Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 285: 285: Có Yêu Anh Không
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí bị ánh mắt của hắn làm cho chấn động, trái tim đau nhói, nước mắt rơi không ngừng: "Lăng Ý, tại sao anh không chịu đựng thêm một chút? Cho em thêm một chút thời gian."Lăng Ý đi đến trước mặt cô, đầu ngón tay lướt trên mặt cô, lau đi dòng nước mắt, động tác dịu dàng nhưng lời nói lại tuyệt tình: "Tôi giúp đỡ em như vậy, chẳng lẽ em không vui vẻ sao?"Cô muốn đưa hắn cho Lê Nhã Trí, hắn phối hợp với cô, cô còn gì không vừa lòng nữa.Hắn buộc bản thân không được để tâm đến nước mắt của cô, đầu ngón tay Lăng Ý lướt qua gò má xuống đến cằm cô, hắn nâng cằm cô lên, đối mặt với hắn: "Hiện giờ em mới hối hận, có phải là muộn rồi không?"Trái tim Lê Cảnh Trí bị siết chặt, mỗi chữ nói ra đều khiến cô đau khổ: "Chuyện gì nên xảy ra đều đã xảy ra rồi, đúng không?"Lăng Ý không hề trả lời, chỉ ôm cô vào lòng, hắn cúi đầu, tựa vào trán cô: "Là do em lựa chọn không thể trách người khác được."Hắn cố ý nói như vậy.Hắn chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt xấu xí kia của Lê Nhã Trí đã thấy buồn nôn, hôn khóe môi hắn đã muốn ói, nói gì đến phát sinh quan hệ với cô ta.Nhưng hắn vẫn nói theo Lê Cảnh Trí.Hắn muốn cho cô biết, cái gì gọi là đau thấu tim gan, cái gì gọi là tan nát cõi lòng.Chỉ có như vậy, cô mới nhận ra hắn quan trọng thế nào, sẽ không dễ dàng từ bỏ hắn, không trơ mắt nhìn Lê Nhã Trí ở trong ngực hắn nữa.Trời mới biết, vừa nãy, lúc Lê Nhã Trí đến gần, hắn hy vọng vợ của hắn có thể đứng ra biết bao nhiêu, chỉ cần một câu "dừng tay" thôi cũng được.Nhưng cô không làm gì cả.Lẽ nào trong lòng cô, cho dù hắn làm chuyện gì, yêu thương cô ra sao, cũng không thể sánh bằng người nhà họ Lê sao?Trước đây hắn có lỗi, nhưng trong thời gian qua, hắn đã cố gắng bù đắp, cái gì hắn cũng chiều cô, nhường cô, tại sao cô có thể thờ ơ khi khăn tiếp xúc với người phụ nữ khác như thế?Lăng Ý muốn hỏi nhưng lại không dám.Hai tay hắn nắm lấy bả vai cô, sức lực rất mạnh, dường như muốn bóp nát xương của cô.Hắn bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cô, nói từng câu từng chữ: "Lê Cảnh Trí, rốt cuộc em có yêu anh không?"Cho dù chỉ một chút, một chút thôi cũng được.Hắn muốn có một câu trả lời.Lê Cảnh Trí nước mắt lưng tròng, cay đắng lắc đầu: "Không còn quan trọng nữa rồi."Cô thực sự không thể chấp nhận việc hắn ngoại tình, lên giường với Lê Nhã Trí.Cô đẩy tay hắn ra, hồn bay phách lạc đi ra ngoài, cô muốn yên tĩnh một chút, cuộc hôn nhân này phải tiếp tục thế nào đây.Lăng Ý giữ cô lại, kéo cô về trước mặt hắn: "Không quan trọng? Tình yêu không quan trọng? Có phải em không yêu anh cũng có thể sinh con cho anh, không yêu anh cũng có thể l*m t*nh với anh, thậm chí sống đến hết đời với anh đúng không?"Tình yêu không quan trọng?Vậy đối với cô cái gì mới quan trọng?Là đám người nhà họ Lê mặt người dạ thú chỉ muốn gặm nuốt cô sao?Lăng Ý nổi giận, hắn siết chặt cổ tay cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, nghiến răng nghiến lợi truy hỏi: "Lê Cảnh Trí, em không được trốn tránh, em nói cho anh biết, rốt cuộc em có yêu anh không?"Nước mắt rơi làm mờ đi mọi thứ, cô muốn nhìn rõ dáng vẻ của hắn, vẻ mặt của hắn..
