Tác giả:

Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…

Chương 825: Anh Ấy Sẽ Không Phản Bội Tôi

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… "Đúng...!người phụ nữ này!”Gương mặt xinh xắn của Bạch Tổ Y trở nên nhợt nhạt hơn mỗi khi lật xem một bức ảnh.Cho đến cuối cùng xem hết các bức ảnh này, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô đã không còn có chút huyết sắc nào, nhợt nhạt như một tờ giấy.Cô nhớ rõ người phụ nữ này.Vì cô ta, cô ta là thủ phạm gây ra cuộc cãi vã của cô với Lâm Thiệu Huy tối hôm qua, cũng là cô ta ôm chặt Lâm Thiệu Huy như ôm người yêu của mình khiển trái tim Bạch Tổ Y càng thêm đau đớn.Tí táchTừng giọt nước mắt từ trong đôi mắt xinh đẹp củaBạch Tổ Y từ từ rơi xuống.Giờ phút này, Bạch Tổ Y chỉ cảm thấy như có một con dao găm, mãnh liệt đâm vào tim mình.Mặc dù trước kia cô đã xem thường Lâm ThiệuHuy, nhưng trải qua khoảng thời gian dài như vậy, từ lâu cô đã coi Lâm Thiệu Huy là chống của mình, nhất là sau khi hai người cùng nhau trải qua những đau khổ và lo lắng.Anh ấy không chỉ là chồng cô, còn là gia đình của cô.Có thể đồng cam cộng khổ, họ có thể sống chết cùng nhau.Nhưng cô có nằm mơ cũng không nghĩ đến.Người đàn ông cô yêu nhất, vậy mà sẽ ...!"Không!"Nước mắt Bạch Tổ Y tràn mi mà ra, cô ném mạnh điện thoại trở lại trên người của Trương Viễn.Đôi mắt đẹp của cô ấy ướt đỏ lên, tràn ngập đauthương:"Tôi không xem, tôi không nghe, tôi không tin."Lâm Thiệu Huy yêu tôi nhiều như tôi yêu anh ấy.Anh ấy sẽ không phản bội tôi, tuyệt đối sẽ không."Bạch Tổ Y vừa lau nước mắt vừa điên cuồng chạy về phía công ty.Nhìn dáng vẻ đau thương của Bạch To Y, nghe côtu lua doi minh.khỏe miệng Trương Viễn không khỏi lộ ra một vòng cung quỷ mị.Anh ta biết rằng kế hoạch của mình đã thànhcông."Ha ha ha...!Lâm Thiệu Huy, anh hãy chờ xem Chờ tôi dựa vào cây đại thụ Diệp gia, đến lúc đó tại liên hợp với người nhà họ Bạch, coi như là bọn người Điển Hạo ủng hộ anh thì anh vẫn là xong đời!""Bạch Tổ Y là của tôi, mạng của anh cũng là củaKhi nghĩ đến đây.Ngay lập tức Trương Viễn rời đi với một nụ cườisảng khoái.Trong công ty.Văn phòng Giám đốc điều hành.Bạch Tổ Y ngây ngốc ngồi vào trước bàn làm việc, cả người như mất hồn, vẻ mặt mê man, ngơ ngẩnTí táchTí tách.Hết giọt nước mắt này đến giọt nước mắt khác từ trong hốc mắt cô rơi xuống, tìm cô đau vô cùngĐôi mắt có nhìn chăm chăm vào khung ảnh trêntôi."tay.Trong khung ảnh này, có một năm một nữ, người nào người này nở nụ cười hạnh phúc, tài sắc vẹn toàn trời đất tạo nên một đôi.Nam chính là Lâm Thiệu Huy, và nữ chính là côBach To Y.Đây là bức ảnh duy nhất của cô và Lâm Thiệu HuyTrước đây, cô đã giữ nó trong két sắt của mình, cô sẽ lấy khung hình này ra chi khi không có ai xung quanh, cô mới có thể lấy cái này ra, cười hạnh phúc một cách ngốc nghếch,Mà bây giờ.Nhìn hai người đang cười rất ngọt ngào trong bức ảnh, trái tim cô hoàn toàn tan nát."Hu hu hu..."Bạch Tổ Y gục ở trên bàn, cả người âm thầm khóc, sau đó thành tiếng khóc thẩm.Tiếng khóc của cô lộ ra tràn đầy đau thương vàthất vọng"Lâm Thiệu Huy, anh không phản bội em dùng không? Em biết dù cả thế giới phản bội em thì anh cũng sẽ đứng bên cạnh em, đúng không?Bạch Tổ Y tự hỏi mình nhiều lầnCô dường như nói xong với bản thân mình rằng tất cả những điều này chỉ là hiểu lầm, và Lâm Thiệu Huy sẽ không làm việc gì có lỗi với mình.Trong phòng yên tĩnh trống trải, không ai có thể cho cô câu trả lời.Thời gian chậm rãi trôi qua.Toàn bộ buổi sáng, Bạch Tổ Y chìm trong trạng thái đầu óc mông lungnày.Đôi mắt xinh đẹp của cô gần như sưng đỏ.Mà vào giữa buổi trưa.Reng reng reng.Chuông điện thoại di động vang lên.Người gọi đến lại là Trương Viễn..

