Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 253: 253: Nhường Lại Chỗ Cho Cô Vợ Nhỏ Của Anh
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí nhìn thấy Lăng Ý, càng buồn bực hơn.Cô nhấc chân ra khỏi tay của Lâm Dĩ Thuần, ánh mắt châm biếm nhìn về phía Lăng Ý: "Làm sao? Gọi mọi người đứng lại để bảo vệ cho cô vợ nhỏ của anh trước mặt họ sao?""Cô vợ nhỏ cái gì mà cô vợ nhỏ, lung ta lung tung." Đầu óc Lăng Ý mơ màng.Hắn chỉ nhìn thấy màn hình điện thoại của cô bị rơi vỡ, cho rằng cô bị ngã, muốn tìm hung thủ, trả thù cho cô.Lâm Dĩ Thuần ôm một xấp tài liệu, mới vừa đáng thương đứng lên, đã bị Lê Cảnh Trí đẩy về phía Lăng Ý.Tài liệu khó khăn lắm mới nhặt được giờ lại rơi xuống, hai tay Lâm Dĩ Thuần ôm lấy cánh tay của Lăng Ý, đứng vững.Lê Cảnh Trí thấy dáng vẻ tội nghiệp của Lâm Dĩ Thuần dựa vào hắn, cười lạnh: "Cô vợ nhỏ của anh ở đây, Lăng Ý, rốt cuộc anh có bao nhiêu phụ nữ? Anh còn nuôi bao nhiêu cô vợ nhỏ nữa? Nếu anh chưa chơi đủ, sao không nói thẳng cho em biết, em cũng đâu phải không có anh không sống được."Lê Cảnh Trí vừa nói xong, tất cả mọi người đều há hốc mồm.Cô thực sự dám nói như thế, nhỡ đâu tổng giám đốc ly hôn với cô thì sao? Người hối hận chẳng phải là cô sao?Lăng Ý đẩy Lâm Dĩ Thuần ra, mặt tái đi: "Nói linh tinh cái gì thế, ngày nào anh cũng đi cùng em, thiếu mỗi chết trên người em, làm gì còn cô vợ nhỏ nào nữa."Rõ ràng vừa nãy vẫn bình thường, sao mới có tí mà đã trở mặt không nhận người.Suy nghĩ của phụ nữ đúng là khó đoán.Lê Cảnh Trí cười mỉa: "Anh không biết?""Anh phải biết cái gì?" Lăng Ý không hiểu chuyện gì đã bị "giội một gáo nước bẩn", tức không chịu được.Nhưng mà người đó lại là Lê Cảnh Trí, hắn không trút giận được, chỉ có thể nhẫn nhịn.Lê Cảnh Trí chỉ vào Lâm Dĩ Thuần: "Được, vậy cô tự nói đi.""Phu, phu nhân ! Chỉ là trêu đùa, không có ý gì khác.""Nếu như thích lấy tổng giám đốc làm trò đùa, sau lưng nói nhiều như thế, sao bây giờ ở trước mặt không dám nói ra?"Dáng vẻ hùng hổ của Lê Cảnh Trí dọa mọi người, Lâm Dĩ Thuần không dám để chuyện này sẽ bị vạch trần trước mặt Lăng Ý, không nói gì chỉ khóc như mưa, như một cô con dâu nhỏ bị oan.Vừa đúng với câu, cô vợ nhỏ của Lăng tổng.Hiện giờ cô chẳng khác gì vợ cả ỷ thế h**p người.Lê Cảnh Trí cảm thấy buồn cười.Cô chỉ vào quản lý vừa nãy gọi Lâm Dĩ Thuần, lạnh giọng: "Nếu cô ta đã oan ức như thế, vậy anh nói đi, gọi trước mặt anh ấy một lần cho tôi xem.""Phu, phu nhân, chỉ là trêu đùa, cô nghiêm túc quá rồi."Quản lý sao dám nói những lời đó ở trước mặt Lăng Ý, chỉ có thể cố gắng đẩy trách nhiệm trên người đi.Quản lý cũng không nỡ để Lâm Dĩ Thuần mong manh, yếu