Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…
Chương 856: Là Chiến Thần Long Ho
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… “Thằng khốn! Chuyện quái gì đang xảy raNgụy Phượng Hoàng tức giận đến mức không nghĩ được gì.Thật khó tin khi bị thất vọng liên tục.“Đúng là một lũ rác rưởi! Cút ngay, tôi sẽ đích thân ra tay!”Ngụy Phượng Hoàng bước tới, chộp lấy dùi cui của một viên cảnh sát và đẩy anh ta ngã xuống đất.Bây giờ.Ông ta đang cầm dùi cui trong tay, mắt dán vào Lâm Thiệu Huy: “Cậu trai, tôi không biết cậu khả năng của cậu đến đâu, nhưng một khi tôi đã ra tay thì hiểm ai lành lặn." "Vì vậy, cậu chấp nhận số phận của mìnhNgụy Phương hoàng nói.di!"Ông ta nở ra một nụ cười hả hê, rồi ngay lập tức nâng dùi cui trong tay lên, định đập nó xuống người Lâm Thiệu Huy.Trước cảnh tượng này.Ánh mắt Lâm Thiệu Huy thêm lạnh, khỏe miệng cong một đường sắc bén.“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết.”Lời nói của Lâm Thiệu Huy như đến từ địa ngục, khiến bàn tay đang cầm dùi cui của Ngụy Phượng Hoàng siết chặt lại.Cái gì?Ngụy Phượng Hoàng sửng sốt vài giây, nhìn Lâm Thiệu Huy như một tên ngốc.“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết."Thật đúng là chuyện hài hước!Cậu trai này rõ ràng đã bị xiềng xích, tay chân đều bị kẹt cứng, còn có cơ hội thoát được sao?Rõ ràng là vậy!Ngụy Phượng Hoàng hiểu rõ điều đó, huống chi dù Lâm Thiệu Huy có là đại kiện tướng thì cũng không đủ khả năng bẻ gãy tất cả xiềng xích làm bằng hợp kim thế này.Ngẫm về điều này.Ngụy Phượng Hoàng cười lạnh, tàn nhẫn nói: “Được rồi! Cậu trai, cậu thật kiêu ngạo! Tôi rất muốn xem cậu định giết tôi kiểu gì?”Dứt lời!Ngụy Phượng Hoàng nâng dùi cui lên, hướng lên đầu Lâm Thiệu Huy, nện xuống.Nhưng đúng lúc này,Cộc! Cộc! Cộc!Tiếng gõ cửa nhanh chóng khiến Ngụy Phượng Hoàng dừng động tác lại.Cực kỳ phẫn nộ!Sự giận dữ dâng lên trong lòng NgụyPhượng Hoàng.Lần thứ ba công việc bị gián đoạn khiến ông cảm thấy ức chế."Khốn kiếp! Ai đang gõ của thế? Muốn tự mình tìm cái chết à?"Ngụy Phượng Hoàng hét lớn từ phía cửa.Giọng điệu đầy bất mãn.Chỉ là sau khi ông vừa dứt lời.Một giọng nói kinh hoàng truyền ra ở cửa.“Cục trưởng, không...!không ổn rồi! Xảy ra chuyện rồi, đồn cảnh sát của chúng ta bị bao vây!” “Vâng, cục trưởng, ra ngoài xem một chút! Lần này chúng ta gặp chuyện lớn rồi!”Những âm thanh kinh hãi lần lượt rơi vào tại những người trong phòng, ai nấy cũng đều sững sờ.Đồn cảnh sát bị bao vây?Điều này...!làm sao có thể xảy ra!Kẻ nào can đảm vậy, dám bao vây sở cảnh sát có khác gì tự mình tìm cái chết đâu?Tim Ngụy Phượng Hoàng đập mạnh mãnh liệt, trong lòng dấy lên dự cảm không lành, ông hướng về phía cửa hỏi; “Ai dám bao vậy chúng ta?" “Mấy người đúng lúc vô dụng.Sao không ra ngoài bắn bỏ đảm ngông cuồng ấy cho tôi?”Giọng nói của Ngụy Phượng Hoàng ẩn chứa rất nhiều sự tức giận.Các nhân viên cảnh sát nhìn nhauĐây rõ ràng là việc khó tin nhất quả đất, ai dám làm chuyện điên rồ như vậy.Chỉ là!Ly.Câu nói của viên cảnh sát bên ngoài khiến mọi người không thể tin vào tai mình.“Cục trưởng, những người này không thể bắt được! Bởi vì hai người đứng đầu nhóm là...!Chiến thần Long Hồ.
