Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 182: Rốt Cuộc Chị Có Phải Là Chị Em Không
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Cô ta không chỉ ghét Diêu Thanh Mạn, cô ta còn biết, Diêu Thanh Mạn ghen tỵ với mình.Diêu Thanh Mạn ghen tỵ gia thế của cô ta, càng ghen tỵ cô ta có thể nhìn thấy Lăng Ý.Bởi vì mục tiêu của Diêu Thanh Mạn là sau khi tốt nghiệp sẽ vào làm tại Lăng thị.Lần đâu tiên nhìn thấy bình luận của Diêu Thanh Mạn trong bài viết của mình, lòng hư vinh của Lê Nhã Trí càng lớn hơn, bấm trả lời trên điện thoại: "Cậu nghĩ sao?"Bên kia nhanh chóng trả lời lại, bình luận vừa tới, Lê Nhã Trí đã ấn mở ra xem, suýt chút nữa thì ném luôn cái điện thoại."Cậu muốn, nhưng không bò lên được.Tôi đoán là cậu mặt dày quấn lấy chị gái, đòi về nhà chị gái ở, nhưng cùng lắm cậu chỉ được ngủ phòng khách, thậm trí còn cách rất xa phòng ngủ chính."Suy nghĩ bị vạch trần, cho dù cách một chiếc màn hình cũng khiến cho cô ta thẹn quá hóa giận.Tức giận đạp hai cái lên gối, cô ta nhất định phải chứng minh cho Diêu Thanh Mạn thấy."Cốc, cốc, cốc."Cửa phòng bị gõ mấy cái, Lê Cảnh Trí ra mở cửa.Lê Nhã Trí đứng ngay cửa, vừa thấy cửa mở, không nói gì đi thẳng vào bên trong.Lăng Ý đang tắm, tiếng nước chảy không ngừng vang lên.Tiếng nước mập mờ, câu dẫn người khác.Lê Cảnh Trí giữ chặt tay cô ta: "Nhã Trí, em có chuyện gì không?""Chị, chị kéo em làm gì, em cũng không phải là trộm.Em muốn đến phòng hai người nhìn xem có gì khác với phòng của khách không thôi." Nhìn sắc mặt của Lê Cảnh Trí không tốt lắm, thái độ cô ta mới dịu đi: "Chị, trước đó tâm trạng em không tốt, trên đường hơi nặng lời, chị có giận em không?"Lê Cảnh Trí thả tay em gái ra, cô biết em gái mình không có ý xấu, chỉ là tính tình hơi tệ một chút.Cô lắc đầu: "Không.""Không tức giận là được." Lê Nhã Trí đưa mắt đánh giá căn phòng xa hoa, mở miệng: "Phòng ngủ chính không giống phòng cho khách."Mặc dù căn phòng đó tốt hơn nhiều so với các căn phòng khách trong nhà nhưng rõ ràng phòng ngủ chính tốt hơn gấp mấy lần, mọi thứ đều được thiết kế tỉ mỉ."Nhã Trí, muộn rồi, nếu không có việc gì thì em về nghỉ ngơi sớm đi." Lăng Ý còn đang tắm, chút nữa hắn đi ra, cô không muốn dáng vẻ chỉ cuốn khăn tắm bị em gái trông thấy."Chị, sau này em sẽ thường đến đây ở, chị có thể trang trí phòng cho khách giống phòng của hai người được không?""Nhã Trí." Cô thở dài: "Rốt cuộc em muốn nói cái gì?""Em không mang áo ngủ, cho em mượn một bộ của chị.""Để chị đi lấy, em đứng chỗ này chờ chị, đừng có đi loạn.""Được." Lê Nhã Trí ngoan ngoãn đồng ý.Chờ đến khi cô vừa vào phòng lấy quần áo, Lê Nhã Trí đã móc điện thoại, quay về phía phòng tắm chụp mấy bức ảnh, cũng chụp thêm mấy bức trong phòng."Tách tách.""Tách tách tách."Lê Cảnh Trí vừa quay lại đã thấy em gái đang lướt điện thoại, nhìn thấy cô, lập tức đứng thẳng người: "Chị thấy em ngoan không, em vẫn đứng đây không di chuyển.""Ừ, ngoan." Cô bị chọc cười, đem áo ngủ mới tinh đưa cho cô ta: "Này, cái này cho em."Lê Nhã Trí lén lút cất điện thoại vào trong túi, cười nói cảm ơn.Lấy được quần áo nhưng Lê Nhã Trí vẫn lề mề không chịu đi.Cho đến khi tiếng nước dừng lại, Lăng Ý đi từ trong ra, cô ta lập tức quay đầu sang nhìn.Lăng Ý không có thói quen mặc quần áo sau khi tắm, chỉ lau qua loa, quấn khăn tắm rồi đi ra.Hắn định hù dọa Lê Cảnh Trí, không ngờ Lê Nhã Trí cũng ở đây, nụ cười tan biến trong nháy mắt : "Sao cô lại ở đây?".
