Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 324: 324: Bị Trói Vào Hầm Rượu Dưới Đất
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí nhận ra có điều không ổn, bắt đầu giãy dụa, cố gắng trốn thoát.Nhưng người kia còn có một tên đồng bọn khác.Hai người trói tay cô ra phía sau, nhanh chóng dùng dây thừng buộc lại, lôi cô ra ngoài."Che mắt cô ta lại."Một người đàn ông nói: "Cần gì phiền phức thế!" sau đó đập một nhát, cô hôn mê.Đến khi tỉnh lại, trước mắt là một mảng tối đen như mực, không có tia sáng nào.Lê Cảnh Trí híp mắt, cố gắng nhìn xung quanh, nhưng không thấy gì.Chẳng trách cô không bị bịt miệng cũng chẳng bị bịt mắt, người kia đã chuẩn bị không cho cô nhìn thấy.Cô di chuyển cơ thể.Hai tay cô bị trói vào chiếc tủ phía sau, cô vùng vẫy, chiếc tủ cũng rung lên theo.Một giọng nam ồm ồm vang lên: "Muốn chết thì cứ cử động đi.Phía sau cô là tủ rượu, cô mà kéo nó đổ, đến lúc bị đè chết đừng có trách người khác."Lê Cảnh Trí không dám lộn xộn, ngồi thẳng người, để bản thân từ từ thả lỏng.Người kia đập một cú quá nặng vào phía sau cổ, đến giờ cô vẫn còn đau."Gan cô lớn hay giả vờ bình tĩnh thế? Bị trói tới đây mà không sợ sao?" Người nói chuyện không hài lòng với biểu hiện của cô, cô phải khóc lớn, tuyệt vọng, bất lực, thì hắn ta mới có được cảm giác khuây khỏa.Lê Cảnh Trí mở miệng: "Tôi sợ."Sao mà không sợ được? Nhưng sợ thì có ích gì?Hắn ta đã tốn công bắt cô đến đây, chắc chắn sẽ không dễ dàng thả cô ra ngoài.Thay vì khóc lóc cầu xin, chi bằng tìm cách xác định vị trí của mình còn hơn.Người kia nói, phía sau là tủ rượu.Nếu như không có gì bất ngờ, cô vẫn còn đang ở gần Night.Nơi này không có ánh sáng, không có cửa sổ, chắc là tầng hầm.Người kia không hài lòng với dáng vẻ bình tĩnh của Lê Cảnh Trí, hắn ta đi lên trước, vỗ vỗ má cô: "Sợ sao không xin tha?""Xin anh tha thì anh sẽ thả tôi đi sao?"Lê Cảnh Trí ôm một tia hy vọng, nếu chỉ là đóng kịch thì tốt biết bao."Ha ha ha ha ha ha." Người đàn ông cười lớn: "Đương nhiên là không, trước đây tôi cũng cầu xin họ như vậy, họ cũng đâu cho tôi con đường sống, tại sao tôi phải tha cho cô? Tôi bắt cô vì muốn trả thù.""! " Vậy sao còn bắt cô xin tha? Xin cũng vô dụng.Nhưng mà hắn ta nói trả thù?Chẳng lẽ cô vô tình đắc tội với ai sao?Không đâu, cô luôn làm việc rất cẩn thận."Anh là ai?" Có phải nhận nhầm, hay bắt sai người rồi không?Lê Cảnh Trí cảm thấy khả năng này rất lớn.Cô không nhớ bản thân từng đắc tội với ai, cũng không quen ai có giọng như vậy."Tôi nói cho cô biết để cô bí mật báo cho Lăng Ý à, cô nghĩ tôi ngốc chắc?" Người đàn ông cười nhạo, vỗ má cô, làm như hắn ta thông minh lắm vậy: "Bé ngoan, chờ ở đây, chờ đến khi Lăng Ý đến, tôi chắc chắn sẽ dạy dỗ anh ta một trận."Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, làm như hận thấu xương, nhưng không dám làm gì quá đáng.Rõ ràng có ý muốn giết người, nhưng chỉ có thể dạy dỗ một trận.Lê Cảnh Trí nhận ra người này có ý xấu nhưng không có gan làm.Hoặc là, hắn ta có quá nhiều thứ trói buộc với Lăng Ý, hắn ta không dám ra tay quá độc ác, chỉ báo thù tượng trưng thôi.Khiến cho mọi người cảm nhận được sự tồn tại của hắn ta, giúp đỡ hắn ta..
