Tác giả:

Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…

Chương 339: 339: Như Một Con Búp Bê Tình Dục

Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí mở to đôi mắt đen láy, không chớp mắt nhìn hắn.Tại sao lại có người không biết xấu hổ đến vậy.Hắn giam giữ người khác nhưng lại tỏ ra thâm tình.Lăng Ý nhắm hai mắt lại, hôn thật sâu lên môi cô.Hắn cố gắng cạy mở hàm răng của cô, muốn trao cho cô nụ hôn ngọt ngào, ướt át.Nhưng Lê Cảnh Trí cắn chặt lại, không chịu thả ra.Lăng Ý không vội, hắn lại hôn lên môi cô, nhưng cho dù hắn có cố gắng thế nào cũng không thể môi lưỡi quấn quýt.Dường như hắn đã chịu thua, rời khỏi môi của cô, hai trán tựa vào nhau, hơi thở nặng nề phả lên mặt cô: "Lê Cảnh Trí, em là của anh, em không được phép rời khỏi anh.""Anh là kẻ điên ! " Nhân lúc cô mở miệng, Lăng Ý đột nhiên công chiếm bờ môi cô.Lăng Ý thở dài thỏa mãn, hôn thì phải môi lưỡi quấn vào nhau mới thích.Lê Cảnh Trí không kịp chuẩn bị, bị nụ hôn này tập kích, cô rùng mình một cái, dùng sức đẩy hắn ra, nhưng không có tác dụng gì.Lăng Ý, tên khốn khiếp ! Tên khốn chỉ muốn thân thể cô.Cô giãy dụa, hắn càng hưng phấn, nụ hôn càng mãnh liệt hơn.Cô cắn một cái thật mạnh vào lưỡi hắn, mùi máu tanh ngập tràn trong khoang miệng của hai người.Lăng Ý như bị ma nhập, không chịu thả ra.Lăng Ý không muốn buông tay, hắn cũng sẽ không buông, Lê Cảnh Trí chỉ thuộc về một mình hắn, không ai có thể cướp cô đi, hắn chắc chắn cũng sẽ không để cô đi.Cho dù là cơ thể hay trái tim của cô đều phải là của hắn.Lê Cảnh Trí bật khóc, hai tay cô bất lực để lên cánh tay hắn, móng tay cắm sâu vào trong da thịt.Nhưng hắn vẫn không thả ra, làm thế nào cũng không thả.Dường như nụ hôn này có thể nuốt cô vào trong bụng, khiến cô hòa thành một thể với hắn.Tính chiếm hữu này khiến cho Lê Cảnh Trí cảm thấy tuyệt vọng.Bắt đầu từ ngày đó, Lăng Ý không đến công ty, hắn chỉ ở lại Đào Lan Uyển chăm sóc Lê Cảnh Trí.Nói là "chăm sóc" nhưng dùng từ "giam cầm" thì chính xác hơn.Cô nói cần suy nghĩ, hắn sẽ để cho cô được suy nghĩ, nhưng nhất quyết không cho cô rời khỏi hắn dù chỉ một bước.Lớp mặt nạ bị gỡ ra, sự thật đằng sau được hé mở, bản tính của Lăng Ý hoàn toàn bại lộ, không hề che giấu.Hắn cứ bá đạo như vậy, muốn kiểm soát cuộc sống của cô, không cho cô rung động với người khác, càng không cho phép cô rời khỏi hắn.Lê Cảnh Trí bị giam trong nơi gọi là "nhà" này, không thể đi đâu được.Tình yêu của hắn khiến cô cảm thấy nghẹt thở, gần như cô không nhìn thấy gì khác ngoài bóng dáng của Lăng Ý.Thế giới của cô chỉ có hắn.Mấy ngày đầu, Lê Cảnh Trí còn giãy dụa, phản kháng, làm các cách để rời đi.Mấy ngày sau, cô thậm chí còn chẳng buồn nói câu gì.Mỗi lần Lăng Ý ôm cô, hôn cô, vẻ mặt cô đều lạnh lùng, thậm chí có hơi ngây dại.Đến buổi tối, Lăng Ý cố gắng hết sức, muốn làm cô trở nên hạnh phúc, nhưng cô luôn cắn chặt bờ môi, không chịu r*n r* thành tiếng.Cuối cùng, những giọt nước mắt rơi xuống trong im lặng.Lăng Ý hôn nước mắt cô, tỏ ra có chút hối hận, nhưng hắn chưa từng thay đổi hành động của bản thân.Mỗi ngày, hắn sẽ lưu lại trên cơ thể cô những dấu hôn xinh đẹp nhất, phóng thích t*nh d*ch bên trong cơ thể cô.Càng ngày Lê Cảnh Trí càng cảm thấy bản thân giống như một con búp bê t*nh d*c..

