Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 313: 313: Tớ Đợi Anh Ấy Quay Lại
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Nhưng lý tưởng chỉ là lý tưởng, Giang Tây Long không tắt điện thoại nhưng Giang Noãn gọi mấy cuộc liền, anh cũng không nghe máy.Giang Noãn cầm điện thoại di động, không ngừng gọi cho Giang Tây Long, hy vọng anh có thể nghe máy.Cô ấy nhấc máy chạy ra ngoài khách sạn, trên đường người xe tấp nập, nhộn nhịp.Lê Cảnh Trí vội vàng kéo cô ấy lại: "Noãn, cậu đi đâu thế? Hiện giờ không còn sớm nữa, nhỡ đâu anh ấy về không thấy cậu thì phải làm sao?""Tớ đi tìm anh ấy, tớ chắc chắn sẽ quay lại trước mười hai giờ, tớ chắc chắn sẽ không để lỡ giờ lành đâu.""Mọi người đã đi tìm rồi, một mình cậu thì có thể đi tìm ở đâu?""Tớ biết nơi mà anh ấy không quên được, tớ phải đi tìm anh ấy.""Tớ đi với cậu." Hiện giờ tâm trạng của Giang Noãn không ổn định, có hơi cực đoan, Lê Cảnh Trí không yên tâm."Không." Giang Noãn đột nhiên kích động, gạt tay cô ra: "Cậu không thể đi."Giang Tây Long mà nhìn thấy Lê Cảnh Trí thì càng không muốn kết hôn.Cô ấy không thể dẫn Lê Cảnh Trí theo."Cậu biết anh Tây Long ở đâu sao?""Tớ biết nơi đặc biệt nhất với anh ấy, tớ sẽ đến đó tìm.""Nếu như anh ấy không có ở đó thì sao?"Giang Noãn hít sâu một hơi: "Nếu không tìm được, tớ sẽ quay về, tớ sẽ ở đây chờ anh ấy về kết hôn với tớ."Giang Noãn tránh khỏi tay Lê Cảnh Trí, chặn một chiếc taxi, rời đi.Lê Cảnh Trí nhìn chiếc xe càng ngày càng đi xa, muốn đuổi theo lại bị Lăng Ý ôm lại: "Em định chạy đi đâu? Em cũng có biết đường đâu."Lăng Ý đã nhìn thấy Lê Cảnh Trí và Giang Noãn chạy ra ngoài, hắn đuổi theo lại nhìn thấy bộ dạng hồn vía lên mây của cô.Lê Cảnh Trí quay đầu nhìn hắn, lo lắng: "Noãn đi tìm Giang Tây Long, không thấy anh ấy đâu cả."Lăng Ý dừng lại: "Không phải em hy vọng bọn họ kết hôn sao?""Từ trước tới giờ em chưa từng hy vọng hai người đó kết hôn với nhau, em chỉ hy vọng, cho dù bọn họ có kết hôn hay không đều là vì suy nghĩ cho bản thân chứ không phải vì những lí do khác mà thỏa hiệp, dễ dàng dâng lên cuộc hôn nhân quý giá của mình." Lê Cảnh Trí nắm chặt tay Lăng Ý, đan mười ngón tay vào tay hắn.Lăng Ý trầm giọng: "Đừng lo lắng, đây là chuyện giữa hai người họ, cho dù có thế nào cũng là do bọn họ làm chủ.Chuyện chúng ta có thể làm chỉ là chờ đợi."Không chỉ là Lăng Ý và Lê Cảnh Trí mà tất cả các khách mời đều như vậy, bọn họ không có quyền cũng không có cách nào điều khiển hôn lễ này.Người duy nhất có thể quyết định đến tương lai của hôn lễ này chỉ có hai người đó.Chỉ cần hai vợ chồng vững vàng, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không thể