Ngay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót…
Chương 859: Kính Chào Tướng Huy
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Yên tĩnh...!Khi lời này nói ra, toàn bộ sở cảnh sát rơi vào im lặng chết chóc.Dù là Ngụy Phượng hay các viên cảnh sát xung quanh ông, miệng ai cũng mở to, mặt cứng đờ, không thể tin những gì mình ngheĐặc biệt là Ngụy Phượng Hoàng.Bum!Ông chỉ cảm thấy có sét đánh lên người, cả người ngây dại.Tưởng Huy?Tứ đại Tướng quân của Việt Nam, người bí ẩn nhất và đáng sợ nhất -Làm thế nào...!sao có thể chứMột giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ trán Ngụy Phượng Hoàng, sắc mặt ông tái nhợt như tờ càng nói với chiến Long Hồi "Hai vị có nham lần không? Tôi, sở cảnh sát của chúng tôi chỉ là một nơi bé nhỏ, tưởng Huy làm sao có thể ở chỗ chúng tôi “Ông...!chắc hẳn hai ông đã nhìn nhầm rồiTrong lòng Ngụy Phượng Hoàng hoảng hốt.Đó là một trong những gã khổng lồ quyền lực nhất của Việt Nam.Người vĩ đại ấy xuất hiện ở Nam Lộc, ông là cảnh sát trưởng làm sao lại không biết.Sẽ khôngTuyệt đối khôngNgụy Phượng Hoàng gào thét trong lòng, nỗi sợ hãi mơ hồ tràn ngập trong lòng.Tuy nhiên, sau khi ông im lặng được vài giây.Ngụy Phượng Hoàng nghe thấy tiếng náo động của các cảnh sát phía sau ông.“Chết tiệt! Sao tên giết người ấy lại ở đây? Cậu ta chẳng phải đang bị đeo công và xích làm bằng hợp kim sao?" "Hừ, ai thả cậu ta ra, lỡ như chọc giận chiến thần Long Hồ, chẳng phải là tự mình tìm cái chết sao?" "Hết rồi, để một tên sát nhân vênh vào đi lại trong đồn cảnh sát.Chúng ta xem như xong phim rồi!"Lúc này, nhìn cảnh sát trong đòn đều làm ra về mặt khó tin.Ngụy Phượng Hoàng cảm thấy da đầu tê dại.Tên giết người?Chẳng lẽ là Lâm Thiệu HuyChết tiệt, đồ khốn này làm sao có thể bước ra khỏi phòng thẩm vấn, là ai đã thả ra?Suy nghĩ về điều này.Ngụy Phượng Hoàng vội vã quay đầu về phía đồn cảnh sát.Sau đó, ông nhìn thấy một bóng người gầy gò đi ra khỏi đổn, lúc này đang từng bước, từng bước chậm rãi đi về phía cửa.Bich bich bich!Lâm Thiệu huy đút hai tay vào túi quần, thong thái như đi dạo trong vườn hoa, trông anh nhàn nhã và thoải mái, hoàn toàn không giống với kẻ giết người.Cảnh tượng này khiến vẻ hoảng sợ của Ngụy Phượng Hoàng càng trở nên rõ ràng.Ông vòi và hét lên với các viên cảnh sát: "Sao ngắn người ra thế không thấy tên giết người đang thoát ra ngoài sao? "Bắt lấy cậu tạ! Giúp tôi tóm lấy cậu taTrong lòng Ngụy Phương Hoàng vô cùng tức giận.Có nằm mơ ông cũng không nghĩ chỉ vì không kịp dọn dẹp Lâm Thiệu Huy, anh ta đã kịp chạy ra ngoài.Nếu anh chọc giận hai vị chiến thần kia, họ nhất định sẽ không tha cho ông.Lúc này!Sau khi nghe mệnh lệnh của Ngụy Phượng Hoàng, các nhân viên cảnh sát đột nhiên sực tỉnh, điên cuồng lao về phía Lâm Thiệu Huy.Nhưng vào đúng lúc này.Một cảnh tượng khiến cả đời họ cũng không thể quên đang diễn ra.Trong tầm mắt kinh ngạc của mọi người, chiến thần Long Hồ cùng hàng ngàn sĩ quan kh*ng b* đều đồng loạt cúi đầu.Bầu trời rung chuyển, vang vọng âm thanh chói tai.“Kính chào tưởng Huy “Kính chào tưởng Huyệ
Yên tĩnh...!
Khi lời này nói ra, toàn bộ sở cảnh sát rơi vào im lặng chết chóc.
Dù là Ngụy Phượng hay các viên cảnh sát xung quanh ông, miệng ai cũng mở to, mặt cứng đờ, không thể tin những gì mình nghe
Đặc biệt là Ngụy Phượng Hoàng.
Bum!
Ông chỉ cảm thấy có sét đánh lên người, cả người ngây dại.
Tưởng Huy?