Lê Cảnh Trí mở to đôi mắt đen láy, không chớp mắt nhìn hắn.

Tại sao lại có người không biết xấu hổ đến vậy.

Hắn giam giữ người khác nhưng lại tỏ ra thâm tình.

Lăng Ý nhắm hai mắt lại, hôn thật sâu lên môi cô.

Hắn cố gắng cạy mở hàm răng của cô, muốn trao cho cô nụ hôn ngọt ngào, ướt át.

Nhưng Lê Cảnh Trí cắn chặt lại, không chịu thả ra.

Lăng Ý không vội, hắn lại hôn lên môi cô, nhưng cho dù hắn có cố gắng thế nào cũng không thể môi lưỡi quấn quýt.

Dường như hắn đã chịu thua, rời khỏi môi của cô, hai trán tựa vào nhau, hơi thở nặng nề phả lên mặt cô: "Lê Cảnh Trí, em là của anh, em không được phép rời khỏi anh.

""Anh là kẻ điên ! " Nhân lúc cô mở miệng, Lăng Ý đột nhiên công chiếm bờ môi cô.

Lăng Ý thở dài thỏa mãn, hôn thì phải môi lưỡi quấn vào nhau mới thích.

Lê Cảnh Trí không kịp chuẩn bị, bị nụ hôn này tập kích, cô rùng mình một cái, dùng sức đẩy hắn ra, nhưng không có tác dụng gì.

Lăng Ý, tên khốn khiếp ! Tên khốn chỉ muốn thân thể cô.

Cô giãy dụa, hắn càng hưng phấn, nụ hôn càng mãnh liệt hơn.

Cô cắn một cái thật mạnh vào lưỡi hắn, mùi máu tanh ngập tràn trong khoang miệng của hai người.

Lăng Ý như bị ma nhập, không chịu thả ra.

Lăng Ý không muốn buông tay, hắn cũng sẽ không buông, Lê Cảnh Trí chỉ thuộc về một mình hắn, không ai có thể cướp cô đi, hắn chắc chắn cũng sẽ không để cô đi.

Cho dù là cơ thể hay trái tim của cô đều phải là của hắn.

Lê Cảnh Trí bật khóc, hai tay cô bất lực để lên cánh tay hắn, móng tay cắm sâu vào trong da thịt.

Nhưng hắn vẫn không thả ra, làm thế nào cũng không thả.

Dường như nụ hôn này có thể nuốt cô vào trong bụng, khiến cô hòa thành một thể với hắn.

Tính chiếm hữu này khiến cho Lê Cảnh Trí cảm thấy tuyệt vọng.

Bắt đầu từ ngày đó, Lăng Ý không đến công ty, hắn chỉ ở lại Đào Lan Uyển chăm sóc Lê Cảnh Trí.

Nói là "chăm sóc" nhưng dùng từ "giam cầm" thì chính xác hơn.

Cô nói cần suy nghĩ, hắn sẽ để cho cô được suy nghĩ, nhưng nhất quyết không cho cô rời khỏi hắn dù chỉ một bước.

Lớp mặt nạ bị gỡ ra, sự thật đằng sau được hé mở, bản tính của Lăng Ý hoàn toàn bại lộ, không hề che giấu.

Hắn cứ bá đạo như vậy, muốn kiểm soát cuộc sống của cô, không cho cô rung động với người khác, càng không cho phép cô rời khỏi hắn.

Lê Cảnh Trí bị giam trong nơi gọi là "nhà" này, không thể đi đâu được.

Tình yêu của hắn khiến cô cảm thấy nghẹt thở, gần như cô không nhìn thấy gì khác ngoài bóng dáng của Lăng Ý.

Thế giới của cô chỉ có hắn.

Mấy ngày đầu, Lê Cảnh Trí còn giãy dụa, phản kháng, làm các cách để rời đi.

Mấy ngày sau, cô thậm chí còn chẳng buồn nói câu gì.

Mỗi lần Lăng Ý ôm cô, hôn cô, vẻ mặt cô đều lạnh lùng, thậm chí có hơi ngây dại.

Đến buổi tối, Lăng Ý cố gắng hết sức, muốn làm cô trở nên hạnh phúc, nhưng cô luôn cắn chặt bờ môi, không chịu r*n r* thành tiếng.

Cuối cùng, những giọt nước mắt rơi xuống trong im lặng.

Lăng Ý hôn nước mắt cô, tỏ ra có chút hối hận, nhưng hắn chưa từng thay đổi hành động của bản thân.

Mỗi ngày, hắn sẽ lưu lại trên cơ thể cô những dấu hôn xinh đẹp nhất, phóng thích t*nh d*ch bên trong cơ thể cô.

Càng ngày Lê Cảnh Trí càng cảm thấy bản thân giống như một con búp bê t*nh d*c.

