Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 239: 239: Sờ Sờ Tiểu Lăng Ý
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lăng Ý trở nên căng thẳng: "Em ra lúc nào thế?"Hắn vừa nói chuyện với mẹ, cô nghe được bao nhiêu rồi?Lê Cảnh Trí mỉm cười nhìn hắn: "Em vừa ra tới nơi, anh làm sao thế? Vẻ mặt như kiểu có tật giật mình vậy, chẳng lẽ anh giấu em liên lạc với cô thư kí nào đó?" Cô thoải mái, giọng điệu trêu trọc: "Để em đoán xem, là Y Nghê, hay là Lâm Dĩ Thuần? Hay là người mới nào đó?"Lăng Ý bước nhanh tới trước mặt cô, dùng sức hôn cô một cái: "Chỉ có em, em có muốn đi làm thư ký cho anh cả đời không? Đặt anh dưới mắt em xem có người mới nào không?""Em không thèm.""Tại sao không muốn?""Cả ngày nhìn thấy mặt nhau, nhỡ đâu nhìn tới chán thì làm sao bây giờ?""Anh nói không, em có tin không?"Lê Cảnh Trí cười, lòng bàn tay dán vào lồng ngực hắn, đầu ngón tay xoay quanh vị trí nhạy cảm: "Thời gian sẽ chứng minh cho em thấy."Hắn nắm được ngón tay mềm mại đang trêu chọc b* ng*c mình, hôn một cái: "Không xem phim sao?"Cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Không xem, nhàm chán.""Vậy chúng ta làm chút chuyện thú vị đi." Ánh mắt hắn tối đi, ôm cô lên, đi vào phòng.Vừa đi vừa c** q**n áo hai người, mỗi chỗ vứt một cái.Đến khi đặt cô lên giường, trên người hai người chỉ còn lại mỗi đồ lót.Lăng Ý hôn cơ thể cô, môi lưỡi và ngón tay liên tục trêu đùa, khoảnh khắc hắn tiến vào, cả hai người đều hít sâu.Lê Cảnh Trí vòng hai tay lên cổ hắn, thổi hơi bên tai hắn: "Lăng Ý, em không muốn đi nhà họ Lăng nữa, sống như bây giờ cũng rất tốt."Hắn dừng lại trong cơ thể cô, không nhúc nhích: "Tại sao?""Đột nhiên em nghĩ thông suốt rồi, dù sao mẹ cũng hiểu nhầm em, em trở về cũng chỉ tự chuốc lấy nhục."Thật ra những gì Lăng Ý nói trong điện thoại, cô đều nghe thấy.Đột nhiên cô không muốn hỏi thêm gì nữa.Lăng Ý chắn gió chắn mưa cho cô, hắn đã không muốn cô phải đối mặt, cô cần gì tự tìm phiền phức.Không sao, cứ như vậy đi ! Thời gian sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện.Người đàn ông phía trên không phản ứng, cũng không động đậy, cô khó chịu, đẩy vai hắn một cái: "Lăng Ý, anh có nghe thấy lời em nói không?"Cuối cùng người đàn ông cũng có động tĩnh, cắn một cái trên chiếc cổ thon dài của cô, để lại dấu vết, ngẩng đầu nhìn cô: "Gọi ông xã.""! " Suy nghĩ của người đàn ông này nhảy nhanh thật đấy, toàn nói chuyện khác."Có gọi không?" Hắn cho rằng cô không muốn, dùng sức đâm vào."A! ""Gọi ông xã."Người đàn ông không được đáp lại, thấy không vui, chậm rãi rút khỏi cơ thể cô.Động tác của hắn rất chậm, từ từ cọ sát lẫn nhau, cuối cùng chỉ để lại một chút ở bên trong.Hắn nắm lấy tay cô, vuốt nhẹ "tiểu Lăng Ý"."Tiểu Lăng Ý" nóng kinh người, làm lòng bàn tay cô tê dại.Hắn ngồi g*** h** ch*n cô, một phần "tiểu Lăng Ý" vẫn còn ở bên trong cơ thể, một phần ở trong tay cô, mới nhìn còn tưởng là cô cầu xin hắn đến làm mình.Lê Cảnh Trí cố gắng rút tay về, nhưng hắn không chịu, ngược lại còn đem bàn tay mềm mại của cô nắm lấy "tiểu Lăng Ý", sờ tới sờ lui.Vừa trừng phạt cô không đáp lại hắn, vừa tự thưởng cho bản thân..
