả mọi người đều căng thẳng chờ đợi thì bệnh nhân thứ hai lên tiếng với vẻ mặt kỳ lạ: "Bác sĩ Diệp Ngôn lần này anh đã nói sai rồi! Phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy ngoại trừ triệu chứng đều giống nhưng còn về phần phương pháp trị liệu thì hoàn toàn khác hẳn!"
Phù...
Nghe thấy những lời này, Diệp Ngôn lúc này mới có thể thở phào một hơi nhẹ nhom, cảm thấy trái tim của mình đã quay trở về chỗ cũ rồi.
Vẫn may, chỉ là chẩn đoán giống nhau còn về phương pháp điều trị lại khác nhau.
Theo quan điểm của Diệp Ngôn mà nói, bản thân anh ta đã nghĩ nát cả đầu mới có thể đưa ra phương hướng điều trị trong bày ngày cho bệnh nhân này, chắc chắn là điều mà Lâm Thiệu Huy trong nháy mắt không thể thực hiện được.
Cũng có thể nói rằng Diệp Ngôn đã giành chiến thắng trong ván này!
Nghĩ đến đây, khỏe miệng của Diệp Ngôn nhếch lên như hình cánh cung không khòi để lộ ra một tia đắc ý.
Tuy nhiên vòng cung này vẫn chưa kịp tạo thành một nụ cười thì đã bị câu nói của người bệnh nhân thứ hai làm cho ngừng lại: "Phương pháp điều trị của bác sĩ Thiệu Huy đó chính là: hạt tía tô trắng năm gram, sâm ngọc linh mười gram, rễ cây dâu tằm trắng hai mudi gram...." "Kết hợp cùng nhau, mỗi ngày ba lần, một ngày..
là có thể hồi phuc!".
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Nghe thấy những lời này, tất cả mọi người ở đó ngay lập tức đều hiểu ra rằng Diệp Ngôn vẫn không chịu thừa nhận là mình đã thua, anh ta vẫn còn muốn tiếp tục cuộc thi này.Ngay sau đó, Diệp Ngôn quay trở về ghế ngồi, sau đó nói với bệnh nhân thử hai: "Anh, qua đây!"Rất nhanh sau khi bệnh nhân thứ hai đi đến chỗ ngồi, Diệp Ngôn tiếp tục chẩn đoán.Đúng hai mươi phút sau, Diệp Ngôn kê một đơn thuốc một cách cẩn thận và nghiêm túc: "Bệnh của anh hay còn gọi là viêm ruột mãn tính, chỉ cần theo đúng như phương thuốc của tôi, trong vòng một tuần nhất định sẽ thấy hiệu quả!"Diệp Ngôn lại một lần nữa lấy lại được vẻ tự tin vốn có của mình,Cuối cùngLần này anh ta đã kê được phương thuốc nhưng đã khiến anh ta hao tâm tổn sức, muon vo cà đầu mới có thể nghĩ ra một phương thuốc có thể thấy ngay hiệu quả chỉ trong bảy ngày.Anh ta không tin phương thuốc mà Lâm Thiệu Huy kẽ trong chốc lát lại có thể sánh ngang được với phương thuốc của anh ta.Đang nói, Diệp Ngôn liếc nhìn Lâm Thiệu Huy đẩy khiêu khích, rồi anh ta nói với bệnh nhân thứ hai: "Được rồi! Hiện giờ anh có thể đem phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy kê cho anh ra so sánh một chút!"Một câu nói!Một câu nói gần như khiến cho thần kinh của tất cả những người xung quanh đều căng như dây đàn!Và trong tầm mắt đầy sự mong đợi của bọn họ.Bệnh nhân thứ hai lấy ra phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy kê cho mình.Chỉ cần so sánh lần này.Vẻ mặt của người bệnh nhân này tự nhiên càng lúc càng trở nên kỳ lạ.Sao?Lúc này, ngay khi nhìn thấy vẻ mặt lỳ lạ của người bệnh nhân thứ hai.Trong lòng Diệp Ngôn không khỏi hồi hộp, sắc mặt ngay lập tức thay đổi: "Sao...!sao vậy? Sao anh lại bày ra ánh mắt như thể này? Anh đừng nói với tôi, phương thuốc của tên đổ giống hệt như của tôi đấy chứ?", Diệp Ngôn chỉ cảm thấy trái tim hiện giờ đang đập loan xạ không ngừng, dường như có thể bật ra từ trong cổ họng bất cứ lúc nào,Không đời nào!Tuyệt đối sẽ không!Diệp Ngôn điên cuồng gào thét trong đầu.Anh ta đã phải suy nghĩ đến nỗi muốn nát cả đầu mới có thể nghĩ ra phương thuốc hữu hiệu này, còn Lâm Thiệu Huy chỉ cần nhìn lướt qua mà thôi, tuyết đối không thể so sánh với bàn thân mình được.Không chi Diệp Ngôn.Những người đứng xung quanh ngay lúc này cũng vô cùng căng thẳng,Bọn họ đang nóng lòng muốn biết được liệu bác sĩ Thiệu Huy có thực sự lại một lần nữa chẩn đoán chính xác bệnh tình của bệnh nhân hơn hẳn so với Diệp Ngôn hay không.Ngay vào lúc tất cả mọi người đều căng thẳng chờ đợi thì bệnh nhân thứ hai lên tiếng với vẻ mặt kỳ lạ: "Bác sĩ Diệp Ngôn lần này anh đã nói sai rồi! Phương thuốc của bác sĩ Thiệu Huy ngoại trừ triệu chứng đều giống nhưng còn về phần phương pháp trị liệu thì hoàn toàn khác hẳn!"Phù...Nghe thấy những lời này, Diệp Ngôn lúc này mới có thể thở phào một hơi nhẹ nhom, cảm thấy trái tim của mình đã quay trở về chỗ cũ rồi.Vẫn may, chỉ là chẩn đoán giống nhau còn về phương pháp điều trị lại khác nhau.Theo quan điểm của Diệp Ngôn mà nói, bản thân anh ta đã nghĩ nát cả đầu mới có thể đưa ra phương hướng điều trị trong bày ngày cho bệnh nhân này, chắc chắn là điều mà Lâm Thiệu Huy trong nháy mắt không thể thực hiện được.Cũng có thể nói rằng Diệp Ngôn đã giành chiến thắng trong ván này!Nghĩ đến đây, khỏe miệng của Diệp Ngôn nhếch lên như hình cánh cung không khòi để lộ ra một tia đắc ý.Tuy nhiên vòng cung này vẫn chưa kịp tạo thành một nụ cười thì đã bị câu nói của người bệnh nhân thứ hai làm cho ngừng lại: "Phương pháp điều trị của bác sĩ Thiệu Huy đó chính là: hạt tía tô trắng năm gram, sâm ngọc linh mười gram, rễ cây dâu tằm trắng hai mudi gram...." "Kết hợp cùng nhau, mỗi ngày ba lần, một ngày..là có thể hồi phuc!".