Lê Cảnh Trí bị ánh mắt của hắn làm cho chấn động, trái tim đau nhói, nước mắt rơi không ngừng: "Lăng Ý, tại sao anh không chịu đựng thêm một chút? Cho em thêm một chút thời gian.
"Lăng Ý đi đến trước mặt cô, đầu ngón tay lướt trên mặt cô, lau đi dòng nước mắt, động tác dịu dàng nhưng lời nói lại tuyệt tình: "Tôi giúp đỡ em như vậy, chẳng lẽ em không vui vẻ sao?"Cô muốn đưa hắn cho Lê Nhã Trí, hắn phối hợp với cô, cô còn gì không vừa lòng nữa.
Hắn buộc bản thân không được để tâm đến nước mắt của cô, đầu ngón tay Lăng Ý lướt qua gò má xuống đến cằm cô, hắn nâng cằm cô lên, đối mặt với hắn: "Hiện giờ em mới hối hận, có phải là muộn rồi không?"Trái tim Lê Cảnh Trí bị siết chặt, mỗi chữ nói ra đều khiến cô đau khổ: "Chuyện gì nên xảy ra đều đã xảy ra rồi, đúng không?"Lăng Ý không hề trả lời, chỉ ôm cô vào lòng, hắn cúi đầu, tựa vào trán cô: "Là do em lựa chọn không thể trách người khác được.
"Hắn cố ý nói như vậy.
Hắn chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt xấu xí kia của Lê Nhã Trí đã thấy buồn nôn, hôn khóe môi hắn đã muốn ói, nói gì đến phát sinh quan hệ với cô ta.
Nhưng hắn vẫn nói theo Lê Cảnh Trí.
Hắn muốn cho cô biết, cái gì gọi là đau thấu tim gan, cái gì gọi là tan nát cõi lòng.
Chỉ có như vậy, cô mới nhận ra hắn quan trọng thế nào, sẽ không dễ dàng từ bỏ hắn, không trơ mắt nhìn Lê Nhã Trí ở trong ngực hắn nữa.
Trời mới biết, vừa nãy, lúc Lê Nhã Trí đến gần, hắn hy vọng vợ của hắn có thể đứng ra biết bao nhiêu, chỉ cần một câu "dừng tay" thôi cũng được.
Nhưng cô không làm gì cả.
Lẽ nào trong lòng cô, cho dù hắn làm chuyện gì, yêu thương cô ra sao, cũng không thể sánh bằng người nhà họ Lê sao?Trước đây hắn có lỗi, nhưng trong thời gian qua, hắn đã cố gắng bù đắp, cái gì hắn cũng chiều cô, nhường cô, tại sao cô có thể thờ ơ khi khăn tiếp xúc với người phụ nữ khác như thế?Lăng Ý muốn hỏi nhưng lại không dám.
Hai tay hắn nắm lấy bả vai cô, sức lực rất mạnh, dường như muốn bóp nát xương của cô.
Hắn bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cô, nói từng câu từng chữ: "Lê Cảnh Trí, rốt cuộc em có yêu anh không?"Cho dù chỉ một chút, một chút thôi cũng được.
Hắn muốn có một câu trả lời.
Lê Cảnh Trí nước mắt lưng tròng, cay đắng lắc đầu: "Không còn quan trọng nữa rồi.
"Cô thực sự không thể chấp nhận việc hắn ngoại tình, lên giường với Lê Nhã Trí.
Cô đẩy tay hắn ra, hồn bay phách lạc đi ra ngoài, cô muốn yên tĩnh một chút, cuộc hôn nhân này phải tiếp tục thế nào đây.
Lăng Ý giữ cô lại, kéo cô về trước mặt hắn: "Không quan trọng? Tình yêu không quan trọng? Có phải em không yêu anh cũng có thể sinh con cho anh, không yêu anh cũng có thể l*m t*nh với anh, thậm chí sống đến hết đời với anh đúng không?"Tình yêu không quan trọng?Vậy đối với cô cái gì mới quan trọng?Là đám người nhà họ Lê mặt người dạ thú chỉ muốn gặm nuốt cô sao?Lăng Ý nổi giận, hắn siết chặt cổ tay cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, nghiến răng nghiến lợi truy hỏi: "Lê Cảnh Trí, em không được trốn tránh, em nói cho anh biết, rốt cuộc em có yêu anh không?"Nước mắt rơi làm mờ đi mọi thứ, cô muốn nhìn rõ dáng vẻ của hắn, vẻ mặt của hắn.
