Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 186: Chơi Đùa
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… "Sao trước giờ tớ chưa từng nghe cậu nói qua?"Giang Noãn cười cười: "Ai lại đi chủ động nói ra chuyện đó.Cha mẹ tớ cũng coi anh ấy như con ruột.Tớ không muốn nói đến chuyện này, sợ anh ấy xấu hổ! "Mà anh ấy không muốn nhắc đến chuyện này là vì không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp.Giang Tây Long vẫn luôn cho rằng bản thân là trẻ mồ côi không xứng với Lê Cảnh Trí.Nhưng Giang Tây Long càng sợ Lê Cảnh Trí sẽ biết, nhà họ Giang nhận nuôi anh để làm chồng sắp cưới của Giang Noãn, kế thừa sản nghiệp của nhà họ Giang.Lê Cảnh Trí có quan hệ rất tốt với Giang Noãn, anh không muốn cô nghi ngờ."Thì ra là vậy." Lê Cảnh Trí uống một ngụm nước trái cây."Lễ đính hôn của chúng tớ tổ chức vào thứ bảy.Nếu cậu có thời gian thì tớ hy vọng cậu sẽ tới." Giang Noãn lấy một chiếc thiệp mời từ trong túi, đặt lên bàn, từ từ đẩy đến trước mặt Lê Cảnh Trí: "Mối quan hệ của chúng ta không nên bị ảnh hưởng bởi những thứ linh tinh như vậy.Cảnh Trí, tớ hy vọng chúng ta có thể làm bạn thân mãi mãi."Cô gật đầu miễn cưỡng: "Nhưng mà cậu thích anh Tây Long sao? Không phải cậu thích một người đến mức muốn chết vì anh ta sao?"Nghe lời người nhà đính hôn, nếu như không có tình yêu, sao có thể hạnh phúc đây?Cô lo lắng cho Giang Noãn, hôn nhân của cô là do người nhà sắp đặt, cô hiểu con đường của nó gian nan thế nào.Nếu như không phải do may mắn, Lăng Ý yêu cô, hiện giờ cô cũng không biết sẽ ra sao.Hôn nhân không có tình yêu rất đáng sợ.Giang Noãn nở nụ cười tiêu chuẩn: "Chắc là có thích một chút.""Noãn.""Ôi, đính hôn là chuyện vui, cậu đừng nói gì ngoài chúc phúc mình." Giang Noãn cắt ngang lời cô."Tớ chỉ muốn hỏi một câu cuối cùng, cậu thực sự nghiêm túc muốn gả cho anh ấy sao?""Tớ thực sự muốn gả cho anh trai." Vẫn luôn muốn.Nhưng mà Lê Cảnh Trí không biết, Giang Tây Long cũng không biết điều đó.Đây là bí mật thuộc về một mình Giang Noãn.Lê Cảnh Trí đặt cốc xuống, mỉm cười: "Chúc cậu hạnh phúc."Giang Noãn hỏi lại: "Vậy cậu có đến không?"Cô lắc đầu, sẽ không.Giang Noãn cũng không ép, nhưng trong lòng lại thở dài!.Lăng Ý trở về sớm, định tạo bất ngờ cho cô, sau khi về lại phát hiện Lê Cảnh Trí không có nhà.Tìm xung quanh vẫn không thấy bóng dáng đâu.Lúc này hắn mới gửi tin nhắn cho cô hỏi cô đi đâu.Cho đến khi Lê Cảnh Trí trả lời, hắn mới biết cô đi gặp Giang Noãn, nói ăn tối xong sẽ về.Hắn đã thông báo cho nhà họ Giang không được nói lung tung.Giang Tây Long chắc hẳn cũng đã nói với Giang Noãn, Giang Noãn cũng biết nặng nhẹ, sẽ không nhắc đến chuyện video trước mặt cô.Lăng Ý ngồi trên ghế salon, giật cà vạt, cổ áo xộc xệch.Tự nhiên đôi mắt bị bịt kín, mùi bạc hà quen thuộc, Lăng Ý cầm lấy tay, hôn một cái: "Nhóc lừa đảo, không phải nói đi gặp Giang Noãn sao? Gạt tôi à?"Hắn dùng sức kéo một cái, kéo người kia lên chân mình, mới nhận ra không phải là Lê Cảnh Trí.Người đó mặc áo ngủ của Lê Cảnh Trí, dùng nước hoa của cô - Lê Nhã Trí.Hắn tức giận đẩy ngã cô ta xuống đất.Lê Nhã Trí không phòng bị, đập mông xuống đất, suýt nữa thì bị đập đầu vào bàn.Ánh mắt hắn chán ghét, nhớ ra mình vừa hôn tay của cô ta bắt đầu cảm thấy buồn nôn: "Ai cho cô mặc bộ quần áo này?""Em không mang áo ngủ, tự lấy hai bộ.""Cút ra ngoài!""Tức giận thế làm gì? Chẳng qua là chơi đùa một chút.".
