Trong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô…
Chương 345: 345: Dương Tiểu Kỳ Ở Lại
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lăng Ý đuối lý, trong giây lát không thể tìm được lý do phản bác lại, hắn chỉ chăm chú ôm vai của Lê Cảnh Trí, giữ vững lập trường: "Mẹ, những chuyện đó con có thể nói với mẹ sau, nhưng nhà chúng con không cần người ngoài."Nhà của hắn và Lê Cảnh Trí không cần có người ngoài tham gia vào.Cũng không cần người ngoài đến "phục vụ" hắn.Thái độ của Lăng Ý rất kiên quyết, nhưng Hách Ánh càng kiên quyết hơn: "Tiểu Kỳ không phải là người ngoài, là mẹ kêu con bé đến đây, con bé chính là mẹ, trừ phi con không cần luôn cả người mẹ này.""Mẹ, con kết hôn rồi, con không cần một người phụ nữ khác xuất hiện trong nhà của con.""Thật sao? Lê Cảnh Trí còn có thể đưa em gái lên giường, thì sao mẹ lại không thể đưa người tới đây phục vụ được?"Lần đầu tiên Lê Cảnh Trí nghe thấy những lời cay nghiệt như thế từ miệng Hách Ánh, mặt cô trắng bệch.Thế mới biết, tình cảm cần phải gắn bó.Nếu người ta đối xử tốt với bạn, mới có thể bao dung bạn.Khi người ta đã thất vọng về bạn và đuổi bạn ra khỏi thế giới của người ta, thì lời nói lạnh lùng làm tổn thương người khác thế nào cũng nói ra được.Nhưng Hách Ánh nói cũng không sai, là cô có lỗi trước."Mẹ, người phụ nữ này tuyệt đối không thể ở lại đây.""Ý của con là không cần người làm mẹ này sao?"Lăng Ý nhíu mày định nói gì đó lại bị Lê Cảnh Trí giật ống tay áo.Giọng cô rất nhỏ: "Nghe lời mẹ đi.""Lê Cảnh Trí, em bị điên rồi sao?" Lăng Ý nắm chặt lấy vai cô, tăng sức mạnh trên tay lên.Mẹ Trần chỉ đến đây có hai, ba ngày một tuần mà có thể đổi vitamin thành thuốc tránh thai, bây giờ mà để Dương Tiểu Kỳ ở lại đây, không biết có còn cho cô uống thuốc độc gì không.Hay là nói, cô cũng không để tâm những thứ này.Đúng lúc mẹ mang người tới đây, nghĩ cách chạy thoát thân.Khả năng này như một bàn tay nắm chặt lấy trái tim hắn, thở thôi cũng thấy đau.Ánh mắt Hách Ánh đảo qua hai người: "Mẹ mặc kệ hai đứa các con bàn bạc thế nào, Tiểu Kỳ nhất định phải ở lại đây.Hai đứa đã đuổi một mẹ Trần nếu còn dám đuổi Tiểu Kỳ đi, mẹ sẽ coi như con không nhận người mẹ này."Lời nói này quá nặng.Hách Ánh vẫn luôn là một người mẹ hiền, lần này bà thực sự bị ép nổi lên.Phút chốc trở nên im lặng.Cô gái tên Dương Tiểu Kỳ kia tìm một phòng, cất vali rồi đi ra, ngại ngùng cười với Hách Ánh.Hách Ánh càng nhìn càng thích, vẫy vẫy tay, Dương Tiểu Kỳ bước đến bên cạnh bà: "Tiểu Kỳ, sau này cháu sẽ ở lại đây, chăm sóc hai đứa nó như chăm sóc ta vậy."Trên mặt Dương Tiểu Kỳ ửng đỏ, cô ta dè dặt nhìn Lăng Ý, lại nhìn Lê Cảnh Trí, hỏi nhỏ: "Không có bất tiện chứ?""Con bé ngốc, cháu làm việc ở đâu mà không phải là làm, ở đây cũng giống thế, có cái gì mà bất tiện."Hách Ánh không coi a ra gì,an ủi Dương Tiểu Kỳ đang ngại vài câu.Dương Tiểu Kỳ là cháu gái của mẹ Trần, Mẹ Trần đi rồi, bên người Hách Ánh luôn cảm thấy thiếu thiếu, vừa khéo Dương Tiểu Kỳ không học đại học, đang làm giúp việc cho người ra ở thành phố này, bà suy nghĩ một chút rồi đón cô ta đến nhà họ Lăng.Khi Dương Tiểu Kỳ còn nhỏ, Hách Ánh đã từng gặp rồi, chỉ nhớ cô ta khá ngoan, lớn lên vẫn như vậy, trong lòng bà cảm thấy khá thoải mái.Bà cho rằng Lê Cảnh Trí sẽ trở về giống như trước đây.Nhưng những hành động của cô trong suốt ba năm rưỡi qua dường như đã tát một cái thật mạnh lên mặt bà.Do vậy Hách Ánh thà rằng để Dương Tiểu Kỳ đơn thuần ở bên con trai chứ không muốn người phụ nữ ngu ngốc như cô, bà cũng không cho phép hạng người không biết xấu hổ như Lê Cảnh Trí làm nhiễu loạn tâm trí con trai bà..
