Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…
Chương 720: Đã Tới Rồi Thì Cứ Ở Lại Đi
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Đặc biệt, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lâm Thiệu Huy nghênh ngang đi đến trước bàn đó rồi ngồi phịch xuống ghế, như không quan tâm đến rác rưởi và mùi xung quanh.Am!Sau khi nhìn thấy cảnh này, những người khách ở sân xung quanh đã phá lên cười ngay lập tức."Ha ha ha...!không ngờ tên này lại thực sự ngồi xuống!" “Ôi thật là xấu hổ, để có được nịnh bợ cậu chủ Bạch Trần mà họ lại đồng ý ngồi cạnh thùng rác!" "Ha ha...!anh ta là con rề rác rười mà, thật thích hợp với chỗ ngồi cạnh thùng rác!"Những người khách xung quanh nhìn Lâm ThiệuHuy lúc này càng tỏ ra khinh thường và khinh bi.Cà gia dinh ba người của Bạch Tổ Y nhìn Lâm Thiệu Huy cũng tràn đầy tức giận, "Lâm Thiệu Huy, anh..." Bạch Tổ Y muốn trách Lâm Thiệu Huy.Chỉ là lời quở trách của Bạch Tổ Y con chưa ra khỏi miệng thì tiếng chào mừng khách vang lên từ sân trong: "Cậu chủ Bạch Trần, ở đây!" "Ông cụ Bạch, bác cà, bác hai, đến đây!".Xoẹt xoet!Ngay lúc nghe thấy âm thanh này, mấy người khách có máu mặt cũng vội vàng đứng dậy khỏi bàn ghế, sau đó nhin về hướng sân trong.Mà dưới ánh mắt chăm chú mong chờ của tất cả mọi người thì một người đàn ông trẻ tuổi được bao quanh bởi những người có địa vị cao trong nhà họ Bạch mà từ từ đi đến.Anh ta là câu chủ Bạch Trần đến từ nhà họ Bach ởNam Lộc!Thấy Bạch Trần xuất hiện hầu như tất cả khách mời trong sân đều lộ ra vẻ nịnh nọt lấy lòng, họ vội củi đầu chào Bạch Trần."Xin chào cậu chủ Bạch Trần, tôi là Lý Phong Hàn, chủ tịch tập đoàn Phong Minh!" "Cậu chủ Bạch Trần, ngưỡng mộ đã lâu, tôi là..Sự nịnh hót gần như là vô tận, vào lúc này những nhân vật tại to mặt lớn của thành phố Nam Giang giống như con chó con trước mặt Bạch Trần, làm trò hể.Chỉ là khi anh ta đối mặt với tất cả mọi người thì khuôn mặt đẩy thở d và kiêu ngạo.Khi bước vào sân, anh ta hòi thẳng: "Tập đoàn Bạch Lạc có đến không?"Tập đoàn Bạch Lạc!Nghe vậy, hầu như ánh mắt của mọi người đều quét về phía sau, lại nhìn về phía góc đó.Sau khi nhìn thấy gia đình bốn người của Lâm Thiệu Huy, Bạch Trần không khỏi nhếch lên khóe miệng, anh ta cùng ông cụ nhà họ Bạch và những người khác bước về phía họ.Khi một đám người đi đến trước mặt bốn người gia đình Lâm Thiêu Huy, mồ hôi lạnh của gia đình ba người Bạch Tổ Y nhỏ xuống."Cậu chủ chính là tên khốn kiếp này đã đánh nát mặt của hai anh em chúng tôi!"Sau khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, hai anh em Bạch Văn và Bach Võ nghien răng căm hận.Cái gì! Nghe điều này!Rất nhiều khách mời xung quanh đều sửng sốt, rõ ràng họ vừa mới biết chuyện Lâm Thiệu Huy dám ra tay với vệ sĩ của cậu chủ Bạch Trần.Đây...!đây là đang muốn tìm cái chết sao?Đột nhiên, những vị khách ở sân chung quanh lại nhìn Lâm Thiệu Huy, hoàn toàn thay đổi.Không phải là kẻ vô dụng mà là một kẻ mất trí, một tên ngốc!Đánh vệ sĩ của người ta còn vênh váo đến nịnh bợ người ta, đây không phải là ngu thi là cái gì."Ông là Lâm Thiệu Huy?" Ảnh mắt Bạch Trần rơi vào người Lâm Thiệu Huy, cắn răng lạnh lẽo nói.Nghe thấy điều này, Lâm Thiệu Huy khẽ cười và gật đầu: “Đúng vây! Tôi là Lâm Thiêu Huy!".
