Tác giả:

Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…

Chương 184: Em Muốn Tranh Giành Với Chị Sao

Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Bình thường Lê Nhã Trí cũng chuyên ngủ nướng, đến giờ ăn cơm trưa mới dậy.Nhưng đây không phải nhà họ Lê, không ai chuẩn bị bữa phụ, cũng không ai chuẩn bị cơm trưa.Lê Nhã Trí gãi đầu, trực tiếp xông vào phòng Lê Cảnh Trí: "Chị, em đói."Lê Cảnh Trí cầm tờ giấy, cười ngây ngốc, vội vàng thu lại nụ cười: "Em muốn ăn gì? Muốn ăn ở nhà hay ra ngoài ăn?"Lê Nhã Trí đi qua, cướp tờ giấy trong tay cô: "Cái gì mà buồn cười thế?""Nhã Trí, không được nghịch, trả lại cho chị.""Không trả."Cô càng để ý, Lê Nhã Trí càng tò mò, cúi đầu, nhìn trên giấy chỉ có một lời nhắn: "Lăng phu nhân, tối qua em vất vả rồi."Ý câu này là gì đã quá rõ ràng.Lê Nhã Trí coi tờ giấy như củ khoai lang bỏng, vò nát nhét vào tủ đầu giường: "Sao bây giờ chị dậy muộn thế? Chẳng lẽ bình thường ở nhà chăm chỉ dậy sớm để cha mẹ nhìn à?"Lê Cảnh Trí không vui nhíu mày, hiện giờ em gái càng ngày càng không biết phép tắc.Vốn dĩ còn nói chuyện tử tế, bỗng nhiên lại nổi thói tiểu thư.Cô có thể dễ dàng tha thứ cho tính xấu của em gái nhưng tuyệt đối không cho em gái đạp lên giới hạn của mình.Cô không nói gì, vén chăn đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.Lăng Ý bình thường lạnh lùng khiến người khác run sợ nhưng nhiều lúc cũng khiến cô thấy ấm lòng.Hắn giúp cô bôi sẵn kem đánh răng, đặt lên trên cốc súc miệng, cô nở nụ cười, mở nước, bắt đầu đánh răng.Lê Nhã Trí đuổi theo phía sau: "Chị, anh rể đâu?"Cô dừng tay đánh răng lại, nhổ bọt trong miệng ra: "Em tới nơi này vì anh rể em?"Lê Nhã Trí ngẩn người, thuận miệng phủ nhận: "Đương nhiên là không phải.""Không phải thì tốt." Cô đánh răng, nhìn biểu cẩm khó chịu của Lê Nhã Trí qua gương, cô biết am gái đang nói dối.Xem ra, Lăng Ý nói đúng, nên nhanh chóng đuổi em gái đi.Nếu không với tính cách này, không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu.Trước kia cô không muốn em gái có bất kì quan hệ gì với Lăng Ý, sợ em gái chịu tổn thương.Hiện giờ cô vẫn không muốn hai người họ có quan hệ gì là vì để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình."Có phải chị đề phòng em, sợ em cướp mất anh rể không?"Lê Cảnh Trí không đáp lại, rửa mặt xong, sửa sang mọi thứ, thờ ơ hỏi lại: "Vậy em muốn tranh với chị à?"Lê Nhã Trí nghẹn lời, cô ta vẫn còn muốn giữ mặt mũi, lời nói như vậy không thể nói ra được.Đang suy nghĩ đổi chủ đề định hỏi trưa nay ăn gì thì điện thoại Lê Cảnh Trí lại vang lên.Lê Cảnh Trí không quan tâm Lê Nhã Trí, nghe điện thoại."Cảnh Trí, là tớ, gần đây cậu khỏe không?""Noãn, tớ khỏe."Từ sau chuyện quán bar, hai người chưa từng liên lạc.Giang Noãn áy náy, bởi vì cô ấy nên Lê Cảnh Trí mới đến quán bar, để xảy ra chuyện.Còn Lê Cảnh Trí không muốn chủ động liên lạc cũng bởi vì không muốn nhớ lại chuyện ngày hôm đó.Tình cảm giữa người với người là một thứ rất kì lạ, chỉ cần cả hai đều không chủ động thì tình cảm sẽ giảm đi.Lúc trước, cô ra nước ngoài ba năm, về nước tình cảm của hai người vẫn tốt như cũ.Nhưng sau lần không liên hệ này, bỗng nhiên cảm thấy có hơi lạ lẫm.Sau thời gian im lặng, Giang Noãn mở miệng: "Cậu có thời gian không? Chúng ta gặp nhau được không?""Được, lúc nào?""Hiện giờ tớ không có thời gian, 6 giờ tối được không? Hẹn tại cửa hàng đồ ngọt trước kia chúng ta hay tới.".