Lăng Ý đuối lý, trong giây lát không thể tìm được lý do phản bác lại, hắn chỉ chăm chú ôm vai của Lê Cảnh Trí, giữ vững lập trường: "Mẹ, những chuyện đó con có thể nói với mẹ sau, nhưng nhà chúng con không cần người ngoài.
"Nhà của hắn và Lê Cảnh Trí không cần có người ngoài tham gia vào.
Cũng không cần người ngoài đến "phục vụ" hắn.
Thái độ của Lăng Ý rất kiên quyết, nhưng Hách Ánh càng kiên quyết hơn: "Tiểu Kỳ không phải là người ngoài, là mẹ kêu con bé đến đây, con bé chính là mẹ, trừ phi con không cần luôn cả người mẹ này.
""Mẹ, con kết hôn rồi, con không cần một người phụ nữ khác xuất hiện trong nhà của con.
""Thật sao? Lê Cảnh Trí còn có thể đưa em gái lên giường, thì sao mẹ lại không thể đưa người tới đây phục vụ được?"Lần đầu tiên Lê Cảnh Trí nghe thấy những lời cay nghiệt như thế từ miệng Hách Ánh, mặt cô trắng bệch.
Thế mới biết, tình cảm cần phải gắn bó.
Nếu người ta đối xử tốt với bạn, mới có thể bao dung bạn.
Khi người ta đã thất vọng về bạn và đuổi bạn ra khỏi thế giới của người ta, thì lời nói lạnh lùng làm tổn thương người khác thế nào cũng nói ra được.
Nhưng Hách Ánh nói cũng không sai, là cô có lỗi trước.
"Mẹ, người phụ nữ này tuyệt đối không thể ở lại đây.
""Ý của con là không cần người làm mẹ này sao?"Lăng Ý nhíu mày định nói gì đó lại bị Lê Cảnh Trí giật ống tay áo.
Giọng cô rất nhỏ: "Nghe lời mẹ đi.
""Lê Cảnh Trí, em bị điên rồi sao?" Lăng Ý nắm chặt lấy vai cô, tăng sức mạnh trên tay lên.
Mẹ Trần chỉ đến đây có hai, ba ngày một tuần mà có thể đổi vitamin thành thuốc tránh thai, bây giờ mà để Dương Tiểu Kỳ ở lại đây, không biết có còn cho cô uống thuốc độc gì không.
Hay là nói, cô cũng không để tâm những thứ này.
Đúng lúc mẹ mang người tới đây, nghĩ cách chạy thoát thân.
Khả năng này như một bàn tay nắm chặt lấy trái tim hắn, thở thôi cũng thấy đau.
Ánh mắt Hách Ánh đảo qua hai người: "Mẹ mặc kệ hai đứa các con bàn bạc thế nào, Tiểu Kỳ nhất định phải ở lại đây.
Hai đứa đã đuổi một mẹ Trần nếu còn dám đuổi Tiểu Kỳ đi, mẹ sẽ coi như con không nhận người mẹ này.
"Lời nói này quá nặng.
Hách Ánh vẫn luôn là một người mẹ hiền, lần này bà thực sự bị ép nổi lên.
Phút chốc trở nên im lặng.
Cô gái tên Dương Tiểu Kỳ kia tìm một phòng, cất vali rồi đi ra, ngại ngùng cười với Hách Ánh.