Đặc biệt, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lâm Thiệu Huy nghênh ngang đi đến trước bàn đó rồi ngồi phịch xuống ghế, như không quan tâm đến rác rưởi và mùi xung quanh.
Am!
Sau khi nhìn thấy cảnh này, những người khách ở sân xung quanh đã phá lên cười ngay lập tức.
"Ha ha ha...!không ngờ tên này lại thực sự ngồi xuống!" “Ôi thật là xấu hổ, để có được nịnh bợ cậu chủ Bạch Trần mà họ lại đồng ý ngồi cạnh thùng rác!" "Ha ha...!anh ta là con rề rác rười mà, thật thích hợp với chỗ ngồi cạnh thùng rác!"
Những người khách xung quanh nhìn Lâm Thiệu
Huy lúc này càng tỏ ra khinh thường và khinh bi.
Cà gia dinh ba người của Bạch Tổ Y nhìn Lâm Thiệu Huy cũng tràn đầy tức giận, "Lâm Thiệu Huy, anh..." Bạch Tổ Y muốn trách Lâm Thiệu Huy.
Chỉ là lời quở trách của Bạch Tổ Y con chưa ra khỏi miệng thì tiếng chào mừng khách vang lên từ sân trong: "Cậu chủ Bạch Trần, ở đây!" "Ông cụ Bạch, bác cà, bác hai, đến đây!".
Xoẹt xoet!
Ngay lúc nghe thấy âm thanh này, mấy người khách có máu mặt cũng vội vàng đứng dậy khỏi bàn ghế, sau đó nhin về hướng sân trong.
Mà dưới ánh mắt chăm chú mong chờ của tất cả mọi người thì một người đàn ông trẻ tuổi được bao quanh bởi những người có địa vị cao trong nhà họ Bạch mà từ từ đi đến.
Anh ta là câu chủ Bạch Trần đến từ nhà họ Bach ở
Nam Lộc!
Thấy Bạch Trần xuất hiện hầu như tất cả khách mời trong sân đều lộ ra vẻ nịnh nọt lấy lòng, họ vội củi đầu chào Bạch Trần.
"Xin chào cậu chủ Bạch Trần, tôi là Lý Phong Hàn, chủ tịch tập đoàn Phong Minh!" "Cậu chủ Bạch Trần, ngưỡng mộ đã lâu, tôi là..
Sự nịnh hót gần như là vô tận, vào lúc này những nhân vật tại to mặt lớn của thành phố Nam Giang giống như con chó con trước mặt Bạch Trần, làm trò hể.
Chỉ là khi anh ta đối mặt với tất cả mọi người thì khuôn mặt đẩy thở d và kiêu ngạo.
Khi bước vào sân, anh ta hòi thẳng: "Tập đoàn Bạch Lạc có đến không?"
Tập đoàn Bạch Lạc!
Nghe vậy, hầu như ánh mắt của mọi người đều quét về phía sau, lại nhìn về phía góc đó.
Sau khi nhìn thấy gia đình bốn người của Lâm Thiệu Huy, Bạch Trần không khỏi nhếch lên khóe miệng, anh ta cùng ông cụ nhà họ Bạch và những người khác bước về phía họ.
Khi một đám người đi đến trước mặt bốn người gia đình Lâm Thiêu Huy, mồ hôi lạnh của gia đình ba người Bạch Tổ Y nhỏ xuống.
"Cậu chủ chính là tên khốn kiếp này đã đánh nát mặt của hai anh em chúng tôi!"
Sau khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, hai anh em Bạch Văn và Bach Võ nghien răng căm hận.
Cái gì! Nghe điều này!
Rất nhiều khách mời xung quanh đều sửng sốt, rõ ràng họ vừa mới biết chuyện Lâm Thiệu Huy dám ra tay với vệ sĩ của cậu chủ Bạch Trần.
Đây...!đây là đang muốn tìm cái chết sao?
Đột nhiên, những vị khách ở sân chung quanh lại nhìn Lâm Thiệu Huy, hoàn toàn thay đổi.
Không phải là kẻ vô dụng mà là một kẻ mất trí, một tên ngốc!
Đánh vệ sĩ của người ta còn vênh váo đến nịnh bợ người ta, đây không phải là ngu thi là cái gì.
"Ông là Lâm Thiệu Huy?" Ảnh mắt Bạch Trần rơi vào người Lâm Thiệu Huy, cắn răng lạnh lẽo nói.
Nghe thấy điều này, Lâm Thiệu Huy khẽ cười và gật đầu: “Đúng vây! Tôi là Lâm Thiêu Huy!".