"Sao trước giờ tớ chưa từng nghe cậu nói qua?"Giang Noãn cười cười: "Ai lại đi chủ động nói ra chuyện đó.
Cha mẹ tớ cũng coi anh ấy như con ruột.
Tớ không muốn nói đến chuyện này, sợ anh ấy xấu hổ! "Mà anh ấy không muốn nhắc đến chuyện này là vì không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp.
Giang Tây Long vẫn luôn cho rằng bản thân là trẻ mồ côi không xứng với Lê Cảnh Trí.
Nhưng Giang Tây Long càng sợ Lê Cảnh Trí sẽ biết, nhà họ Giang nhận nuôi anh để làm chồng sắp cưới của Giang Noãn, kế thừa sản nghiệp của nhà họ Giang.
Lê Cảnh Trí có quan hệ rất tốt với Giang Noãn, anh không muốn cô nghi ngờ.
"Thì ra là vậy.
" Lê Cảnh Trí uống một ngụm nước trái cây.
"Lễ đính hôn của chúng tớ tổ chức vào thứ bảy.
Nếu cậu có thời gian thì tớ hy vọng cậu sẽ tới.
" Giang Noãn lấy một chiếc thiệp mời từ trong túi, đặt lên bàn, từ từ đẩy đến trước mặt Lê Cảnh Trí: "Mối quan hệ của chúng ta không nên bị ảnh hưởng bởi những thứ linh tinh như vậy.
Cảnh Trí, tớ hy vọng chúng ta có thể làm bạn thân mãi mãi.
"Cô gật đầu miễn cưỡng: "Nhưng mà cậu thích anh Tây Long sao? Không phải cậu thích một người đến mức muốn chết vì anh ta sao?"Nghe lời người nhà đính hôn, nếu như không có tình yêu, sao có thể hạnh phúc đây?Cô lo lắng cho Giang Noãn, hôn nhân của cô là do người nhà sắp đặt, cô hiểu con đường của nó gian nan thế nào.
Nếu như không phải do may mắn, Lăng Ý yêu cô, hiện giờ cô cũng không biết sẽ ra sao.
Hôn nhân không có tình yêu rất đáng sợ.
Giang Noãn nở nụ cười tiêu chuẩn: "Chắc là có thích một chút.
""Noãn.
""Ôi, đính hôn là chuyện vui, cậu đừng nói gì ngoài chúc phúc mình.
" Giang Noãn cắt ngang lời cô.
"Tớ chỉ muốn hỏi một câu cuối cùng, cậu thực sự nghiêm túc muốn gả cho anh ấy sao?""Tớ thực sự muốn gả cho anh trai.
" Vẫn luôn muốn.
Nhưng mà Lê Cảnh Trí không biết, Giang Tây Long cũng không biết điều đó.
Đây là bí mật thuộc về một mình Giang Noãn.
Lê Cảnh Trí đặt cốc xuống, mỉm cười: "Chúc cậu hạnh phúc.
"Giang Noãn hỏi lại: "Vậy cậu có đến không?"Cô lắc đầu, sẽ không.
Giang Noãn cũng không ép, nhưng trong lòng lại thở dài!.
Lăng Ý trở về sớm, định tạo bất ngờ cho cô, sau khi về lại phát hiện Lê Cảnh Trí không có nhà.
Tìm xung quanh vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Lúc này hắn mới gửi tin nhắn cho cô hỏi cô đi đâu.
Cho đến khi Lê Cảnh Trí trả lời, hắn mới biết cô đi gặp Giang Noãn, nói ăn tối xong sẽ về.
Hắn đã thông báo cho nhà họ Giang không được nói lung tung.
Giang Tây Long chắc hẳn cũng đã nói với Giang Noãn, Giang Noãn cũng biết nặng nhẹ, sẽ không nhắc đến chuyện video trước mặt cô.
Lăng Ý ngồi trên ghế salon, giật cà vạt, cổ áo xộc xệch.
Tự nhiên đôi mắt bị bịt kín, mùi bạc hà quen thuộc, Lăng Ý cầm lấy tay, hôn một cái: "Nhóc lừa đảo, không phải nói đi gặp Giang Noãn sao? Gạt tôi à?"Hắn dùng sức kéo một cái, kéo người kia lên chân mình, mới nhận ra không phải là Lê Cảnh Trí.
Người đó mặc áo ngủ của Lê Cảnh Trí, dùng nước hoa của cô - Lê Nhã Trí.
Hắn tức giận đẩy ngã cô ta xuống đất.
Lê Nhã Trí không phòng bị, đập mông xuống đất, suýt nữa thì bị đập đầu vào bàn.
Ánh mắt hắn chán ghét, nhớ ra mình vừa hôn tay của cô ta bắt đầu cảm thấy buồn nôn: "Ai cho cô mặc bộ quần áo này?""Em không mang áo ngủ, tự lấy hai bộ.
""Cút ra ngoài!""Tức giận thế làm gì? Chẳng qua là chơi đùa một chút.