đuối như vậy ra làm lá chắn, cũng không muốn mình gánh tội danh, chỉ có thể đẩy lỗi lên người Lê Cảnh Trí.Không phải chỉ là chuyện cười, một cái tên xưng hô thôi sao? Lăng phu nhân cứ làm quá lên, đúng là hẹp hòi."Tôi quá nghiêm túc?" Lê Cảnh Trí tức giận, bật cười: "Nhìn dáng vẻ này, cô ta đúng là cô vợ nhỏ của Lăng tổng các người nhỉ, tất cả nhân viên đều bảo vệ cô ta.""Cô vợ nhỏ cái gì chứ? Không được nói lung tung." Lăng Ý có hơi tức giận: "Anh không thích em đùa như thế.""Không thích hay không muốn thừa nhận? Chuyện cười này không phải do em bày ra, đi mà hỏi cấp dưới, hỏi cô vợ nhỏ của anh đi." Tất cả mọi người đều thấy cô sai, được, cô đi.Lăng Ý nắm lấy cổ tay cô: "Đi đâu?"Cô tránh ra, tiếp tục ra ngoài: "Về Ngự Thủy Viên."Lăng Ý vừa sợ cô bị thương, vừa không muốn cô tức giận với hắn, ôm cô từ phía sau, hắn co được giãn được, trước tiên cứ chịu thiệt đã: "Giờ em trở về làm gì?""Thu dọn đồ, nhường lại chỗ cho cô vợ nhỏ của anh.".
Lê Cảnh Trí nhìn thấy Lăng Ý, càng buồn bực hơn.
Cô nhấc chân ra khỏi tay của Lâm Dĩ Thuần, ánh mắt châm biếm nhìn về phía Lăng Ý: "Làm sao? Gọi mọi người đứng lại để bảo vệ cho cô vợ nhỏ của anh trước mặt họ sao?""Cô vợ nhỏ cái gì mà cô vợ nhỏ, lung ta lung tung.
" Đầu óc Lăng Ý mơ màng.
Hắn chỉ nhìn thấy màn hình điện thoại của cô bị rơi vỡ, cho rằng cô bị ngã, muốn tìm hung thủ, trả thù cho cô.
Lâm Dĩ Thuần ôm một xấp tài liệu, mới vừa đáng thương đứng lên, đã bị Lê Cảnh Trí đẩy về phía Lăng Ý.
Tài liệu khó khăn lắm mới nhặt được giờ lại rơi xuống, hai tay Lâm Dĩ Thuần ôm lấy cánh tay của Lăng Ý, đứng vững.
Lê Cảnh Trí thấy dáng vẻ tội nghiệp của Lâm Dĩ Thuần dựa vào hắn, cười lạnh: "Cô vợ nhỏ của anh ở đây, Lăng Ý, rốt cuộc anh có bao nhiêu phụ nữ? Anh còn nuôi bao nhiêu cô vợ nhỏ nữa? Nếu anh chưa chơi đủ, sao không nói thẳng cho em biết, em cũng đâu phải không có anh không sống được.
"Lê Cảnh Trí vừa nói xong, tất cả mọi người đều há hốc mồm.
Cô thực sự dám nói như thế, nhỡ đâu tổng giám đốc ly hôn với cô thì sao? Người hối hận chẳng phải là cô sao?Lăng Ý đẩy Lâm Dĩ Thuần ra, mặt tái đi: "Nói linh tinh cái gì thế, ngày nào anh cũng đi cùng em, thiếu mỗi chết trên người em, làm gì còn cô vợ nhỏ nào nữa.
"Rõ ràng vừa nãy vẫn bình thường, sao mới có tí mà đã trở mặt không nhận người.
Suy nghĩ của phụ nữ đúng là khó đoán.
Lê Cảnh Trí cười mỉa: "Anh không biết?""Anh phải biết cái gì?" Lăng Ý không hiểu chuyện gì đã bị "giội một gáo nước bẩn", tức không chịu được.
Nhưng mà người đó lại là Lê Cảnh Trí, hắn không trút giận được, chỉ có thể nhẫn nhịn.
Lê Cảnh Trí chỉ vào Lâm Dĩ Thuần: "Được, vậy cô tự nói đi.