Lăng Ý trở nên căng thẳng: "Em ra lúc nào thế?"Hắn vừa nói chuyện với mẹ, cô nghe được bao nhiêu rồi?Lê Cảnh Trí mỉm cười nhìn hắn: "Em vừa ra tới nơi, anh làm sao thế? Vẻ mặt như kiểu có tật giật mình vậy, chẳng lẽ anh giấu em liên lạc với cô thư kí nào đó?" Cô thoải mái, giọng điệu trêu trọc: "Để em đoán xem, là Y Nghê, hay là Lâm Dĩ Thuần? Hay là người mới nào đó?"Lăng Ý bước nhanh tới trước mặt cô, dùng sức hôn cô một cái: "Chỉ có em, em có muốn đi làm thư ký cho anh cả đời không? Đặt anh dưới mắt em xem có người mới nào không?""Em không thèm.
""Tại sao không muốn?""Cả ngày nhìn thấy mặt nhau, nhỡ đâu nhìn tới chán thì làm sao bây giờ?""Anh nói không, em có tin không?"Lê Cảnh Trí cười, lòng bàn tay dán vào lồng ngực hắn, đầu ngón tay xoay quanh vị trí nhạy cảm: "Thời gian sẽ chứng minh cho em thấy.
"Hắn nắm được ngón tay mềm mại đang trêu chọc b* ng*c mình, hôn một cái: "Không xem phim sao?"Cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Không xem, nhàm chán.
""Vậy chúng ta làm chút chuyện thú vị đi.
" Ánh mắt hắn tối đi, ôm cô lên, đi vào phòng.
Vừa đi vừa c** q**n áo hai người, mỗi chỗ vứt một cái.
Đến khi đặt cô lên giường, trên người hai người chỉ còn lại mỗi đồ lót.
Lăng Ý hôn cơ thể cô, môi lưỡi và ngón tay liên tục trêu đùa, khoảnh khắc hắn tiến vào, cả hai người đều hít sâu.
Lê Cảnh Trí vòng hai tay lên cổ hắn, thổi hơi bên tai hắn: "Lăng Ý, em không muốn đi nhà họ Lăng nữa, sống như bây giờ cũng rất tốt.
"Hắn dừng lại trong cơ thể cô, không nhúc nhích: "Tại sao?""Đột nhiên em nghĩ thông suốt rồi, dù sao mẹ cũng hiểu nhầm em, em trở về cũng chỉ tự chuốc lấy nhục.
"Thật ra những gì Lăng Ý nói trong điện thoại, cô đều nghe thấy.
Đột nhiên cô không muốn hỏi thêm gì nữa.
Lăng Ý chắn gió chắn mưa cho cô, hắn đã không muốn cô phải đối mặt, cô cần gì tự tìm phiền phức.
Không sao, cứ như vậy đi ! Thời gian sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện.
Người đàn ông phía trên không phản ứng, cũng không động đậy, cô khó chịu, đẩy vai hắn một cái: "Lăng Ý, anh có nghe thấy lời em nói không?"Cuối cùng người đàn ông cũng có động tĩnh, cắn một cái trên chiếc cổ thon dài của cô, để lại dấu vết, ngẩng đầu nhìn cô: "Gọi ông xã.
""! " Suy nghĩ của người đàn ông này nhảy nhanh thật đấy, toàn nói chuyện khác.
"Có gọi không?" Hắn cho rằng cô không muốn, dùng sức đâm vào.
"A! ""Gọi ông xã.
"Người đàn ông không được đáp lại, thấy không vui, chậm rãi rút khỏi cơ thể cô.
Động tác của hắn rất chậm, từ từ cọ sát lẫn nhau, cuối cùng chỉ để lại một chút ở bên trong.
Hắn nắm lấy tay cô, vuốt nhẹ "tiểu Lăng Ý".
"Tiểu Lăng Ý" nóng kinh người, làm lòng bàn tay cô tê dại.
Hắn ngồi g*** h** ch*n cô, một phần "tiểu Lăng Ý" vẫn còn ở bên trong cơ thể, một phần ở trong tay cô, mới nhìn còn tưởng là cô cầu xin hắn đến làm mình.
Lê Cảnh Trí cố gắng rút tay về, nhưng hắn không chịu, ngược lại còn đem bàn tay mềm mại của cô nắm lấy "tiểu Lăng Ý", sờ tới sờ lui.
Vừa trừng phạt cô không đáp lại hắn, vừa tự thưởng cho bản thân.