"Đúng...!người phụ nữ này!”

Gương mặt xinh xắn của Bạch Tổ Y trở nên nhợt nhạt hơn mỗi khi lật xem một bức ảnh.

Cho đến cuối cùng xem hết các bức ảnh này, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô đã không còn có chút huyết sắc nào, nhợt nhạt như một tờ giấy.

Cô nhớ rõ người phụ nữ này.

Vì cô ta, cô ta là thủ phạm gây ra cuộc cãi vã của cô với Lâm Thiệu Huy tối hôm qua, cũng là cô ta ôm chặt Lâm Thiệu Huy như ôm người yêu của mình khiển trái tim Bạch Tổ Y càng thêm đau đớn.

Tí tách

Từng giọt nước mắt từ trong đôi mắt xinh đẹp của

Bạch Tổ Y từ từ rơi xuống.

Giờ phút này, Bạch Tổ Y chỉ cảm thấy như có một con dao găm, mãnh liệt đâm vào tim mình.

Mặc dù trước kia cô đã xem thường Lâm ThiệuHuy, nhưng trải qua khoảng thời gian dài như vậy, từ lâu cô đã coi Lâm Thiệu Huy là chống của mình, nhất là sau khi hai người cùng nhau trải qua những đau khổ và lo lắng.

Anh ấy không chỉ là chồng cô, còn là gia đình của cô.

Có thể đồng cam cộng khổ, họ có thể sống chết cùng nhau.

Nhưng cô có nằm mơ cũng không nghĩ đến.

Người đàn ông cô yêu nhất, vậy mà sẽ ...!

"Không!"

Nước mắt Bạch Tổ Y tràn mi mà ra, cô ném mạnh điện thoại trở lại trên người của Trương Viễn.

Đôi mắt đẹp của cô ấy ướt đỏ lên, tràn ngập đau

thương:

"Tôi không xem, tôi không nghe, tôi không tin.

"Lâm Thiệu Huy yêu tôi nhiều như tôi yêu anh ấy.

Anh ấy sẽ không phản bội tôi, tuyệt đối sẽ không."

Bạch Tổ Y vừa lau nước mắt vừa điên cuồng chạy về phía công ty.

Nhìn dáng vẻ đau thương của Bạch To Y, nghe cô

tu lua doi minh.khỏe miệng Trương Viễn không khỏi lộ ra một vòng cung quỷ mị.

Anh ta biết rằng kế hoạch của mình đã thành

công.

"Ha ha ha...!Lâm Thiệu Huy, anh hãy chờ xem Chờ tôi dựa vào cây đại thụ Diệp gia, đến lúc đó tại liên hợp với người nhà họ Bạch, coi như là bọn người Điển Hạo ủng hộ anh thì anh vẫn là xong đời!"