Cô ta không chỉ ghét Diêu Thanh Mạn, cô ta còn biết, Diêu Thanh Mạn ghen tỵ với mình.
Diêu Thanh Mạn ghen tỵ gia thế của cô ta, càng ghen tỵ cô ta có thể nhìn thấy Lăng Ý.
Bởi vì mục tiêu của Diêu Thanh Mạn là sau khi tốt nghiệp sẽ vào làm tại Lăng thị.
Lần đâu tiên nhìn thấy bình luận của Diêu Thanh Mạn trong bài viết của mình, lòng hư vinh của Lê Nhã Trí càng lớn hơn, bấm trả lời trên điện thoại: "Cậu nghĩ sao?"Bên kia nhanh chóng trả lời lại, bình luận vừa tới, Lê Nhã Trí đã ấn mở ra xem, suýt chút nữa thì ném luôn cái điện thoại.
"Cậu muốn, nhưng không bò lên được.
Tôi đoán là cậu mặt dày quấn lấy chị gái, đòi về nhà chị gái ở, nhưng cùng lắm cậu chỉ được ngủ phòng khách, thậm trí còn cách rất xa phòng ngủ chính.
"Suy nghĩ bị vạch trần, cho dù cách một chiếc màn hình cũng khiến cho cô ta thẹn quá hóa giận.
Tức giận đạp hai cái lên gối, cô ta nhất định phải chứng minh cho Diêu Thanh Mạn thấy.
"Cốc, cốc, cốc.
"Cửa phòng bị gõ mấy cái, Lê Cảnh Trí ra mở cửa.
Lê Nhã Trí đứng ngay cửa, vừa thấy cửa mở, không nói gì đi thẳng vào bên trong.
Lăng Ý đang tắm, tiếng nước chảy không ngừng vang lên.
Tiếng nước mập mờ, câu dẫn người khác.
Lê Cảnh Trí giữ chặt tay cô ta: "Nhã Trí, em có chuyện gì không?""Chị, chị kéo em làm gì, em cũng không phải là trộm.
Em muốn đến phòng hai người nhìn xem có gì khác với phòng của khách không thôi.
" Nhìn sắc mặt của Lê Cảnh Trí không tốt lắm, thái độ cô ta mới dịu đi: "Chị, trước đó tâm trạng em không tốt, trên đường hơi nặng lời, chị có giận em không?"Lê Cảnh Trí thả tay em gái ra, cô biết em gái mình không có ý xấu, chỉ là tính tình hơi tệ một chút.
Cô lắc đầu: "Không.
""Không tức giận là được.
" Lê Nhã Trí đưa mắt đánh giá căn phòng xa hoa, mở miệng: "Phòng ngủ chính không giống phòng cho khách.
"Mặc dù căn phòng đó tốt hơn nhiều so với các căn phòng khách trong nhà nhưng rõ ràng phòng ngủ chính tốt hơn gấp mấy lần, mọi thứ đều được thiết kế tỉ mỉ.
"Nhã Trí, muộn rồi, nếu không có việc gì thì em về nghỉ ngơi sớm đi.
" Lăng Ý còn đang tắm, chút nữa hắn đi ra, cô không muốn dáng vẻ chỉ cuốn khăn tắm bị em gái trông thấy.
"Chị, sau này em sẽ thường đến đây ở, chị có thể trang trí phòng cho khách giống phòng của hai người được không?""Nhã Trí.
" Cô thở dài: "Rốt cuộc em muốn nói cái gì?""Em không mang áo ngủ, cho em mượn một bộ của chị.
""Để chị đi lấy, em đứng chỗ này chờ chị, đừng có đi loạn.
""Được.
" Lê Nhã Trí ngoan ngoãn đồng ý.
Chờ đến khi cô vừa vào phòng lấy quần áo, Lê Nhã Trí đã móc điện thoại, quay về phía phòng tắm chụp mấy bức ảnh, cũng chụp thêm mấy bức trong phòng.
"Tách tách.
""Tách tách tách.
"Lê Cảnh Trí vừa quay lại đã thấy em gái đang lướt điện thoại, nhìn thấy cô, lập tức đứng thẳng người: "Chị thấy em ngoan không, em vẫn đứng đây không di chuyển.
""Ừ, ngoan.
" Cô bị chọc cười, đem áo ngủ mới tinh đưa cho cô ta: "Này, cái này cho em.
"Lê Nhã Trí lén lút cất điện thoại vào trong túi, cười nói cảm ơn.
Lấy được quần áo nhưng Lê Nhã Trí vẫn lề mề không chịu đi.
Cho đến khi tiếng nước dừng lại, Lăng Ý đi từ trong ra, cô ta lập tức quay đầu sang nhìn.
Lăng Ý không có thói quen mặc quần áo sau khi tắm, chỉ lau qua loa, quấn khăn tắm rồi đi ra.
Hắn định hù dọa Lê Cảnh Trí, không ngờ Lê Nhã Trí cũng ở đây, nụ cười tan biến trong nháy mắt : "Sao cô lại ở đây?".