.
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lăng Ý trở nên căng thẳng: "Em ra lúc nào thế?"Hắn vừa nói chuyện với mẹ, cô nghe được bao nhiêu rồi?Lê Cảnh Trí mỉm cười nhìn hắn: "Em vừa ra tới nơi, anh làm sao thế? Vẻ mặt như kiểu có tật giật mình vậy, chẳng lẽ anh giấu em liên lạc với cô thư kí nào đó?" Cô thoải mái, giọng điệu trêu trọc: "Để em đoán xem, là Y Nghê, hay là Lâm Dĩ Thuần? Hay là người mới nào đó?"Lăng Ý bước nhanh tới trước mặt cô, dùng sức hôn cô một cái: "Chỉ có em, em có muốn đi làm thư ký cho anh cả đời không? Đặt anh dưới mắt em xem có người mới nào không?""Em không thèm.""Tại sao không muốn?""Cả ngày nhìn thấy mặt nhau, nhỡ đâu nhìn tới chán thì làm sao bây giờ?""Anh nói không, em có tin không?"Lê Cảnh Trí cười, lòng bàn tay dán vào lồng ngực hắn, đầu ngón tay xoay quanh vị trí nhạy cảm: "Thời gian sẽ chứng minh cho em thấy."Hắn nắm được ngón tay mềm mại đang trêu chọc b* ng*c mình, hôn một cái: "Không xem phim sao?"Cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Không xem, nhàm chán.""Vậy chúng ta làm chút chuyện thú vị đi." Ánh mắt hắn tối đi, ôm cô lên, đi vào phòng.Vừa đi vừa c** q**n áo hai người, mỗi chỗ vứt một cái.Đến khi đặt cô lên giường, trên người hai người chỉ còn lại mỗi đồ lót.Lăng Ý hôn cơ thể cô, môi lưỡi và ngón tay liên tục trêu đùa, khoảnh khắc hắn tiến vào, cả hai người đều hít sâu.Lê Cảnh Trí vòng hai tay lên cổ hắn, thổi hơi bên tai hắn: "Lăng Ý, em không muốn đi nhà họ Lăng nữa, sống như bây giờ cũng rất tốt."Hắn dừng lại trong cơ thể cô, không nhúc nhích: "Tại sao?""Đột nhiên em nghĩ thông suốt rồi, dù sao mẹ cũng hiểu nhầm em, em trở về cũng chỉ tự chuốc lấy nhục."Thật ra những gì Lăng Ý nói trong điện thoại, cô đều nghe thấy.Đột nhiên cô không muốn hỏi thêm gì nữa.Lăng Ý chắn gió chắn mưa cho cô, hắn đã không muốn cô phải đối mặt, cô cần gì tự tìm phiền phức.Không sao, cứ như vậy đi ! Thời gian sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện.Người đàn ông phía trên không phản ứng, cũng không động đậy, cô khó chịu, đẩy vai hắn một cái: "Lăng Ý, anh có nghe thấy lời em nói không?"Cuối cùng người đàn ông cũng có động tĩnh, cắn một cái trên chiếc cổ thon dài của cô, để lại dấu vết, ngẩng đầu nhìn cô: "Gọi ông xã.""! " Suy nghĩ của người đàn ông này nhảy nhanh thật đấy, toàn nói chuyện khác."Có gọi không?" Hắn cho rằng cô không muốn, dùng sức đâm vào."A! ""Gọi ông xã."Người đàn ông không được đáp lại, thấy không vui, chậm rãi rút khỏi cơ thể cô.Động tác của hắn rất chậm, từ từ cọ sát lẫn nhau, cuối cùng chỉ để lại một chút ở bên trong.Hắn nắm lấy tay cô, vuốt nhẹ "tiểu Lăng Ý"."Tiểu Lăng Ý" nóng kinh người, làm lòng bàn tay cô tê dại.Hắn ngồi g*** h** ch*n cô, một phần "tiểu Lăng Ý" vẫn còn ở bên trong cơ thể, một phần ở trong tay cô, mới nhìn còn tưởng là cô cầu xin hắn đến làm mình.Lê Cảnh Trí cố gắng rút tay về, nhưng hắn không chịu, ngược lại còn đem bàn tay mềm mại của cô nắm lấy "tiểu Lăng Ý", sờ tới sờ lui.Vừa trừng phạt cô không đáp lại hắn, vừa tự thưởng cho bản thân..