""Phu, phu nhân ! Chỉ là trêu đùa, không có ý gì khác.
""Nếu như thích lấy tổng giám đốc làm trò đùa, sau lưng nói nhiều như thế, sao bây giờ ở trước mặt không dám nói ra?"Dáng vẻ hùng hổ của Lê Cảnh Trí dọa mọi người, Lâm Dĩ Thuần không dám để chuyện này sẽ bị vạch trần trước mặt Lăng Ý, không nói gì chỉ khóc như mưa, như một cô con dâu nhỏ bị oan.
Vừa đúng với câu, cô vợ nhỏ của Lăng tổng.
Hiện giờ cô chẳng khác gì vợ cả ỷ thế h**p người.
Lê Cảnh Trí cảm thấy buồn cười.
Cô chỉ vào quản lý vừa nãy gọi Lâm Dĩ Thuần, lạnh giọng: "Nếu cô ta đã oan ức như thế, vậy anh nói đi, gọi trước mặt anh ấy một lần cho tôi xem.
""Phu, phu nhân, chỉ là trêu đùa, cô nghiêm túc quá rồi.
"Quản lý sao dám nói những lời đó ở trước mặt Lăng Ý, chỉ có thể cố gắng đẩy trách nhiệm trên người đi.
Quản lý cũng không nỡ để Lâm Dĩ Thuần mong manh, yếu đuối như vậy ra làm lá chắn, cũng không muốn mình gánh tội danh, chỉ có thể đẩy lỗi lên người Lê Cảnh Trí.
Không phải chỉ là chuyện cười, một cái tên xưng hô thôi sao? Lăng phu nhân cứ làm quá lên, đúng là hẹp hòi.
"Tôi quá nghiêm túc?" Lê Cảnh Trí tức giận, bật cười: "Nhìn dáng vẻ này, cô ta đúng là cô vợ nhỏ của Lăng tổng các người nhỉ, tất cả nhân viên đều bảo vệ cô ta.
""Cô vợ nhỏ cái gì chứ? Không được nói lung tung.
" Lăng Ý có hơi tức giận: "Anh không thích em đùa như thế.
""Không thích hay không muốn thừa nhận? Chuyện cười này không phải do em bày ra, đi mà hỏi cấp dưới, hỏi cô vợ nhỏ của anh đi.
" Tất cả mọi người đều thấy cô sai, được, cô đi.
Lăng Ý nắm lấy cổ tay cô: "Đi đâu?"Cô tránh ra, tiếp tục ra ngoài: "Về Ngự Thủy Viên.
"Lăng Ý vừa sợ cô bị thương, vừa không muốn cô tức giận với hắn, ôm cô từ phía sau, hắn co được giãn được, trước tiên cứ chịu thiệt đã: "Giờ em trở về làm gì?""Thu dọn đồ, nhường lại chỗ cho cô vợ nhỏ của anh.
".
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí nhìn thấy Lăng Ý, càng buồn bực hơn.Cô nhấc chân ra khỏi tay của Lâm Dĩ Thuần, ánh mắt châm biếm nhìn về phía Lăng Ý: "Làm sao? Gọi mọi người đứng lại để bảo vệ cho cô vợ nhỏ của anh trước mặt họ sao?""Cô vợ nhỏ cái gì mà cô vợ nhỏ, lung ta lung tung." Đầu óc Lăng Ý mơ màng.Hắn chỉ nhìn thấy màn hình điện thoại của cô bị rơi vỡ, cho rằng cô bị ngã, muốn tìm hung thủ, trả thù cho cô.Lâm Dĩ Thuần ôm một xấp tài liệu, mới vừa đáng thương đứng lên, đã bị Lê Cảnh Trí đẩy về phía Lăng Ý.Tài liệu khó khăn lắm mới nhặt được giờ lại rơi xuống, hai tay Lâm Dĩ Thuần ôm lấy cánh tay của Lăng Ý, đứng vững.Lê Cảnh Trí thấy dáng vẻ tội nghiệp của Lâm Dĩ Thuần dựa vào hắn, cười lạnh: "Cô vợ nhỏ của anh ở đây, Lăng Ý, rốt cuộc anh có bao nhiêu phụ nữ? Anh còn nuôi bao nhiêu