Bình thường Lê Nhã Trí cũng chuyên ngủ nướng, đến giờ ăn cơm trưa mới dậy.

Nhưng đây không phải nhà họ Lê, không ai chuẩn bị bữa phụ, cũng không ai chuẩn bị cơm trưa.

Lê Nhã Trí gãi đầu, trực tiếp xông vào phòng Lê Cảnh Trí: "Chị, em đói.

"Lê Cảnh Trí cầm tờ giấy, cười ngây ngốc, vội vàng thu lại nụ cười: "Em muốn ăn gì? Muốn ăn ở nhà hay ra ngoài ăn?"Lê Nhã Trí đi qua, cướp tờ giấy trong tay cô: "Cái gì mà buồn cười thế?""Nhã Trí, không được nghịch, trả lại cho chị.

""Không trả.

"Cô càng để ý, Lê Nhã Trí càng tò mò, cúi đầu, nhìn trên giấy chỉ có một lời nhắn: "Lăng phu nhân, tối qua em vất vả rồi.

"Ý câu này là gì đã quá rõ ràng.

Lê Nhã Trí coi tờ giấy như củ khoai lang bỏng, vò nát nhét vào tủ đầu giường: "Sao bây giờ chị dậy muộn thế? Chẳng lẽ bình thường ở nhà chăm chỉ dậy sớm để cha mẹ nhìn à?"Lê Cảnh Trí không vui nhíu mày, hiện giờ em gái càng ngày càng không biết phép tắc.

Vốn dĩ còn nói chuyện tử tế, bỗng nhiên lại nổi thói tiểu thư.

Cô có thể dễ dàng tha thứ cho tính xấu của em gái nhưng tuyệt đối không cho em gái đạp lên giới hạn của mình.

Cô không nói gì, vén chăn đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Lăng Ý bình thường lạnh lùng khiến người khác run sợ nhưng nhiều lúc cũng khiến cô thấy ấm lòng.

Hắn giúp cô bôi sẵn kem đánh răng, đặt lên trên cốc súc miệng, cô nở nụ cười, mở nước, bắt đầu đánh răng.

Lê Nhã Trí đuổi theo phía sau: "Chị, anh rể đâu?"Cô dừng tay đánh răng lại, nhổ bọt trong miệng ra: "Em tới nơi này vì anh rể em?"Lê Nhã Trí ngẩn người, thuận miệng phủ nhận: "Đương nhiên là không phải.

""Không phải thì tốt.

" Cô đánh răng, nhìn biểu cẩm khó chịu của Lê Nhã Trí qua gương, cô biết am gái đang nói dối.

Xem ra, Lăng Ý nói đúng, nên nhanh chóng đuổi em gái đi.

Nếu không với tính cách này, không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu.

Trước kia cô không muốn em gái có bất kì quan hệ gì với Lăng Ý, sợ em gái chịu tổn thương.

Hiện giờ cô vẫn không muốn hai người họ có quan hệ gì là vì để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình.

"Có phải chị đề phòng em, sợ em cướp mất anh rể không?"Lê Cảnh Trí không đáp lại, rửa mặt xong, sửa sang mọi thứ, thờ ơ hỏi lại: "Vậy em muốn tranh với chị à?"Lê Nhã Trí nghẹn lời, cô ta vẫn còn muốn giữ mặt mũi, lời nói như vậy không thể nói ra được.

Đang suy nghĩ đổi chủ đề định hỏi trưa nay ăn gì thì điện thoại Lê Cảnh Trí lại vang lên.

Lê Cảnh Trí không quan tâm Lê Nhã Trí, nghe điện thoại.

"Cảnh Trí, là tớ, gần đây cậu khỏe không?""Noãn, tớ khỏe.

"Từ sau chuyện quán bar, hai người chưa từng liên lạc.

Giang Noãn áy náy, bởi vì cô ấy nên Lê Cảnh Trí mới đến quán bar, để xảy ra chuyện.

Còn Lê Cảnh Trí không muốn chủ động liên lạc cũng bởi vì không muốn nhớ lại chuyện ngày hôm đó.

Tình cảm giữa người với người là một thứ rất kì lạ, chỉ cần cả hai đều không chủ động thì tình cảm sẽ giảm đi.

Lúc trước, cô ra nước ngoài ba năm, về nước tình cảm của hai người vẫn tốt như cũ.

Nhưng sau lần không liên hệ này, bỗng nhiên cảm thấy có hơi lạ lẫm.

Sau thời gian im lặng, Giang Noãn mở miệng: "Cậu có thời gian không? Chúng ta gặp nhau được không?""Được, lúc nào?""Hiện giờ tớ không có thời gian, 6 giờ tối được không? Hẹn tại cửa hàng đồ ngọt trước kia chúng ta hay tới.