.

Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lê Cảnh Trí mở to đôi mắt đen láy, không chớp mắt nhìn hắn.Tại sao lại có người không biết xấu hổ đến vậy.Hắn giam giữ người khác nhưng lại tỏ ra thâm tình.Lăng Ý nhắm hai mắt lại, hôn thật sâu lên môi cô.Hắn cố gắng cạy mở hàm răng của cô, muốn trao cho cô nụ hôn ngọt ngào, ướt át.Nhưng Lê Cảnh Trí cắn chặt lại, không chịu thả ra.Lăng Ý không vội, hắn lại hôn lên môi cô, nhưng cho dù hắn có cố gắng thế nào cũng không thể môi lưỡi quấn quýt.Dường như hắn đã chịu thua, rời khỏi môi của cô, hai trán tựa vào nhau, hơi thở nặng nề phả lên mặt cô: "Lê Cảnh Trí, em là của anh, em không được phép rời khỏi anh.""Anh là kẻ điên ! " Nhân lúc cô mở miệng, Lăng Ý đột nhiên công chiếm bờ môi cô.Lăng Ý thở dài thỏa mãn, hôn thì phải môi lưỡi quấn vào nhau mới thích.Lê Cảnh Trí không kịp chuẩn bị, bị nụ hôn này tập kích, cô rùng mình một cái, dùng sức đẩy hắn ra, nhưng không có tác dụng gì.Lăng Ý, tên khốn khiếp ! Tên khốn chỉ muốn thân thể cô.Cô giãy dụa, hắn càng hưng phấn, nụ hôn càng mãnh liệt hơn.Cô cắn một cái thật mạnh vào lưỡi hắn, mùi máu tanh ngập tràn trong khoang miệng của hai người.Lăng Ý như bị ma nhập, không chịu thả ra.Lăng Ý không muốn buông tay, hắn cũng sẽ không buông, Lê Cảnh Trí chỉ thuộc về một mình hắn, không ai có thể cướp cô đi, hắn chắc chắn cũng sẽ không để cô đi.Cho dù là cơ thể hay trái tim của cô đều phải là của hắn.Lê Cảnh Trí bật khóc, hai tay cô bất lực để lên cánh tay hắn, móng tay cắm sâu vào trong da thịt.Nhưng hắn vẫn không thả ra, làm thế nào cũng không thả.Dường như nụ hôn này có thể nuốt cô vào trong bụng, khiến cô hòa thành một thể với hắn.Tính chiếm hữu này khiến cho Lê Cảnh Trí cảm thấy tuyệt vọng.Bắt đầu từ ngày đó, Lăng Ý không đến công ty, hắn chỉ ở lại Đào Lan Uyển chăm sóc Lê Cảnh Trí.Nói là "chăm sóc" nhưng dùng từ "giam cầm" thì chính xác hơn.Cô nói cần suy nghĩ, hắn sẽ để cho cô được suy nghĩ, nhưng nhất quyết không cho cô rời khỏi hắn dù chỉ một bước.Lớp mặt nạ bị gỡ ra, sự thật đằng sau được hé mở, bản tính của Lăng Ý hoàn toàn bại lộ, không hề che giấu.Hắn cứ bá đạo như vậy, muốn kiểm soát cuộc sống của cô, không cho cô rung động với người khác, càng không cho phép cô rời khỏi hắn.Lê Cảnh Trí bị giam trong nơi gọi là "nhà" này, không thể đi đâu được.Tình yêu của hắn khiến cô cảm thấy nghẹt thở, gần như cô không nhìn thấy gì khác ngoài bóng dáng của Lăng Ý.Thế giới của cô chỉ có hắn.Mấy ngày đầu, Lê Cảnh Trí còn giãy dụa, phản kháng, làm các cách để rời đi.Mấy ngày sau, cô thậm chí còn chẳng buồn nói câu gì.Mỗi lần Lăng Ý ôm cô, hôn cô, vẻ mặt cô đều lạnh lùng, thậm chí có hơi ngây dại.Đến buổi tối, Lăng Ý cố gắng hết sức, muốn làm cô trở nên hạnh phúc, nhưng cô luôn cắn chặt bờ môi, không chịu r*n r* thành tiếng.Cuối cùng, những giọt nước mắt rơi xuống trong im lặng.Lăng Ý hôn nước mắt cô, tỏ ra có chút hối hận, nhưng hắn chưa từng thay đổi hành động của bản thân.Mỗi ngày, hắn sẽ lưu lại trên cơ thể cô những dấu hôn xinh đẹp nhất, phóng thích t*nh d*ch bên trong cơ thể cô.Càng ngày Lê Cảnh Trí càng cảm thấy bản thân giống như một con búp bê t*nh d*c..

Chương 339: 339: Như Một Con Búp Bê Tình Dục