Tứ đại Tướng quân của Việt Nam, người bí ẩn nhất và đáng sợ nhất -
Làm thế nào...!sao có thể chứ
Một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ trán Ngụy Phượng Hoàng, sắc mặt ông tái nhợt như tờ càng nói với chiến Long Hồi "Hai vị có nham lần không? Tôi, sở cảnh sát của chúng tôi chỉ là một nơi bé nhỏ, tưởng Huy làm sao có thể ở chỗ chúng tôi “Ông...!chắc hẳn hai ông đã nhìn nhầm rồi
Trong lòng Ngụy Phượng Hoàng hoảng hốt.
Đó là một trong những gã khổng lồ quyền lực nhất của Việt Nam.
Người vĩ đại ấy xuất hiện ở Nam Lộc, ông là cảnh sát trưởng làm sao lại không biết.
Sẽ không
Tuyệt đối không
Ngụy Phượng Hoàng gào thét trong lòng, nỗi sợ hãi mơ hồ tràn ngập trong lòng.
Tuy nhiên, sau khi ông im lặng được vài giây.
Ngụy Phượng Hoàng nghe thấy tiếng náo động của các cảnh sát phía sau ông.
“Chết tiệt! Sao tên giết người ấy lại ở đây? Cậu ta chẳng phải đang bị đeo công và xích làm bằng hợp kim sao?" "Hừ, ai thả cậu ta ra, lỡ như chọc giận chiến thần Long Hồ, chẳng phải là tự mình tìm cái chết sao?" "Hết rồi, để một tên sát nhân vênh vào đi lại trong đồn cảnh sát.
Chúng ta xem như xong phim rồi!"
Lúc này, nhìn cảnh sát trong đòn đều làm ra về mặt khó tin.
Ngụy Phượng Hoàng cảm thấy da đầu tê dại.
Tên giết người?
Chẳng lẽ là Lâm Thiệu Huy
Chết tiệt, đồ khốn này làm sao có thể bước ra khỏi phòng thẩm vấn, là ai đã thả ra?
Suy nghĩ về điều này.
Ngụy Phượng Hoàng vội vã quay đầu về phía đồn cảnh sát.
Sau đó, ông nhìn thấy một bóng người gầy gò đi ra khỏi đổn, lúc này đang từng bước, từng bước chậm rãi đi về phía cửa.
Bich bich bich!
Lâm Thiệu huy đút hai tay vào túi quần, thong thái như đi dạo trong vườn hoa, trông anh nhàn nhã và thoải mái, hoàn toàn không giống với kẻ giết người.
Cảnh tượng này khiến vẻ hoảng sợ của Ngụy Phượng Hoàng càng trở nên rõ ràng.
Ông vòi và hét lên với các viên cảnh sát: "Sao ngắn người ra thế không thấy tên giết người đang thoát ra ngoài sao? "Bắt lấy cậu tạ! Giúp tôi tóm lấy cậu ta
Trong lòng Ngụy Phương Hoàng vô cùng tức giận.
Có nằm mơ ông cũng không nghĩ chỉ vì không kịp dọn dẹp Lâm Thiệu Huy, anh ta đã kịp chạy ra ngoài.
Nếu anh chọc giận hai vị chiến thần kia, họ nhất định sẽ không tha cho ông.
Lúc này!
Sau khi nghe mệnh lệnh của Ngụy Phượng Hoàng, các nhân viên cảnh sát đột nhiên sực tỉnh, điên cuồng lao về phía Lâm Thiệu Huy.
Nhưng vào đúng lúc này.
Một cảnh tượng khiến cả đời họ cũng không thể quên đang diễn ra.
Trong tầm mắt kinh ngạc của mọi người, chiến thần Long Hồ cùng hàng ngàn sĩ quan kh*ng b* đều đồng loạt cúi đầu.
Bầu trời rung chuyển, vang vọng âm thanh chói tai.