".
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… "Sao trước giờ tớ chưa từng nghe cậu nói qua?"Giang Noãn cười cười: "Ai lại đi chủ động nói ra chuyện đó.Cha mẹ tớ cũng coi anh ấy như con ruột.Tớ không muốn nói đến chuyện này, sợ anh ấy xấu hổ! "Mà anh ấy không muốn nhắc đến chuyện này là vì không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp.Giang Tây Long vẫn luôn cho rằng bản thân là trẻ mồ côi không xứng với Lê Cảnh Trí.Nhưng Giang Tây Long càng sợ Lê Cảnh Trí sẽ biết, nhà họ Giang nhận nuôi anh để làm chồng sắp cưới của Giang Noãn, kế thừa sản nghiệp của nhà họ Giang.Lê Cảnh Trí có quan hệ rất tốt với Giang Noãn, anh không muốn cô nghi ngờ."Thì ra là vậy." Lê Cảnh Trí uống một ngụm nước trái cây."Lễ đính hôn của chúng tớ tổ chức vào thứ bảy.Nếu cậu có thời gian thì tớ hy vọng cậu sẽ tới." Giang Noãn lấy một chiếc thiệp mời từ trong túi, đặt lên bàn, từ từ đẩy đến trước mặt Lê Cảnh Trí: "Mối quan hệ của chúng ta không nên bị ảnh hưởng bởi những thứ linh tinh như vậy.Cảnh Trí, tớ hy vọng chúng ta có thể làm bạn thân mãi mãi."Cô gật đầu miễn cưỡng: "Nhưng mà cậu thích anh Tây Long sao? Không phải cậu thích một người đến mức muốn chết vì anh ta sao?"Nghe lời người nhà đính hôn, nếu như không có tình yêu, sao có thể hạnh phúc đây?Cô lo lắng cho Giang Noãn, hôn nhân của cô là do người nhà sắp đặt, cô hiểu con đường của nó gian nan thế nào.Nếu như không phải do may mắn, Lăng Ý yêu cô, hiện giờ cô cũng không biết sẽ ra sao.Hôn nhân không có tình yêu rất đáng sợ.Giang Noãn nở nụ cười tiêu chuẩn: "Chắc là có thích một chút.""Noãn.""Ôi, đính hôn là chuyện vui, cậu đừng nói gì ngoài chúc phúc mình." Giang Noãn cắt ngang lời cô."Tớ chỉ muốn hỏi một câu cuối cùng, cậu thực sự nghiêm túc muốn gả cho anh ấy sao?""Tớ thực sự muốn gả cho anh trai." Vẫn luôn muốn.Nhưng mà Lê Cảnh Trí không biết, Giang Tây Long cũng không biết điều đó.Đây là bí mật thuộc về một mình Giang Noãn.Lê Cảnh Trí đặt cốc xuống, mỉm cười: "Chúc cậu hạnh phúc."Giang Noãn hỏi lại: "Vậy cậu có đến không?"Cô lắc đầu, sẽ không.Giang Noãn cũng không ép, nhưng trong lòng lại thở dài!.Lăng Ý trở về sớm, định tạo bất ngờ cho cô, sau khi về lại phát hiện Lê Cảnh Trí không có nhà.Tìm xung quanh vẫn không thấy bóng dáng đâu.Lúc này hắn mới gửi tin nhắn cho cô hỏi cô đi đâu.Cho đến khi Lê Cảnh Trí trả lời, hắn mới biết cô đi gặp Giang Noãn, nói ăn tối xong sẽ về.Hắn đã thông báo cho nhà họ Giang không được nói lung tung.Giang Tây Long chắc hẳn cũng đã nói với Giang Noãn, Giang Noãn cũng biết nặng nhẹ, sẽ không nhắc đến chuyện video trước mặt cô.Lăng Ý ngồi trên ghế salon, giật cà vạt, cổ áo xộc xệch.Tự nhiên đôi mắt bị bịt kín, mùi bạc hà quen thuộc, Lăng Ý cầm lấy tay, hôn một cái: "Nhóc lừa đảo, không phải nói đi gặp Giang Noãn sao? Gạt tôi à?"Hắn dùng sức kéo một cái, kéo người kia lên chân mình, mới nhận ra không phải là Lê Cảnh Trí.Người đó mặc áo ngủ của Lê Cảnh Trí, dùng nước hoa của cô - Lê Nhã Trí.Hắn tức giận đẩy ngã cô ta xuống đất.Lê Nhã Trí không phòng bị, đập mông xuống đất, suýt nữa thì bị đập đầu vào bàn.Ánh mắt hắn chán ghét, nhớ ra mình vừa hôn tay của cô ta bắt đầu cảm thấy buồn nôn: "Ai cho cô mặc bộ quần áo này?""Em không mang áo ngủ, tự lấy hai bộ.""Cút ra ngoài!""Tức giận thế làm gì? Chẳng qua là chơi đùa một chút.".