Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 309: Tiếc rằng không có nơi nào để mua thuốc

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này Lương Ngọc Lan mới ngừng mắng chửi, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm lên đầu, toàn thân sợ hãi run lên.Nhìn Hoàng Thiên uy nghiêm lẫm liệt đứng đó, Lương Ngọc Lan chỉ dám lén nhìn Hoàng Thiên, không dám nhìn lại lần nữa.Tất cả những người khác cũng như vậy, vừa rồi trong lòng họ vẫn còn suy nghĩ muốn g**t ch*t Hoàng Thiên, sau đó ném xuống hồ nước, dấu xác không để lại dấu vết, nhưng bây giờ trong lòng họ chỉ nghĩ làm thế nào để được sống sót.Đặc biệt là Lương Hà Giang, lão già có rất nhiều mưu kể gian ác, nhưng bây giờ ông ta vì quá hoảng loạn, lại bị băn vào chân, nỗi đau khiến ông ta sống không bằng chết.Phan Liệt tức giận nhìn chằm chằm vào Lương Hà Giang, trong lòng ông ta có chút hối hận.Nếu sớm biết Hoàng Thiên mạnh thế này, thì từ đầu đã không nghe theo những lời xăng bậy của Lương Hà Giang, bị Lương Hà Giang xúi giục làm những việc xấu xa, đi giết người, bây giờ phải làm sao? Hoàng Thiên lạnh lùng nhìn qua đám người này, anh hung dữ nghiến răng, là những kẻ cặn bã này đang ép anh phải ra tay.“Các người sẽ nhanh chóng được đi đến gặp Diêm Vương thôi, còn lời gì muốn nói thì hãy nói nhanh đi.”Hoàng Thiên lớn tiếng nói.Câu nói này của Hoàng Thiên như một đòn nặng giáng xuống, khiến những người này sợ hãi đến ngã quy trêи mặt đất.“Cậu Thiên, cậu có thể đừng làm vậy không, chúng tôi vẫn chưa muốn chất...”Vợ của Lương Hà Giang khóc lóc cầu xin Hoàng Thiên.Những lời câu xin này Hoàng Thiên đã nghe đủ rồi.Có vài người căn bản không đáng để được tha thứ.Hơn nữa Hoàng Thiên đã nhìn ra rõ ràng rồi, những người ngồi xổm trêи mặt đất này đều giống như những con sói mắt trắng, thả chúng đi, nhất định chúng sẽ quay đầu lại cắn người.“Cất bộ dạng giả tạo đó đi, bà nghĩ tôi sẽ bỏ qua cho đám người này à?”Hoàng Thiên cười lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào vợ của Lương Hà Giang nói.Đột nhiên bà ta ngây người, bà ta rất sợ chết, bà ta vẫn chưa được hưởng thụ hết cuộc sống giàu sang của một bà chủ.“cậu Thiên, cậu đừng để bụng như vậy...”“Câm miệng.”Hoàng Thiên không muốn tiếp tục nghe những lời này nữa, nghe xong những lời vừa rồi của vợ Lương Hà Giang, anh dùng chân đá thẳng vào bà ta.“Aaa..."Vợ của Lương Hà Giang hét lên trong đau đớn và ngã lăn ra đất, cả người nằm xấp trêи mặt đất.Nhìn thấy mẹ bị dạy dỗ như vậy nhưng lúc này Lương Thiên Vũ cũng không dám buông tay xuống.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này Lương Ngọc Lan mới ngừng mắng chửi, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm lên đầu, toàn thân sợ hãi run lên.

Nhìn Hoàng Thiên uy nghiêm lẫm liệt đứng đó, Lương Ngọc Lan chỉ dám lén nhìn Hoàng Thiên, không dám nhìn lại lần nữa.

Tất cả những người khác cũng như vậy, vừa rồi trong lòng họ vẫn còn suy nghĩ muốn g**t ch*t Hoàng Thiên, sau đó ném xuống hồ nước, dấu xác không để lại dấu vết, nhưng bây giờ trong lòng họ chỉ nghĩ làm thế nào để được sống sót.

Đặc biệt là Lương Hà Giang, lão già có rất nhiều mưu kể gian ác, nhưng bây giờ ông ta vì quá hoảng loạn, lại bị băn vào chân, nỗi đau khiến ông ta sống không bằng chết.

Phan Liệt tức giận nhìn chằm chằm vào Lương Hà Giang, trong lòng ông ta có chút hối hận.

Nếu sớm biết Hoàng Thiên mạnh thế này, thì từ đầu đã không nghe theo những lời xăng bậy của Lương Hà Giang, bị Lương Hà Giang xúi giục làm những việc xấu xa, đi giết người, bây giờ phải làm sao? Hoàng Thiên lạnh lùng nhìn qua đám người này, anh hung dữ nghiến răng, là những kẻ cặn bã này đang ép anh phải ra tay.

“Các người sẽ nhanh chóng được đi đến gặp Diêm Vương thôi, còn lời gì muốn nói thì hãy nói nhanh đi.”

Hoàng Thiên lớn tiếng nói.