cô vợ nhỏ nữa? Nếu anh chưa chơi đủ, sao không nói thẳng cho em biết, em cũng đâu phải không có anh không sống được."Lê Cảnh Trí vừa nói xong, tất cả mọi người đều há hốc mồm.Cô thực sự dám nói như thế, nhỡ đâu tổng giám đốc ly hôn với cô thì sao? Người hối hận chẳng phải là cô sao?Lăng Ý đẩy Lâm Dĩ Thuần ra, mặt tái đi: "Nói linh tinh cái gì thế, ngày nào anh cũng đi cùng em, thiếu mỗi chết trên người em, làm gì còn cô vợ nhỏ nào nữa."Rõ ràng vừa nãy vẫn bình thường, sao mới có tí mà đã trở mặt không nhận người.Suy nghĩ của phụ nữ đúng là khó đoán.Lê Cảnh Trí cười mỉa: "Anh không biết?""Anh phải biết cái gì?" Lăng Ý không hiểu chuyện gì đã bị "giội một gáo nước bẩn", tức không chịu được.Nhưng mà người đó lại là Lê Cảnh Trí, hắn không trút giận được, chỉ có thể nhẫn nhịn.Lê Cảnh Trí chỉ vào Lâm Dĩ Thuần: "Được, vậy cô tự nói đi.""Phu, phu nhân ! Chỉ là trêu đùa, không có ý gì khác.""Nếu như thích lấy tổng giám đốc làm trò đùa, sau lưng nói nhiều như thế, sao bây giờ ở trước mặt không dám nói ra?"Dáng vẻ hùng hổ của Lê Cảnh Trí dọa mọi người, Lâm Dĩ Thuần không dám để chuyện này sẽ bị vạch trần trước mặt Lăng Ý, không nói gì chỉ khóc như mưa, như một cô con dâu nhỏ bị oan.Vừa đúng với câu, cô vợ nhỏ của Lăng tổng.Hiện giờ cô chẳng khác gì vợ cả ỷ thế h**p người.Lê Cảnh Trí cảm thấy buồn cười.Cô chỉ vào quản lý vừa nãy gọi Lâm Dĩ Thuần, lạnh giọng: "Nếu cô ta đã oan ức như thế, vậy anh nói đi, gọi trước mặt anh ấy một lần cho tôi xem.""Phu, phu nhân, chỉ là trêu đùa, cô nghiêm túc quá rồi."Quản lý sao dám nói những lời đó ở trước mặt Lăng Ý, chỉ có thể cố gắng đẩy trách nhiệm trên người đi.Quản lý cũng không nỡ để Lâm Dĩ Thuần mong manh, yếu đuối như vậy ra làm lá chắn, cũng không muốn mình gánh tội danh, chỉ có thể đẩy lỗi lên người Lê Cảnh Trí.Không phải chỉ là chuyện cười, một cái tên xưng hô thôi sao? Lăng phu nhân cứ làm quá lên, đúng là hẹp hòi."Tôi quá nghiêm túc?" Lê Cảnh Trí tức giận, bật cười: "Nhìn dáng vẻ này, cô ta đúng là cô vợ nhỏ của Lăng tổng các người nhỉ, tất cả nhân viên đều bảo vệ cô ta.""Cô vợ nhỏ cái gì chứ? Không được nói lung tung." Lăng Ý có hơi tức giận: "Anh không thích em đùa như thế.""Không thích hay không muốn thừa nhận? Chuyện cười này không phải do em bày ra, đi mà hỏi cấp dưới, hỏi cô vợ nhỏ của anh đi." Tất cả mọi người đều thấy cô sai, được, cô đi.Lăng Ý nắm lấy cổ tay cô: "Đi đâu?"Cô tránh ra, tiếp tục ra ngoài: "Về Ngự Thủy Viên."Lăng Ý vừa sợ cô bị thương, vừa không muốn cô tức giận với hắn, ôm cô từ phía sau, hắn co được giãn được, trước tiên cứ chịu thiệt đã: "Giờ em trở về làm gì?""Thu dọn đồ, nhường lại chỗ cho cô vợ nhỏ của anh.".