ngăn họ tổ chức đám cưới.Nếu như một trong hai người dao động, cho dù người khác cố gắng thế nào, đám cưới này cũng không thể hoàn thành.Lăng Ý và Lê Cảnh Trí được sắp xếp cho vị trí ngồi gần khán đài nhất, người thân ngồi hàng ghế đầu, bọn họ ngồi ở hàng thứ hai.Giang Noãn đi tới trại trẻ mồ côi, nhưng vẫn không tìm thấy Giang Tây Long, một mình trở về.Cha mẹ Giang muốn hủy đám cưới, bọn họ không muốn con gái phải một mình đối mặt với cảnh tượng như vậy.Nhưng Giang Noãn không muốn, cô đi tới lễ đường: "Con sẽ không hủy đám cưới, con sẽ đứng đây chờ anh ấy về."Cô dâu lộng lẫy động lòng người, nhưng trong mắt lại có vệt nước.Lê Cảnh Trí kéo tay Lăng Ý, cúi xuống nhìn đồng hồ của hắn: "Còn 11 phút."Giang Tây Long sẽ quay về sao?Lăng Ý nói nhỏ: "Còn mười phút."Thời gian trôi qua từng giây từng phút, người chủ trì cố gắng khuấy động không khí.Anh ta thành công kéo dài đến mười hai giờ, được giải thoát rồi.Nhưng sự chờ đợi của Giang Noãn lại không có kết quả..
Nhưng lý tưởng chỉ là lý tưởng, Giang Tây Long không tắt điện thoại nhưng Giang Noãn gọi mấy cuộc liền, anh cũng không nghe máy.
Giang Noãn cầm điện thoại di động, không ngừng gọi cho Giang Tây Long, hy vọng anh có thể nghe máy.
Cô ấy nhấc máy chạy ra ngoài khách sạn, trên đường người xe tấp nập, nhộn nhịp.
Lê Cảnh Trí vội vàng kéo cô ấy lại: "Noãn, cậu đi đâu thế? Hiện giờ không còn sớm nữa, nhỡ đâu anh ấy về không thấy cậu thì phải làm sao?""Tớ đi tìm anh ấy, tớ chắc chắn sẽ quay lại trước mười hai giờ, tớ chắc chắn sẽ không để lỡ giờ lành đâu.
""Mọi người đã đi tìm rồi, một mình cậu thì có thể đi tìm ở đâu?""Tớ biết nơi mà anh ấy không quên được, tớ phải đi tìm anh ấy.
""Tớ đi với cậu.
" Hiện giờ tâm trạng của Giang Noãn không ổn định, có hơi cực đoan, Lê Cảnh Trí không yên tâm.
"Không.
" Giang Noãn đột nhiên kích động, gạt tay cô ra: "Cậu không thể đi.
"Giang Tây Long mà nhìn thấy Lê Cảnh Trí thì càng không muốn kết hôn.
Cô ấy không thể dẫn Lê Cảnh Trí theo.
"Cậu biết anh Tây Long ở đâu sao?""Tớ biết nơi đặc biệt nhất với anh ấy, tớ sẽ đến đó tìm.
""Nếu như anh ấy không có ở đó thì sao?"Giang Noãn hít sâu một hơi: "Nếu không tìm được, tớ sẽ quay về, tớ sẽ ở đây chờ anh ấy về kết hôn với tớ.
"Giang Noãn tránh khỏi tay Lê Cảnh Trí, chặn một chiếc taxi, rời đi.
Lê Cảnh Trí nhìn chiếc xe càng ngày càng đi xa, muốn đuổi theo lại bị Lăng Ý ôm lại: "Em định chạy đi đâu? Em cũng có biết đường đâu.
"Lăng Ý đã nhìn thấy Lê Cảnh Trí và Giang Noãn chạy ra ngoài, hắn đuổi theo lại nhìn thấy bộ dạng hồn vía lên mây của cô.
Lê Cảnh Trí quay đầu nhìn hắn, lo lắng: "Noãn đi tìm Giang Tây Long, không thấy anh ấy đâu cả.