“Kính chào tưởng Huy “Kính chào tưởng Huyệ
Mãnh Long Ngủ QuênTác giả: Thanh MộcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgay lúc này! Tại biệt thự Lệ Uyển, trong nhà của Bạch To Y. Từng tiếng đập phá dữ dội, cùng với tiếng khóc thét của Thẩm Ngọc Trân, không ngừng vang lên từ bên trong. Cả căn nhà là một mớ hỗn độn, khắp nơi đều là mảnh kính và mảnh gạch vỡ, đồ đạc trong nhà đều lộn xộn vỡ nát, cả ngôi nhà không có lấy một món đồ nguyên vẹn. Nhưng lúc này, một người đàn ông hung hãng giẫm đạp lên bức ảnh gia đình Lâm Thiệu Huy. Bạch Hạo Nhiên, là cháu đích tôn của em ruột ông cụ bên nhà họ Bạch, biết ông cụ muốn đuổi cổ cả nhà họ ra ngoài, nên đã chủ động xin đến đây để đuổi họ đi. “Bạch Hạo Nhiên, con rể tôi, sẽ không tha cho cậu!” Nhìn tấm ảnh gia đình vụn nát kia, Thẩm Ngọc Trân đã hoàn toàn sụp đổ, khóc hết cả nước mắt. “Chỉ dựa vào hai kẻ vô tích sự đó thôi sao?” Bạch Hạo Nhiên cười mỉa mai, rồi cao ngạo giận dữ quát lên: “Đập cho tôi! Hãy để cái gia đình rác rưởi này biết rằng nếu đắc tội với nhà họ Bạch chúng ta thì sẽ có kết cục thế nào!” Chứng kiến cảnh nhà bị đập phá một trận, sự chua xót… Yên tĩnh...!Khi lời này nói ra, toàn bộ sở cảnh sát rơi vào im lặng chết chóc.Dù là Ngụy Phượng hay các viên cảnh sát xung quanh ông, miệng ai cũng mở to, mặt cứng đờ, không thể tin những gì mình ngheĐặc biệt là Ngụy Phượng Hoàng.Bum!Ông chỉ cảm thấy có sét đánh lên người, cả người ngây dại.Tưởng Huy?Tứ đại Tướng quân của Việt Nam, người bí ẩn nhất và đáng sợ nhất -Làm thế nào...!sao có thể chứMột giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ trán Ngụy Phượng Hoàng, sắc mặt ông tái nhợt như tờ càng nói với chiến Long Hồi "Hai vị có nham lần không? Tôi, sở cảnh sát của chúng tôi chỉ là một nơi bé nhỏ, tưởng Huy làm sao có thể ở chỗ chúng tôi “Ông...!chắc hẳn hai ông đã nhìn nhầm rồiTrong lòng Ngụy Phượng Hoàng hoảng hốt.Đó là một trong những gã khổng lồ quyền lực nhất của Việt Nam.Người vĩ đại ấy xuất hiện ở Nam Lộc, ông là cảnh sát trưởng làm sao lại không biết.Sẽ khôngTuyệt đối khôngNgụy Phượng Hoàng gào thét trong lòng, nỗi sợ hãi mơ hồ tràn ngập trong lòng.Tuy nhiên, sau khi ông im lặng được vài giây.Ngụy Phượng Hoàng nghe thấy tiếng náo động của các cảnh sát phía sau ông.“Chết tiệt! Sao tên giết người ấy lại ở đây? Cậu ta chẳng phải đang bị đeo công và xích làm bằng hợp kim sao?" "Hừ, ai thả cậu ta ra, lỡ như chọc giận chiến thần Long Hồ, chẳng phải là tự mình tìm cái chết sao?" "Hết rồi, để một tên sát nhân vênh vào đi lại trong đồn cảnh sát.Chúng ta xem như xong phim rồi!"Lúc này, nhìn cảnh sát trong đòn đều làm ra về mặt khó tin.Ngụy Phượng Hoàng cảm thấy da đầu tê dại.Tên giết người?Chẳng lẽ là Lâm Thiệu HuyChết tiệt, đồ khốn này làm sao có thể bước ra khỏi phòng thẩm vấn, là ai đã thả ra?Suy nghĩ về điều này.Ngụy Phượng Hoàng vội vã quay đầu về phía đồn cảnh sát.Sau đó, ông nhìn thấy một bóng người gầy gò đi ra khỏi đổn, lúc này đang từng bước, từng bước chậm rãi đi về phía cửa.Bich bich bich!Lâm Thiệu huy đút hai tay vào túi quần, thong thái như đi dạo trong vườn hoa, trông anh nhàn nhã và thoải mái, hoàn toàn không giống với kẻ giết người.Cảnh tượng này khiến vẻ hoảng sợ của Ngụy Phượng Hoàng càng trở nên rõ ràng.Ông vòi và hét lên với các viên cảnh sát: "Sao ngắn người ra thế không thấy tên giết người đang thoát ra ngoài sao? "Bắt lấy cậu tạ! Giúp tôi tóm lấy cậu taTrong lòng Ngụy Phương Hoàng vô cùng tức giận.Có nằm mơ ông cũng không nghĩ chỉ vì không kịp dọn dẹp Lâm Thiệu Huy, anh ta đã kịp chạy ra ngoài.Nếu anh chọc giận hai vị chiến thần kia, họ nhất định sẽ không tha cho ông.Lúc này!Sau khi nghe mệnh lệnh của Ngụy Phượng Hoàng, các nhân viên cảnh sát đột nhiên sực tỉnh, điên cuồng lao về phía Lâm Thiệu Huy.Nhưng vào đúng lúc này.Một cảnh tượng khiến cả đời họ cũng không thể quên đang diễn ra.Trong tầm mắt kinh ngạc của mọi người, chiến thần Long Hồ cùng hàng ngàn sĩ quan kh*ng b* đều đồng loạt cúi đầu.Bầu trời rung chuyển, vang vọng âm thanh chói tai.“Kính chào tưởng Huy “Kính chào tưởng Huyệ