“Thằng khốn! Chuyện quái gì đang xảy ra
Ngụy Phượng Hoàng tức giận đến mức không nghĩ được gì.
Thật khó tin khi bị thất vọng liên tục.
“Đúng là một lũ rác rưởi! Cút ngay, tôi sẽ đích thân ra tay!”
Ngụy Phượng Hoàng bước tới, chộp lấy dùi cui của một viên cảnh sát và đẩy anh ta ngã xuống đất.
Bây giờ.
Ông ta đang cầm dùi cui trong tay, mắt dán vào Lâm Thiệu Huy: “Cậu trai, tôi không biết cậu khả năng của cậu đến đâu, nhưng một khi tôi đã ra tay thì hiểm ai lành lặn." "Vì vậy, cậu chấp nhận số phận của mình
Ngụy Phương hoàng nói.
di!"
Ông ta nở ra một nụ cười hả hê, rồi ngay lập tức nâng dùi cui trong tay lên, định đập nó xuống người Lâm Thiệu Huy.
Trước cảnh tượng này.
Ánh mắt Lâm Thiệu Huy thêm lạnh, khỏe miệng cong một đường sắc bén.
“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết.”
Lời nói của Lâm Thiệu Huy như đến từ địa ngục, khiến bàn tay đang cầm dùi cui của Ngụy Phượng Hoàng siết chặt lại.
Cái gì?
Ngụy Phượng Hoàng sửng sốt vài giây, nhìn Lâm Thiệu Huy như một tên ngốc.
“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết."
Thật đúng là chuyện hài hước!
Cậu trai này rõ ràng đã bị xiềng xích, tay chân đều bị kẹt cứng, còn có cơ hội thoát được sao?
Rõ ràng là vậy!
Ngụy Phượng Hoàng hiểu rõ điều đó, huống chi dù Lâm Thiệu Huy có là đại kiện tướng thì cũng không đủ khả năng bẻ gãy tất cả xiềng xích làm bằng hợp kim thế này.
Ngẫm về điều này.
Ngụy Phượng Hoàng cười lạnh, tàn nhẫn nói: “Được rồi! Cậu trai, cậu thật kiêu ngạo! Tôi rất muốn xem cậu định giết tôi kiểu gì?”
Dứt lời!
Ngụy Phượng Hoàng nâng dùi cui lên, hướng lên đầu Lâm Thiệu Huy, nện xuống.
Nhưng đúng lúc này,
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa nhanh chóng khiến Ngụy Phượng Hoàng dừng động tác lại.
Cực kỳ phẫn nộ!
Sự giận dữ dâng lên trong lòng Ngụy
Phượng Hoàng.
Lần thứ ba công việc bị gián đoạn khiến ông cảm thấy ức chế.
"Khốn kiếp! Ai đang gõ của thế? Muốn tự mình tìm cái chết à?"
Ngụy Phượng Hoàng hét lớn từ phía cửa.
Giọng điệu đầy bất mãn.
Chỉ là sau khi ông vừa dứt lời.
Một giọng nói kinh hoàng truyền ra ở cửa.
“Cục trưởng, không...!không ổn rồi! Xảy ra chuyện rồi, đồn cảnh sát của chúng ta bị bao vây!” “Vâng, cục trưởng, ra ngoài xem một chút! Lần này chúng ta gặp chuyện lớn rồi!”
Những âm thanh kinh hãi lần lượt rơi vào tại những người trong phòng, ai nấy cũng đều sững sờ.
Đồn cảnh sát bị bao vây?
Điều này...!làm sao có thể xảy ra!
Kẻ nào can đảm vậy, dám bao vây sở cảnh sát có khác gì tự mình tìm cái chết đâu?
Tim Ngụy Phượng Hoàng đập mạnh mãnh liệt, trong lòng dấy lên dự cảm không lành, ông hướng về phía cửa hỏi; “Ai dám bao vậy chúng ta?" “Mấy người đúng lúc vô dụng.
Sao không ra ngoài bắn bỏ đảm ngông cuồng ấy cho tôi?”
Giọng nói của Ngụy Phượng Hoàng ẩn chứa rất nhiều sự tức giận.
Các nhân viên cảnh sát nhìn nhau
Đây rõ ràng là việc khó tin nhất quả đất, ai dám làm chuyện điên rồ như vậy.
Chỉ là!
Ly.
Câu nói của viên cảnh sát bên ngoài khiến mọi người không thể tin vào tai mình.
“Cục trưởng, những người này không thể bắt được! Bởi vì hai người đứng đầu nhóm là...!Chiến thần Long Hồ.