Lê Cảnh Trí nhận ra có điều không ổn, bắt đầu giãy dụa, cố gắng trốn thoát.
Nhưng người kia còn có một tên đồng bọn khác.
Hai người trói tay cô ra phía sau, nhanh chóng dùng dây thừng buộc lại, lôi cô ra ngoài.
"Che mắt cô ta lại.
"Một người đàn ông nói: "Cần gì phiền phức thế!" sau đó đập một nhát, cô hôn mê.
Đến khi tỉnh lại, trước mắt là một mảng tối đen như mực, không có tia sáng nào.
Lê Cảnh Trí híp mắt, cố gắng nhìn xung quanh, nhưng không thấy gì.
Chẳng trách cô không bị bịt miệng cũng chẳng bị bịt mắt, người kia đã chuẩn bị không cho cô nhìn thấy.
Cô di chuyển cơ thể.
Hai tay cô bị trói vào chiếc tủ phía sau, cô vùng vẫy, chiếc tủ cũng rung lên theo.
Một giọng nam ồm ồm vang lên: "Muốn chết thì cứ cử động đi.
Phía sau cô là tủ rượu, cô mà kéo nó đổ, đến lúc bị đè chết đừng có trách người khác.
"Lê Cảnh Trí không dám lộn xộn, ngồi thẳng người, để bản thân từ từ thả lỏng.
Người kia đập một cú quá nặng vào phía sau cổ, đến giờ cô vẫn còn đau.
"Gan cô lớn hay giả vờ bình tĩnh thế? Bị trói tới đây mà không sợ sao?" Người nói chuyện không hài lòng với biểu hiện của cô, cô phải khóc lớn, tuyệt vọng, bất lực, thì hắn ta mới có được cảm giác khuây khỏa.
Lê Cảnh Trí mở miệng: "Tôi sợ.
"Sao mà không sợ được? Nhưng sợ thì có ích gì?Hắn ta đã tốn công bắt cô đến đây, chắc chắn sẽ không dễ dàng thả cô ra ngoài.
Thay vì khóc lóc cầu xin, chi bằng tìm cách xác định vị trí của mình còn hơn.
Người kia nói, phía sau là tủ rượu.
Nếu như không có gì bất ngờ, cô vẫn còn đang ở gần Night.
Nơi này không có ánh sáng, không có cửa sổ, chắc là tầng hầm.
Người kia không hài lòng với dáng vẻ bình tĩnh của Lê Cảnh Trí, hắn ta đi lên trước, vỗ vỗ má cô: "Sợ sao không xin tha?""Xin anh tha thì anh sẽ thả tôi đi sao?"Lê Cảnh Trí ôm một tia hy vọng, nếu chỉ là đóng kịch thì tốt biết bao.
"Ha ha ha ha ha ha.
" Người đàn ông cười lớn: "Đương nhiên là không, trước đây tôi cũng cầu xin họ như vậy, họ cũng đâu cho tôi con đường sống, tại sao tôi phải tha cho cô? Tôi bắt cô vì muốn trả thù.
""! " Vậy sao còn bắt cô xin tha? Xin cũng vô dụng.
Nhưng mà hắn ta nói trả thù?Chẳng lẽ cô vô tình đắc tội với ai sao?Không đâu, cô luôn làm việc rất cẩn thận.
"Anh là ai?" Có phải nhận nhầm, hay bắt sai người rồi không?Lê Cảnh Trí cảm thấy khả năng này rất lớn.
Cô không nhớ bản thân từng đắc tội với ai, cũng không quen ai có giọng như vậy.
"Tôi nói cho cô biết để cô bí mật báo cho Lăng Ý à, cô nghĩ tôi ngốc chắc?" Người đàn ông cười nhạo, vỗ má cô, làm như hắn ta thông minh lắm vậy: "Bé ngoan, chờ ở đây, chờ đến khi Lăng Ý đến, tôi chắc chắn sẽ dạy dỗ anh ta một trận.
"Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, làm như hận thấu xương, nhưng không dám làm gì quá đáng.
Rõ ràng có ý muốn giết người, nhưng chỉ có thể dạy dỗ một trận.
Lê Cảnh Trí nhận ra người này có ý xấu nhưng không có gan làm.
Hoặc là, hắn ta có quá nhiều thứ trói buộc với Lăng Ý, hắn ta không dám ra tay quá độc ác, chỉ báo thù tượng trưng thôi.