"Bạch Tổ Y là của tôi, mạng của anh cũng là của

Khi nghĩ đến đây.

Ngay lập tức Trương Viễn rời đi với một nụ cười

sảng khoái.

Trong công ty.

Văn phòng Giám đốc điều hành.

Bạch Tổ Y ngây ngốc ngồi vào trước bàn làm việc, cả người như mất hồn, vẻ mặt mê man, ngơ ngẩn

Tí tách

Tí tách.

Hết giọt nước mắt này đến giọt nước mắt khác từ trong hốc mắt cô rơi xuống, tìm cô đau vô cùng

Đôi mắt có nhìn chăm chăm vào khung ảnh trên

tôi."tay.

Trong khung ảnh này, có một năm một nữ, người nào người này nở nụ cười hạnh phúc, tài sắc vẹn toàn trời đất tạo nên một đôi.

Nam chính là Lâm Thiệu Huy, và nữ chính là cô

Bach To Y.

Đây là bức ảnh duy nhất của cô và Lâm Thiệu Huy

Trước đây, cô đã giữ nó trong két sắt của mình, cô sẽ lấy khung hình này ra chi khi không có ai xung quanh, cô mới có thể lấy cái này ra, cười hạnh phúc một cách ngốc nghếch,

Mà bây giờ.

Nhìn hai người đang cười rất ngọt ngào trong bức ảnh, trái tim cô hoàn toàn tan nát.

"Hu hu hu..."

Bạch Tổ Y gục ở trên bàn, cả người âm thầm khóc, sau đó thành tiếng khóc thẩm.

Tiếng khóc của cô lộ ra tràn đầy đau thương và

thất vọng

"Lâm Thiệu Huy, anh không phản bội em dùng không? Em biết dù cả thế giới phản bội em thì anh cũng sẽ đứng bên cạnh em, đúng không?Bạch Tổ Y tự hỏi mình nhiều lần

Cô dường như nói xong với bản thân mình rằng tất cả những điều này chỉ là hiểu lầm, và Lâm Thiệu Huy sẽ không làm việc gì có lỗi với mình.

Trong phòng yên tĩnh trống trải, không ai có thể cho cô câu trả lời.

Thời gian chậm rãi trôi qua.Toàn bộ buổi sáng, Bạch Tổ Y chìm trong trạng thái đầu óc mông lung

này.

Đôi mắt xinh đẹp của cô gần như sưng đỏ.

Mà vào giữa buổi trưa.

Reng reng reng.

Chuông điện thoại di động vang lên.

Người gọi đến lại là Trương Viễn..

Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… "Đúng...!người phụ nữ này!”Gương mặt xinh xắn của Bạch Tổ Y trở nên nhợt nhạt hơn mỗi khi lật xem một bức ảnh.Cho đến cuối cùng xem hết các bức ảnh này, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô đã không còn có chút huyết sắc nào, nhợt nhạt như một tờ giấy.Cô nhớ rõ người phụ nữ này.Vì cô ta, cô ta là thủ phạm gây ra cuộc cãi vã của cô với Lâm Thiệu Huy tối hôm qua, cũng là cô ta ôm chặt Lâm Thiệu Huy như ôm người yêu của mình khiển trái tim Bạch Tổ Y càng thêm đau đớn.Tí táchTừng giọt nước mắt từ trong đôi mắt xinh đẹp củaBạch Tổ Y từ từ rơi xuống.Giờ phút này, Bạch Tổ Y chỉ cảm thấy như có một con dao găm, mãnh liệt đâm vào tim mình.Mặc dù trước kia cô đã xem thường Lâm ThiệuHuy, nhưng trải qua khoảng thời gian dài như vậy, từ lâu cô đã coi Lâm Thiệu Huy là chống của mình, nhất là sau khi hai người cùng nhau trải qua những đau khổ và lo lắng.Anh ấy không chỉ là chồng cô, còn là gia đình của cô.Có thể đồng cam cộng khổ, họ có thể sống chết cùng nhau.Nhưng cô có nằm mơ cũng không nghĩ đến.Người đàn ông cô yêu nhất, vậy mà sẽ ...!"Không!"Nước mắt Bạch Tổ Y tràn mi mà ra, cô ném mạnh điện thoại trở lại trên người của Trương Viễn.Đôi mắt đẹp của cô ấy ướt đỏ lên, tràn ngập đauthương:"Tôi không xem, tôi không nghe, tôi không tin."Lâm Thiệu Huy yêu tôi nhiều như tôi yêu anh ấy.Anh ấy sẽ không phản bội tôi, tuyệt đối sẽ không."Bạch Tổ Y vừa lau nước mắt vừa điên cuồng chạy về phía công ty.Nhìn dáng vẻ đau thương của Bạch To Y, nghe côtu lua doi minh.khỏe miệng Trương Viễn không khỏi lộ ra một vòng cung quỷ mị.Anh ta biết rằng kế hoạch của mình đã thànhcông."Ha ha ha...!Lâm Thiệu Huy, anh hãy chờ xem Chờ tôi dựa vào cây đại thụ Diệp gia, đến lúc đó tại liên hợp với người nhà họ Bạch, coi như là bọn người Điển Hạo ủng hộ anh thì anh vẫn là xong đời!""Bạch Tổ Y là của tôi, mạng của anh cũng là củaKhi nghĩ đến đây.Ngay lập tức Trương Viễn rời đi với một nụ cườisảng khoái.Trong công ty.Văn phòng Giám đốc điều hành.Bạch Tổ Y ngây ngốc ngồi vào trước bàn làm việc, cả người như mất hồn, vẻ mặt mê man, ngơ ngẩnTí táchTí tách.Hết giọt nước mắt này đến giọt nước mắt khác từ trong hốc mắt cô rơi xuống, tìm cô đau vô cùngĐôi mắt có nhìn chăm chăm vào khung ảnh trêntôi."tay.Trong khung ảnh này, có một năm một nữ, người nào người này nở nụ cười hạnh phúc, tài sắc vẹn toàn trời đất tạo nên một đôi.Nam chính là Lâm Thiệu Huy, và nữ chính là côBach To Y.Đây là bức ảnh duy nhất của cô và Lâm Thiệu HuyTrước đây, cô đã giữ nó trong két sắt của mình, cô sẽ lấy khung hình này ra chi khi không có ai xung quanh, cô mới có thể lấy cái này ra, cười hạnh phúc một cách ngốc nghếch,Mà bây giờ.Nhìn hai người đang cười rất ngọt ngào trong bức ảnh, trái tim cô hoàn toàn tan nát."Hu hu hu..."Bạch Tổ Y gục ở trên bàn, cả người âm thầm khóc, sau đó thành tiếng khóc thẩm.Tiếng khóc của cô lộ ra tràn đầy đau thương vàthất vọng"Lâm Thiệu Huy, anh không phản bội em dùng không? Em biết dù cả thế giới phản bội em thì anh cũng sẽ đứng bên cạnh em, đúng không?Bạch Tổ Y tự hỏi mình nhiều lầnCô dường như nói xong với bản thân mình rằng tất cả những điều này chỉ là hiểu lầm, và Lâm Thiệu Huy sẽ không làm việc gì có lỗi với mình.Trong phòng yên tĩnh trống trải, không ai có thể cho cô câu trả lời.Thời gian chậm rãi trôi qua.Toàn bộ buổi sáng, Bạch Tổ Y chìm trong trạng thái đầu óc mông lungnày.Đôi mắt xinh đẹp của cô gần như sưng đỏ.Mà vào giữa buổi trưa.Reng reng reng.Chuông điện thoại di động vang lên.Người gọi đến lại là Trương Viễn..

Chương 825: Anh Ấy Sẽ Không Phản Bội Tôi