"Lăng Ý dừng lại: "Không phải em hy vọng bọn họ kết hôn sao?""Từ trước tới giờ em chưa từng hy vọng hai người đó kết hôn với nhau, em chỉ hy vọng, cho dù bọn họ có kết hôn hay không đều là vì suy nghĩ cho bản thân chứ không phải vì những lí do khác mà thỏa hiệp, dễ dàng dâng lên cuộc hôn nhân quý giá của mình.
" Lê Cảnh Trí nắm chặt tay Lăng Ý, đan mười ngón tay vào tay hắn.
Lăng Ý trầm giọng: "Đừng lo lắng, đây là chuyện giữa hai người họ, cho dù có thế nào cũng là do bọn họ làm chủ.
Chuyện chúng ta có thể làm chỉ là chờ đợi.
"Không chỉ là Lăng Ý và Lê Cảnh Trí mà tất cả các khách mời đều như vậy, bọn họ không có quyền cũng không có cách nào điều khiển hôn lễ này.
Người duy nhất có thể quyết định đến tương lai của hôn lễ này chỉ có hai người đó.
Chỉ cần hai vợ chồng vững vàng, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không thể ngăn họ tổ chức đám cưới.
Nếu như một trong hai người dao động, cho dù người khác cố gắng thế nào, đám cưới này cũng không thể hoàn thành.
Lăng Ý và Lê Cảnh Trí được sắp xếp cho vị trí ngồi gần khán đài nhất, người thân ngồi hàng ghế đầu, bọn họ ngồi ở hàng thứ hai.
Giang Noãn đi tới trại trẻ mồ côi, nhưng vẫn không tìm thấy Giang Tây Long, một mình trở về.
Cha mẹ Giang muốn hủy đám cưới, bọn họ không muốn con gái phải một mình đối mặt với cảnh tượng như vậy.
Nhưng Giang Noãn không muốn, cô đi tới lễ đường: "Con sẽ không hủy đám cưới, con sẽ đứng đây chờ anh ấy về.
"Cô dâu lộng lẫy động lòng người, nhưng trong mắt lại có vệt nước.
Lê Cảnh Trí kéo tay Lăng Ý, cúi xuống nhìn đồng hồ của hắn: "Còn 11 phút.
"Giang Tây Long sẽ quay về sao?Lăng Ý nói nhỏ: "Còn mười phút.
"Thời gian trôi qua từng giây từng phút, người chủ trì cố gắng khuấy động không khí.
Anh ta thành công kéo dài đến mười hai giờ, được giải thoát rồi.
Nhưng sự chờ đợi của Giang Noãn lại không có kết quả.
.
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Nhưng lý tưởng chỉ là lý tưởng, Giang Tây Long không tắt điện thoại nhưng Giang Noãn gọi mấy cuộc liền, anh cũng không nghe máy.Giang Noãn cầm điện thoại di động, không ngừng gọi cho Giang Tây Long, hy vọng anh có thể nghe máy.Cô ấy nhấc máy chạy ra ngoài khách sạn, trên đường người xe tấp nập, nhộn nhịp.Lê Cảnh Trí vội vàng kéo cô ấy lại: "Noãn, cậu đi đâu thế? Hiện giờ không còn sớm nữa, nhỡ đâu anh ấy về không thấy cậu thì phải làm sao?""Tớ đi tìm anh ấy, tớ chắc chắn sẽ quay lại trước mười hai giờ, tớ chắc chắn sẽ không để lỡ giờ lành đâu.""Mọi người đã đi tìm rồi, một mình cậu thì có thể đi tìm ở đâu?""Tớ biết nơi mà anh ấy không quên được, tớ phải đi tìm anh ấy.""Tớ đi với cậu." Hiện giờ tâm trạng của Giang Noãn không ổn định, có hơi cực đoan, Lê Cảnh Trí