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Đặc biệt, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lâm Thiệu Huy nghênh ngang đi đến trước bàn đó rồi ngồi phịch xuống ghế, như không quan tâm đến rác rưởi và mùi xung quanh.Am!Sau khi nhìn thấy cảnh này, những người khách ở sân xung quanh đã phá lên cười ngay lập tức."Ha ha ha...!không ngờ tên này lại thực sự ngồi xuống!" “Ôi thật là xấu hổ, để có được nịnh bợ cậu chủ Bạch Trần mà họ lại đồng ý ngồi cạnh thùng rác!" "Ha ha...!anh ta là con rề rác rười mà, thật thích hợp với chỗ ngồi cạnh thùng rác!"Những người khách xung quanh nhìn Lâm ThiệuHuy lúc này càng tỏ ra khinh thường và khinh bi.Cà gia dinh ba người của Bạch Tổ Y nhìn Lâm Thiệu Huy cũng tràn đầy tức giận, "Lâm Thiệu Huy, anh..." Bạch Tổ Y muốn trách Lâm Thiệu Huy.Chỉ là lời quở trách của Bạch Tổ Y con chưa ra khỏi miệng thì tiếng chào mừng khách vang lên từ sân trong: "Cậu chủ Bạch Trần, ở đây!" "Ông cụ Bạch, bác cà, bác hai, đến đây!".Xoẹt xoet!Ngay lúc nghe thấy âm thanh này, mấy người khách có máu mặt cũng vội vàng đứng dậy khỏi bàn ghế, sau đó nhin về hướng sân trong.Mà dưới ánh mắt chăm chú mong chờ của tất cả mọi người thì một người đàn ông trẻ tuổi được bao quanh bởi những người có địa vị cao trong nhà họ Bạch mà từ từ đi đến.Anh ta là câu chủ Bạch Trần đến từ nhà họ Bach ởNam Lộc!Thấy Bạch Trần xuất hiện hầu như tất cả khách mời trong sân đều lộ ra vẻ nịnh nọt lấy lòng, họ vội củi đầu chào Bạch Trần."Xin chào cậu chủ Bạch Trần, tôi là Lý Phong Hàn, chủ tịch tập đoàn Phong Minh!" "Cậu chủ Bạch Trần, ngưỡng mộ đã lâu, tôi là..Sự nịnh hót gần như là vô tận, vào lúc này những nhân vật tại to mặt lớn của thành phố Nam Giang giống như con chó con trước mặt Bạch Trần, làm trò hể.Chỉ là khi anh ta đối mặt với tất cả mọi người thì khuôn mặt đẩy thở d và kiêu ngạo.Khi bước vào sân, anh ta hòi thẳng: "Tập đoàn Bạch Lạc có đến không?"Tập đoàn Bạch Lạc!Nghe vậy, hầu như ánh mắt của mọi người đều quét về phía sau, lại nhìn về phía góc đó.Sau khi nhìn thấy gia đình bốn người của Lâm Thiệu Huy, Bạch Trần không khỏi nhếch lên khóe miệng, anh ta cùng ông cụ nhà họ Bạch và những người khác bước về phía họ.Khi một đám người đi đến trước mặt bốn người gia đình Lâm Thiêu Huy, mồ hôi lạnh của gia đình ba người Bạch Tổ Y nhỏ xuống."Cậu chủ chính là tên khốn kiếp này đã đánh nát mặt của hai anh em chúng tôi!"Sau khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, hai anh em Bạch Văn và Bach Võ nghien răng căm hận.Cái gì! Nghe điều này!Rất nhiều khách mời xung quanh đều sửng sốt, rõ ràng họ vừa mới biết chuyện Lâm Thiệu Huy dám ra tay với vệ sĩ của cậu chủ Bạch Trần.Đây...!đây là đang muốn tìm cái chết sao?Đột nhiên, những vị khách ở sân chung quanh lại nhìn Lâm Thiệu Huy, hoàn toàn thay đổi.Không phải là kẻ vô dụng mà là một kẻ mất trí, một tên ngốc!Đánh vệ sĩ của người ta còn vênh váo đến nịnh bợ người ta, đây không phải là ngu thi là cái gì."Ông là Lâm Thiệu Huy?" Ảnh mắt Bạch Trần rơi vào người Lâm Thiệu Huy, cắn răng lạnh lẽo nói.Nghe thấy điều này, Lâm Thiệu Huy khẽ cười và gật đầu: “Đúng vây! Tôi là Lâm Thiêu Huy!".