Hách Ánh càng nhìn càng thích, vẫy vẫy tay, Dương Tiểu Kỳ bước đến bên cạnh bà: "Tiểu Kỳ, sau này cháu sẽ ở lại đây, chăm sóc hai đứa nó như chăm sóc ta vậy.
"Trên mặt Dương Tiểu Kỳ ửng đỏ, cô ta dè dặt nhìn Lăng Ý, lại nhìn Lê Cảnh Trí, hỏi nhỏ: "Không có bất tiện chứ?""Con bé ngốc, cháu làm việc ở đâu mà không phải là làm, ở đây cũng giống thế, có cái gì mà bất tiện.
"Hách Ánh không coi a ra gì,an ủi Dương Tiểu Kỳ đang ngại vài câu.
Dương Tiểu Kỳ là cháu gái của mẹ Trần, Mẹ Trần đi rồi, bên người Hách Ánh luôn cảm thấy thiếu thiếu, vừa khéo Dương Tiểu Kỳ không học đại học, đang làm giúp việc cho người ra ở thành phố này, bà suy nghĩ một chút rồi đón cô ta đến nhà họ Lăng.
Khi Dương Tiểu Kỳ còn nhỏ, Hách Ánh đã từng gặp rồi, chỉ nhớ cô ta khá ngoan, lớn lên vẫn như vậy, trong lòng bà cảm thấy khá thoải mái.
Bà cho rằng Lê Cảnh Trí sẽ trở về giống như trước đây.
Nhưng những hành động của cô trong suốt ba năm rưỡi qua dường như đã tát một cái thật mạnh lên mặt bà.
Do vậy Hách Ánh thà rằng để Dương Tiểu Kỳ đơn thuần ở bên con trai chứ không muốn người phụ nữ ngu ngốc như cô, bà cũng không cho phép hạng người không biết xấu hổ như Lê Cảnh Trí làm nhiễu loạn tâm trí con trai bà.
.
Tình Yêu Và Hôn Nhân: Cô Vợ Nhỏ Của Lăng ThiếuTác giả: Lăng TằngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong đại sảnh phòng tiệc, mọi người quần áo sang trọng, ăn uống linh đình. "Các người có nghe gì không? Lê Cảnh Trí trở về rồi." "Đáng tiếc cho một cô gái đẹp như vậy, làm Lăng thiếu phu nhân nhiều năm mà vẫn còn đơn độc một mình." "Từ khi họ kết hôn xong hai người vẫn ở hai nơi, Lê Cảnh Trí cùng lắm chỉ là mang danh Lăng thiếu phu nhân thôi. Không chừng Lăng thiếu còn không nhớ được dáng dấp của cô ta trông như thế nào nữa." Mọi người cười vang một trận. "Hôm nay là ngày nhà họ Lăng tổ chức tiệc rượu, nếu như Lăng thiếu phu nhân trở về nước, đêm nay chắc sẽ xuất hiện." Có người không thể chờ đợi được nữa muốn xem náo nhiệt. "Còn gọi là Lăng thiếu phu nhân cái gì chứ? Tôi còn tưởng rằng bọn họ đã sớm ly hôn rồi đấy. Gánh vác cái hư danh lớn như vậy trêи đầu, Lê Cảnh Trí không sợ đau cổ sao." Một cô gái tên Ngọc Thiên Thiên khinh bỉ nói :"Đàn ông của mình mà cũng không nắm được không bằng mau chóng ly hôn, đem tặng cho những người khác còn hơn." Có người cười:"Là tặng cho cô sao?" Cô… Lăng Ý đuối lý, trong giây lát không thể tìm được lý do phản bác lại, hắn chỉ chăm chú ôm vai của Lê Cảnh Trí, giữ vững lập trường: "Mẹ, những chuyện đó con có thể nói với mẹ sau, nhưng nhà chúng con không cần người ngoài."Nhà của hắn và Lê Cảnh Trí không cần có người ngoài tham gia vào.Cũng không cần người ngoài đến "phục vụ" hắn.Thái độ của Lăng Ý rất kiên quyết, nhưng Hách Ánh càng kiên quyết hơn: "Tiểu Kỳ không phải là người ngoài, là mẹ kêu con bé đến đây, con bé chính là mẹ, trừ phi con không cần luôn cả người mẹ này.""Mẹ, con kết