Khiến cho mọi người cảm nhận được sự tồn tại của hắn ta, giúp đỡ hắn ta.
.
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí nhận ra có điều không ổn, bắt đầu giãy dụa, cố gắng trốn thoát.Nhưng người kia còn có một tên đồng bọn khác.Hai người trói tay cô ra phía sau, nhanh chóng dùng dây thừng buộc lại, lôi cô ra ngoài."Che mắt cô ta lại."Một người đàn ông nói: "Cần gì phiền phức thế!" sau đó đập một nhát, cô hôn mê.Đến khi tỉnh lại, trước mắt là một mảng tối đen như mực, không có tia sáng nào.Lê Cảnh Trí híp mắt, cố gắng nhìn xung quanh, nhưng không thấy gì.Chẳng trách cô không bị bịt miệng cũng chẳng bị bịt mắt, người kia đã chuẩn bị không cho cô nhìn thấy.Cô di chuyển cơ thể.Hai tay cô bị trói vào chiếc tủ phía sau, cô vùng vẫy, chiếc tủ cũng rung lên theo.Một giọng nam ồm ồm vang lên: "Muốn chết thì cứ cử động đi.Phía sau cô là tủ rượu, cô mà kéo nó đổ, đến lúc bị đè chết đừng có trách người khác."Lê Cảnh Trí không dám lộn xộn, ngồi thẳng người, để bản thân từ từ thả lỏng.Người kia đập một cú quá nặng vào phía sau cổ, đến giờ cô vẫn còn đau."Gan cô lớn hay giả vờ bình tĩnh thế? Bị trói tới đây mà không sợ sao?" Người nói chuyện không hài lòng với biểu hiện của cô, cô phải khóc lớn, tuyệt vọng, bất lực, thì hắn ta mới có được cảm giác khuây khỏa.Lê Cảnh Trí mở miệng: "Tôi sợ."Sao mà không sợ được? Nhưng sợ thì có ích gì?Hắn ta đã tốn công bắt cô đến đây, chắc chắn sẽ không dễ dàng thả cô ra ngoài.Thay vì khóc lóc cầu xin, chi bằng tìm cách xác định vị trí của mình còn hơn.Người kia nói, phía sau là tủ rượu.Nếu như không có gì bất ngờ, cô vẫn còn đang ở gần Night.Nơi này không có ánh sáng, không có cửa sổ, chắc là tầng hầm.Người kia không hài lòng với dáng vẻ bình tĩnh của Lê Cảnh Trí, hắn ta đi lên trước, vỗ vỗ má cô: "Sợ sao không xin tha?""Xin anh tha thì anh sẽ thả tôi đi sao?"Lê Cảnh Trí ôm một tia hy vọng, nếu chỉ là đóng kịch thì tốt biết bao."Ha ha ha ha ha ha." Người đàn ông cười lớn: "Đương nhiên là không, trước đây tôi cũng cầu xin họ như vậy, họ cũng đâu cho tôi con đường sống, tại sao tôi phải tha cho cô? Tôi bắt cô vì muốn trả thù.""! " Vậy sao còn bắt cô xin tha? Xin cũng vô dụng.Nhưng mà hắn ta nói trả thù?Chẳng lẽ cô vô tình đắc tội với ai sao?Không đâu, cô luôn làm việc rất cẩn thận."Anh là ai?" Có phải nhận nhầm, hay bắt sai người rồi không?Lê Cảnh Trí cảm thấy khả năng này rất lớn.Cô không nhớ bản thân từng đắc tội với ai, cũng không quen ai có giọng như vậy."Tôi nói cho cô biết để cô bí mật báo cho Lăng Ý à, cô nghĩ tôi ngốc chắc?" Người đàn ông cười nhạo, vỗ má cô, làm như hắn ta thông minh lắm vậy: "Bé ngoan, chờ ở đây, chờ đến khi Lăng Ý đến, tôi chắc chắn sẽ dạy dỗ anh ta một trận."Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, làm như hận thấu xương, nhưng không dám làm gì quá đáng.Rõ ràng có ý muốn giết người, nhưng chỉ có thể dạy dỗ một trận.Lê Cảnh Trí nhận ra người này có ý xấu nhưng không có gan làm.Hoặc là, hắn ta có quá nhiều thứ trói buộc với Lăng Ý, hắn ta không dám ra tay quá độc ác, chỉ báo thù tượng trưng thôi.Khiến cho mọi người cảm nhận được sự tồn tại của hắn ta, giúp đỡ hắn ta..