".

Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Bình thường Lê Nhã Trí cũng chuyên ngủ nướng, đến giờ ăn cơm trưa mới dậy.Nhưng đây không phải nhà họ Lê, không ai chuẩn bị bữa phụ, cũng không ai chuẩn bị cơm trưa.Lê Nhã Trí gãi đầu, trực tiếp xông vào phòng Lê Cảnh Trí: "Chị, em đói."Lê Cảnh Trí cầm tờ giấy, cười ngây ngốc, vội vàng thu lại nụ cười: "Em muốn ăn gì? Muốn ăn ở nhà hay ra ngoài ăn?"Lê Nhã Trí đi qua, cướp tờ giấy trong tay cô: "Cái gì mà buồn cười thế?""Nhã Trí, không được nghịch, trả lại cho chị.""Không trả."Cô càng để ý, Lê Nhã Trí càng tò mò, cúi đầu, nhìn trên giấy chỉ có một lời nhắn: "Lăng phu nhân, tối qua em vất vả rồi."Ý câu này là gì đã quá rõ ràng.Lê Nhã Trí coi tờ giấy như củ khoai lang bỏng, vò nát nhét vào tủ đầu giường: "Sao bây giờ chị dậy muộn thế? Chẳng lẽ bình thường ở nhà chăm chỉ dậy sớm để cha mẹ nhìn à?"Lê Cảnh Trí không vui nhíu mày, hiện giờ em gái càng ngày càng không biết phép tắc.Vốn dĩ còn nói chuyện tử tế, bỗng nhiên lại nổi thói tiểu thư.Cô có thể dễ dàng tha thứ cho tính xấu của em gái nhưng tuyệt đối không cho em gái đạp lên giới hạn của mình.Cô không nói gì, vén chăn đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.Lăng Ý bình thường lạnh lùng khiến người khác run sợ nhưng nhiều lúc cũng khiến cô thấy ấm lòng.Hắn giúp cô bôi sẵn kem đánh răng, đặt lên trên cốc súc miệng, cô nở nụ cười, mở nước, bắt đầu đánh răng.Lê Nhã Trí đuổi theo phía sau: "Chị, anh rể đâu?"Cô dừng tay đánh răng lại, nhổ bọt trong miệng ra: "Em tới nơi này vì anh rể em?"Lê Nhã Trí ngẩn người, thuận miệng phủ nhận: "Đương nhiên là không phải.""Không phải thì tốt." Cô đánh răng, nhìn biểu cẩm khó chịu của Lê Nhã Trí qua gương, cô biết am gái đang nói dối.Xem ra, Lăng Ý nói đúng, nên nhanh chóng đuổi em gái đi.Nếu không với tính cách này, không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu.Trước kia cô không muốn em gái có bất kì quan hệ gì với Lăng Ý, sợ em gái chịu tổn thương.Hiện giờ cô vẫn không muốn hai người họ có quan hệ gì là vì để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình."Có phải chị đề phòng em, sợ em cướp mất anh rể không?"Lê Cảnh Trí không đáp lại, rửa mặt xong, sửa sang mọi thứ, thờ ơ hỏi lại: "Vậy em muốn tranh với chị à?"Lê Nhã Trí nghẹn lời, cô ta vẫn còn muốn giữ mặt mũi, lời nói như vậy không thể nói ra được.Đang suy nghĩ đổi chủ đề định hỏi trưa nay ăn gì thì điện thoại Lê Cảnh Trí lại vang lên.Lê Cảnh Trí không quan tâm Lê Nhã Trí, nghe điện thoại."Cảnh Trí, là tớ, gần đây cậu khỏe không?""Noãn, tớ khỏe."Từ sau chuyện quán bar, hai người chưa từng liên lạc.Giang Noãn áy náy, bởi vì cô ấy nên Lê Cảnh Trí mới đến quán bar, để xảy ra chuyện.Còn Lê Cảnh Trí không muốn chủ động liên lạc cũng bởi vì không muốn nhớ lại chuyện ngày hôm đó.Tình cảm giữa người với người là một thứ rất kì lạ, chỉ cần cả hai đều không chủ động thì tình cảm sẽ giảm đi.Lúc trước, cô ra nước ngoài ba năm, về nước tình cảm của hai người vẫn tốt như cũ.Nhưng sau lần không liên hệ này, bỗng nhiên cảm thấy có hơi lạ lẫm.Sau thời gian im lặng, Giang Noãn mở miệng: "Cậu có thời gian không? Chúng ta gặp nhau được không?""Được, lúc nào?""Hiện giờ tớ không có thời gian, 6 giờ tối được không? Hẹn tại cửa hàng đồ ngọt trước kia chúng ta hay tới.".

Chương 184: Em Muốn Tranh Giành Với Chị Sao