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… “Thằng khốn! Chuyện quái gì đang xảy raNgụy Phượng Hoàng tức giận đến mức không nghĩ được gì.Thật khó tin khi bị thất vọng liên tục.“Đúng là một lũ rác rưởi! Cút ngay, tôi sẽ đích thân ra tay!”Ngụy Phượng Hoàng bước tới, chộp lấy dùi cui của một viên cảnh sát và đẩy anh ta ngã xuống đất.Bây giờ.Ông ta đang cầm dùi cui trong tay, mắt dán vào Lâm Thiệu Huy: “Cậu trai, tôi không biết cậu khả năng của cậu đến đâu, nhưng một khi tôi đã ra tay thì hiểm ai lành lặn." "Vì vậy, cậu chấp nhận số phận của mìnhNgụy Phương hoàng nói.di!"Ông ta nở ra một nụ cười hả hê, rồi ngay lập tức nâng dùi cui trong tay lên, định đập nó xuống người Lâm Thiệu Huy.Trước cảnh tượng này.Ánh mắt Lâm Thiệu Huy thêm lạnh, khỏe miệng cong một đường sắc bén.“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết.”Lời nói của Lâm Thiệu Huy như đến từ địa ngục, khiến bàn tay đang cầm dùi cui của Ngụy Phượng Hoàng siết chặt lại.Cái gì?Ngụy Phượng Hoàng sửng sốt vài giây, nhìn Lâm Thiệu Huy như một tên ngốc.“Nếu hạ tay xuống, ông chắc chắn sẽ chết."Thật đúng là chuyện hài hước!Cậu trai này rõ ràng đã bị xiềng xích, tay chân đều bị kẹt cứng, còn có cơ hội thoát được sao?Rõ ràng là vậy!Ngụy Phượng Hoàng hiểu rõ điều đó, huống chi dù Lâm Thiệu Huy có là đại kiện tướng thì cũng không đủ khả năng bẻ gãy tất cả xiềng xích làm bằng hợp kim thế này.Ngẫm về điều này.Ngụy Phượng Hoàng cười lạnh, tàn nhẫn nói: “Được rồi! Cậu trai, cậu thật kiêu ngạo! Tôi rất muốn xem cậu định giết tôi kiểu gì?”Dứt lời!Ngụy Phượng Hoàng nâng dùi cui lên, hướng lên đầu Lâm Thiệu Huy, nện xuống.Nhưng đúng lúc này,Cộc! Cộc! Cộc!Tiếng gõ cửa nhanh chóng khiến Ngụy Phượng Hoàng dừng động tác lại.Cực kỳ phẫn nộ!Sự giận dữ dâng lên trong lòng NgụyPhượng Hoàng.Lần thứ ba công việc bị gián đoạn khiến ông cảm thấy ức chế."Khốn kiếp! Ai đang gõ của thế? Muốn tự mình tìm cái chết à?"Ngụy Phượng Hoàng hét lớn từ phía cửa.Giọng điệu đầy bất mãn.Chỉ là sau khi ông vừa dứt lời.Một giọng nói kinh hoàng truyền ra ở cửa.“Cục trưởng, không...!không ổn rồi! Xảy ra chuyện rồi, đồn cảnh sát của chúng ta bị bao vây!” “Vâng, cục trưởng, ra ngoài xem một chút! Lần này chúng ta gặp chuyện lớn rồi!”Những âm thanh kinh hãi lần lượt rơi vào tại những người trong phòng, ai nấy cũng đều sững sờ.Đồn cảnh sát bị bao vây?Điều này...!làm sao có thể xảy ra!Kẻ nào can đảm vậy, dám bao vây sở cảnh sát có khác gì tự mình tìm cái chết đâu?Tim Ngụy Phượng Hoàng đập mạnh mãnh liệt, trong lòng dấy lên dự cảm không lành, ông hướng về phía cửa hỏi; “Ai dám bao vậy chúng ta?" “Mấy người đúng lúc vô dụng.Sao không ra ngoài bắn bỏ đảm ngông cuồng ấy cho tôi?”Giọng nói của Ngụy Phượng Hoàng ẩn chứa rất nhiều sự tức giận.Các nhân viên cảnh sát nhìn nhauĐây rõ ràng là việc khó tin nhất quả đất, ai dám làm chuyện điên rồ như vậy.Chỉ là!Ly.Câu nói của viên cảnh sát bên ngoài khiến mọi người không thể tin vào tai mình.“Cục trưởng, những người này không thể bắt được! Bởi vì hai người đứng đầu nhóm là...!Chiến thần Long Hồ.