.
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí bị ánh mắt của hắn làm cho chấn động, trái tim đau nhói, nước mắt rơi không ngừng: "Lăng Ý, tại sao anh không chịu đựng thêm một chút? Cho em thêm một chút thời gian."Lăng Ý đi đến trước mặt cô, đầu ngón tay lướt trên mặt cô, lau đi dòng nước mắt, động tác dịu dàng nhưng lời nói lại tuyệt tình: "Tôi giúp đỡ em như vậy, chẳng lẽ em không vui vẻ sao?"Cô muốn đưa hắn cho Lê Nhã Trí, hắn phối hợp với cô, cô còn gì không vừa lòng nữa.Hắn buộc bản thân không được để tâm đến nước mắt của cô, đầu ngón tay Lăng Ý lướt qua gò má xuống đến cằm cô, hắn nâng cằm cô lên, đối mặt với hắn: "Hiện giờ em mới hối hận, có phải là muộn rồi không?"Trái tim Lê Cảnh Trí bị siết chặt, mỗi chữ nói ra đều khiến cô đau khổ: "Chuyện gì nên xảy ra đều đã xảy ra rồi, đúng không?"Lăng Ý không hề trả lời, chỉ ôm cô vào lòng, hắn cúi đầu, tựa vào trán cô: "Là do em lựa chọn không thể trách người khác được."Hắn cố ý nói như vậy.Hắn chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt xấu xí kia của Lê Nhã Trí đã thấy buồn nôn, hôn khóe môi hắn đã muốn ói, nói gì đến phát sinh quan hệ với cô ta.Nhưng hắn vẫn nói theo Lê Cảnh Trí.Hắn muốn cho cô biết, cái gì gọi là đau thấu tim gan, cái gì gọi là tan nát cõi lòng.Chỉ có như vậy, cô mới nhận ra hắn quan trọng thế nào, sẽ không dễ dàng từ bỏ hắn, không trơ mắt nhìn Lê Nhã Trí ở trong ngực hắn nữa.Trời mới biết, vừa nãy, lúc Lê Nhã Trí đến gần, hắn hy vọng vợ của hắn có thể đứng ra biết bao nhiêu, chỉ cần một câu "dừng tay" thôi cũng được.Nhưng cô không làm gì cả.Lẽ nào trong lòng cô, cho dù hắn làm chuyện gì, yêu thương cô ra sao, cũng không thể sánh bằng người nhà họ Lê sao?Trước đây hắn có lỗi, nhưng trong thời gian qua, hắn đã cố gắng bù đắp, cái gì hắn cũng chiều cô, nhường cô, tại sao cô có thể thờ ơ khi khăn tiếp xúc với người phụ nữ khác như thế?Lăng Ý muốn hỏi nhưng lại không dám.Hai tay hắn nắm lấy bả vai cô, sức lực rất mạnh, dường như muốn bóp nát xương của cô.Hắn bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt cô, nói từng câu từng chữ: "Lê Cảnh Trí, rốt cuộc em có yêu anh không?"Cho dù chỉ một chút, một chút thôi cũng được.Hắn muốn có một câu trả lời.Lê Cảnh Trí nước mắt lưng tròng, cay đắng lắc đầu: "Không còn quan trọng nữa rồi."Cô thực sự không thể chấp nhận việc hắn ngoại tình, lên giường với Lê Nhã Trí.Cô đẩy tay hắn ra, hồn bay phách lạc đi ra ngoài, cô muốn yên tĩnh một chút, cuộc hôn nhân này phải tiếp tục thế nào đây.Lăng Ý giữ cô lại, kéo cô về trước mặt hắn: "Không quan trọng? Tình yêu không quan trọng? Có phải em không yêu anh cũng có thể sinh con cho anh, không yêu anh cũng có thể l*m t*nh với anh, thậm chí sống đến hết đời với anh đúng không?"Tình yêu không quan trọng?Vậy đối với cô cái gì mới quan trọng?Là đám người nhà họ Lê mặt người dạ thú chỉ muốn gặm nuốt cô sao?Lăng Ý nổi giận, hắn siết chặt cổ tay cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, nghiến răng nghiến lợi truy hỏi: "Lê Cảnh Trí, em không được trốn tránh, em nói cho anh biết, rốt cuộc em có yêu anh không?"Nước mắt rơi làm mờ đi mọi thứ, cô muốn nhìn rõ dáng vẻ của hắn, vẻ mặt của hắn..