không yên tâm."Không." Giang Noãn đột nhiên kích động, gạt tay cô ra: "Cậu không thể đi."Giang Tây Long mà nhìn thấy Lê Cảnh Trí thì càng không muốn kết hôn.Cô ấy không thể dẫn Lê Cảnh Trí theo."Cậu biết anh Tây Long ở đâu sao?""Tớ biết nơi đặc biệt nhất với anh ấy, tớ sẽ đến đó tìm.""Nếu như anh ấy không có ở đó thì sao?"Giang Noãn hít sâu một hơi: "Nếu không tìm được, tớ sẽ quay về, tớ sẽ ở đây chờ anh ấy về kết hôn với tớ."Giang Noãn tránh khỏi tay Lê Cảnh Trí, chặn một chiếc taxi, rời đi.Lê Cảnh Trí nhìn chiếc xe càng ngày càng đi xa, muốn đuổi theo lại bị Lăng Ý ôm lại: "Em định chạy đi đâu? Em cũng có biết đường đâu."Lăng Ý đã nhìn thấy Lê Cảnh Trí và Giang Noãn chạy ra ngoài, hắn đuổi theo lại nhìn thấy bộ dạng hồn vía lên mây của cô.Lê Cảnh Trí quay đầu nhìn hắn, lo lắng: "Noãn đi tìm Giang Tây Long, không thấy anh ấy đâu cả."Lăng Ý dừng lại: "Không phải em hy vọng bọn họ kết hôn sao?""Từ trước tới giờ em chưa từng hy vọng hai người đó kết hôn với nhau, em chỉ hy vọng, cho dù bọn họ có kết hôn hay không đều là vì suy nghĩ cho bản thân chứ không phải vì những lí do khác mà thỏa hiệp, dễ dàng dâng lên cuộc hôn nhân quý giá của mình." Lê Cảnh Trí nắm chặt tay Lăng Ý, đan mười ngón tay vào tay hắn.Lăng Ý trầm giọng: "Đừng lo lắng, đây là chuyện giữa hai người họ, cho dù có thế nào cũng là do bọn họ làm chủ.Chuyện chúng ta có thể làm chỉ là chờ đợi."Không chỉ là Lăng Ý và Lê Cảnh Trí mà tất cả các khách mời đều như vậy, bọn họ không có quyền cũng không có cách nào điều khiển hôn lễ này.Người duy nhất có thể quyết định đến tương lai của hôn lễ này chỉ có hai người đó.Chỉ cần hai vợ chồng vững vàng, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không thể ngăn họ tổ chức đám cưới.Nếu như một trong hai người dao động, cho dù người khác cố gắng thế nào, đám cưới này cũng không thể hoàn thành.Lăng Ý và Lê Cảnh Trí được sắp xếp cho vị trí ngồi gần khán đài nhất, người thân ngồi hàng ghế đầu, bọn họ ngồi ở hàng thứ hai.Giang Noãn đi tới trại trẻ mồ côi, nhưng vẫn không tìm thấy Giang Tây Long, một mình trở về.Cha mẹ Giang muốn hủy đám cưới, bọn họ không muốn con gái phải một mình đối mặt với cảnh tượng như vậy.Nhưng Giang Noãn không muốn, cô đi tới lễ đường: "Con sẽ không hủy đám cưới, con sẽ đứng đây chờ anh ấy về."Cô dâu lộng lẫy động lòng người, nhưng trong mắt lại có vệt nước.Lê Cảnh Trí kéo tay Lăng Ý, cúi xuống nhìn đồng hồ của hắn: "Còn 11 phút."Giang Tây Long sẽ quay về sao?Lăng Ý nói nhỏ: "Còn mười phút."Thời gian trôi qua từng giây từng phút, người chủ trì cố gắng khuấy động không khí.Anh ta thành công kéo dài đến mười hai giờ, được giải thoát rồi.Nhưng sự chờ đợi của Giang Noãn lại không có kết quả..