hôn rồi, con không cần một người phụ nữ khác xuất hiện trong nhà của con.""Thật sao? Lê Cảnh Trí còn có thể đưa em gái lên giường, thì sao mẹ lại không thể đưa người tới đây phục vụ được?"Lần đầu tiên Lê Cảnh Trí nghe thấy những lời cay nghiệt như thế từ miệng Hách Ánh, mặt cô trắng bệch.Thế mới biết, tình cảm cần phải gắn bó.Nếu người ta đối xử tốt với bạn, mới có thể bao dung bạn.Khi người ta đã thất vọng về bạn và đuổi bạn ra khỏi thế giới của người ta, thì lời nói lạnh lùng làm tổn thương người khác thế nào cũng nói ra được.Nhưng Hách Ánh nói cũng không sai, là cô có lỗi trước."Mẹ, người phụ nữ này tuyệt đối không thể ở lại đây.""Ý của con là không cần người làm mẹ này sao?"Lăng Ý nhíu mày định nói gì đó lại bị Lê Cảnh Trí giật ống tay áo.Giọng cô rất nhỏ: "Nghe lời mẹ đi.""Lê Cảnh Trí, em bị điên rồi sao?" Lăng Ý nắm chặt lấy vai cô, tăng sức mạnh trên tay lên.Mẹ Trần chỉ đến đây có hai, ba ngày một tuần mà có thể đổi vitamin thành thuốc tránh thai, bây giờ mà để Dương Tiểu Kỳ ở lại đây, không biết có còn cho cô uống thuốc độc gì không.Hay là nói, cô cũng không để tâm những thứ này.Đúng lúc mẹ mang người tới đây, nghĩ cách chạy thoát thân.Khả năng này như một bàn tay nắm chặt lấy trái tim hắn, thở thôi cũng thấy đau.Ánh mắt Hách Ánh đảo qua hai người: "Mẹ mặc kệ hai đứa các con bàn bạc thế nào, Tiểu Kỳ nhất định phải ở lại đây.Hai đứa đã đuổi một mẹ Trần nếu còn dám đuổi Tiểu Kỳ đi, mẹ sẽ coi như con không nhận người mẹ này."Lời nói này quá nặng.Hách Ánh vẫn luôn là một người mẹ hiền, lần này bà thực sự bị ép nổi lên.Phút chốc trở nên im lặng.Cô gái tên Dương Tiểu Kỳ kia tìm một phòng, cất vali rồi đi ra, ngại ngùng cười với Hách Ánh.Hách Ánh càng nhìn càng thích, vẫy vẫy tay, Dương Tiểu Kỳ bước đến bên cạnh bà: "Tiểu Kỳ, sau này cháu sẽ ở lại đây, chăm sóc hai đứa nó như chăm sóc ta vậy."Trên mặt Dương Tiểu Kỳ ửng đỏ, cô ta dè dặt nhìn Lăng Ý, lại nhìn Lê Cảnh Trí, hỏi nhỏ: "Không có bất tiện chứ?""Con bé ngốc, cháu làm việc ở đâu mà không phải là làm, ở đây cũng giống thế, có cái gì mà bất tiện."Hách Ánh không coi a ra gì,an ủi Dương Tiểu Kỳ đang ngại vài câu.Dương Tiểu Kỳ là cháu gái của mẹ Trần, Mẹ Trần đi rồi, bên người Hách Ánh luôn cảm thấy thiếu thiếu, vừa khéo Dương Tiểu Kỳ không học đại học, đang làm giúp việc cho người ra ở thành phố này, bà suy nghĩ một chút rồi đón cô ta đến nhà họ Lăng.Khi Dương Tiểu Kỳ còn nhỏ, Hách Ánh đã từng gặp rồi, chỉ nhớ cô ta khá ngoan, lớn lên vẫn như vậy, trong lòng bà cảm thấy khá thoải mái.Bà cho rằng Lê Cảnh Trí sẽ trở về giống như trước đây.Nhưng những hành động của cô trong suốt ba năm rưỡi qua dường như đã tát một cái thật mạnh lên mặt bà.Do vậy Hách Ánh thà rằng để Dương Tiểu Kỳ đơn thuần ở bên con trai chứ không muốn người phụ nữ ngu ngốc như cô, bà cũng không cho phép hạng người không biết xấu hổ như Lê Cảnh Trí làm nhiễu loạn tâm trí con trai bà..