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Cô ta không chỉ ghét Diêu Thanh Mạn, cô ta còn biết, Diêu Thanh Mạn ghen tỵ với mình.Diêu Thanh Mạn ghen tỵ gia thế của cô ta, càng ghen tỵ cô ta có thể nhìn thấy Lăng Ý.Bởi vì mục tiêu của Diêu Thanh Mạn là sau khi tốt nghiệp sẽ vào làm tại Lăng thị.Lần đâu tiên nhìn thấy bình luận của Diêu Thanh Mạn trong bài viết của mình, lòng hư vinh của Lê Nhã Trí càng lớn hơn, bấm trả lời trên điện thoại: "Cậu nghĩ sao?"Bên kia nhanh chóng trả lời lại, bình luận vừa tới, Lê Nhã Trí đã ấn mở ra xem, suýt chút nữa thì ném luôn cái điện thoại."Cậu muốn, nhưng không bò lên được.Tôi đoán là cậu mặt dày quấn lấy chị gái, đòi về nhà chị gái ở, nhưng cùng lắm cậu chỉ được ngủ phòng khách, thậm trí còn cách rất xa phòng ngủ chính."Suy nghĩ bị vạch trần, cho dù cách một chiếc màn hình cũng khiến cho cô ta thẹn quá hóa giận.Tức giận đạp hai cái lên gối, cô ta nhất định phải chứng minh cho Diêu Thanh Mạn thấy."Cốc, cốc, cốc."Cửa phòng bị gõ mấy cái, Lê Cảnh Trí ra mở cửa.Lê Nhã Trí đứng ngay cửa, vừa thấy cửa mở, không nói gì đi thẳng vào bên trong.Lăng Ý đang tắm, tiếng nước chảy không ngừng vang lên.Tiếng nước mập mờ, câu dẫn người khác.Lê Cảnh Trí giữ chặt tay cô ta: "Nhã Trí, em có chuyện gì không?""Chị, chị kéo em làm gì, em cũng không phải là trộm.Em muốn đến phòng hai người nhìn xem có gì khác với phòng của khách không thôi." Nhìn sắc mặt của Lê Cảnh Trí không tốt lắm, thái độ cô ta mới dịu đi: "Chị, trước đó tâm trạng em không tốt, trên đường hơi nặng lời, chị có giận em không?"Lê Cảnh Trí thả tay em gái ra, cô biết em gái mình không có ý xấu, chỉ là tính tình hơi tệ một chút.Cô lắc đầu: "Không.""Không tức giận là được." Lê Nhã Trí đưa mắt đánh giá căn phòng xa hoa, mở miệng: "Phòng ngủ chính không giống phòng cho khách."Mặc dù căn phòng đó tốt hơn nhiều so với các căn phòng khách trong nhà nhưng rõ ràng phòng ngủ chính tốt hơn gấp mấy lần, mọi thứ đều được thiết kế tỉ mỉ."Nhã Trí, muộn rồi, nếu không có việc gì thì em về nghỉ ngơi sớm đi." Lăng Ý còn đang tắm, chút nữa hắn đi ra, cô không muốn dáng vẻ chỉ cuốn khăn tắm bị em gái trông thấy."Chị, sau này em sẽ thường đến đây ở, chị có thể trang trí phòng cho khách giống phòng của hai người được không?""Nhã Trí." Cô thở dài: "Rốt cuộc em muốn nói cái gì?""Em không mang áo ngủ, cho em mượn một bộ của chị.""Để chị đi lấy, em đứng chỗ này chờ chị, đừng có đi loạn.""Được." Lê Nhã Trí ngoan ngoãn đồng ý.Chờ đến khi cô vừa vào phòng lấy quần áo, Lê Nhã Trí đã móc điện thoại, quay về phía phòng tắm chụp mấy bức ảnh, cũng chụp thêm mấy bức trong phòng."Tách tách.""Tách tách tách."Lê Cảnh Trí vừa quay lại đã thấy em gái đang lướt điện thoại, nhìn thấy cô, lập tức đứng thẳng người: "Chị thấy em ngoan không, em vẫn đứng đây không di chuyển.""Ừ, ngoan." Cô bị chọc cười, đem áo ngủ mới tinh đưa cho cô ta: "Này, cái này cho em."Lê Nhã Trí lén lút cất điện thoại vào trong túi, cười nói cảm ơn.Lấy được quần áo nhưng Lê Nhã Trí vẫn lề mề không chịu đi.Cho đến khi tiếng nước dừng lại, Lăng Ý đi từ trong ra, cô ta lập tức quay đầu sang nhìn.Lăng Ý không có thói quen mặc quần áo sau khi tắm, chỉ lau qua loa, quấn khăn tắm rồi đi ra.Hắn định hù dọa Lê Cảnh Trí, không ngờ Lê Nhã Trí cũng ở đây, nụ cười tan biến trong nháy mắt : "Sao cô lại ở đây?".