Câu nói này của Hoàng Thiên như một đòn nặng giáng xuống, khiến những người này sợ hãi đến ngã quy trêи mặt đất.

“Cậu Thiên, cậu có thể đừng làm vậy không, chúng tôi vẫn chưa muốn chất...”

Vợ của Lương Hà Giang khóc lóc cầu xin Hoàng Thiên.

Những lời câu xin này Hoàng Thiên đã nghe đủ rồi.

Có vài người căn bản không đáng để được tha thứ.

Hơn nữa Hoàng Thiên đã nhìn ra rõ ràng rồi, những người ngồi xổm trêи mặt đất này đều giống như những con sói mắt trắng, thả chúng đi, nhất định chúng sẽ quay đầu lại cắn người.

“Cất bộ dạng giả tạo đó đi, bà nghĩ tôi sẽ bỏ qua cho đám người này à?”

Hoàng Thiên cười lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào vợ của Lương Hà Giang nói.

Đột nhiên bà ta ngây người, bà ta rất sợ chết, bà ta vẫn chưa được hưởng thụ hết cuộc sống giàu sang của một bà chủ.

“cậu Thiên, cậu đừng để bụng như vậy...”

“Câm miệng.”

Hoàng Thiên không muốn tiếp tục nghe những lời này nữa, nghe xong những lời vừa rồi của vợ Lương Hà Giang, anh dùng chân đá thẳng vào bà ta.

“Aaa..."

Vợ của Lương Hà Giang hét lên trong đau đớn và ngã lăn ra đất, cả người nằm xấp trêи mặt đất.

Nhìn thấy mẹ bị dạy dỗ như vậy nhưng lúc này Lương Thiên Vũ cũng không dám buông tay xuống.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này Lương Ngọc Lan mới ngừng mắng chửi, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm lên đầu, toàn thân sợ hãi run lên.Nhìn Hoàng Thiên uy nghiêm lẫm liệt đứng đó, Lương Ngọc Lan chỉ dám lén nhìn Hoàng Thiên, không dám nhìn lại lần nữa.Tất cả những người khác cũng như vậy, vừa rồi trong lòng họ vẫn còn suy nghĩ muốn g**t ch*t Hoàng Thiên, sau đó ném xuống hồ nước, dấu xác không để lại dấu vết, nhưng bây giờ trong lòng họ chỉ nghĩ làm thế nào để được sống sót.Đặc biệt là Lương Hà Giang, lão già có rất nhiều mưu kể gian ác, nhưng bây giờ ông ta vì quá hoảng loạn, lại bị băn vào chân, nỗi đau khiến ông ta sống không bằng chết.Phan Liệt tức giận nhìn chằm chằm vào Lương Hà Giang, trong lòng ông ta có chút hối hận.Nếu sớm biết Hoàng Thiên mạnh thế này, thì từ đầu đã không nghe theo những lời xăng bậy của Lương Hà Giang, bị Lương Hà Giang xúi giục làm những việc xấu xa, đi giết người, bây giờ phải làm sao? Hoàng Thiên lạnh lùng nhìn qua đám người này, anh hung dữ nghiến răng, là những kẻ cặn bã này đang ép anh phải ra tay.“Các người sẽ nhanh chóng được đi đến gặp Diêm Vương thôi, còn lời gì muốn nói thì hãy nói nhanh đi.”Hoàng Thiên lớn tiếng nói.Câu nói này của Hoàng Thiên như một đòn nặng giáng xuống, khiến những người này sợ hãi đến ngã quy trêи mặt đất.“Cậu Thiên, cậu có thể đừng làm vậy không, chúng tôi vẫn chưa muốn chất...”Vợ của Lương Hà Giang khóc lóc cầu xin Hoàng Thiên.Những lời câu xin này Hoàng Thiên đã nghe đủ rồi.Có vài người căn bản không đáng để được tha thứ.Hơn nữa Hoàng Thiên đã nhìn ra rõ ràng rồi, những người ngồi xổm trêи mặt đất này đều giống như những con sói mắt trắng, thả chúng đi, nhất định chúng sẽ quay đầu lại cắn người.“Cất bộ dạng giả tạo đó đi, bà nghĩ tôi sẽ bỏ qua cho đám người này à?”Hoàng Thiên cười lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào vợ của Lương Hà Giang nói.Đột nhiên bà ta ngây người, bà ta rất sợ chết, bà ta vẫn chưa được hưởng thụ hết cuộc sống giàu sang của một bà chủ.“cậu Thiên, cậu đừng để bụng như vậy...”“Câm miệng.”Hoàng Thiên không muốn tiếp tục nghe những lời này nữa, nghe xong những lời vừa rồi của vợ Lương Hà Giang, anh dùng chân đá thẳng vào bà ta.“Aaa..."Vợ của Lương Hà Giang hét lên trong đau đớn và ngã lăn ra đất, cả người nằm xấp trêи mặt đất.Nhìn thấy mẹ bị dạy dỗ như vậy nhưng lúc này Lương Thiên Vũ cũng không dám buông tay xuống.

Chương 309: Tiếc rằng không có nơi nào để mua thuốc