Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 322: Chó cắn chó, một miệng lông

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Ngọc An khóc, khóc vô cùng đau lòng.Hoàng Thiên vỗ nhẹ lưng cô, nhẹ nhàng an ủi cô.Những người có mặt ở chỗ này không ai dám ho he, thậm chí không ai dám phát ra âm thanh to, sợ ảnh hưởng đến Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An.Một lúc lâu, Lâm Ngọc An mới ổn định tâm trạng, cô lau nước mắt, thâm kín nhìn Hoàng Thiên.Hoàng Thiên lo lắng nhất chính là Lâm Ngọc An có bị bọn họ làm gì không, vợ Hoàng Thiên anh, sao có thể để cho người khác chấm ʍút̼? "Ngọc An, bọn họ không có làm gì em chứ?" Hoàng Thiên chỉ tên đầu húi cua và Kiều Nhị đang lăn lội dưới đất, nhẹ giọng hỏi Lâm Ngọc An.Lâm Ngọc An cũng là là người thông minh, cô nhìn thoáng qua cũng biết Hoàng Thiên hỏi vậy là anh đang lo lắng cái gì."Anh yên tâm, bọn họ không làm gì em cả.Lâm Ngọc An nói.Lúc này Hoàng Thiên mới thở phào nhẹ nhõm, anh biết Lâm Ngọc An sẽ không nói dối anh.Nhưng quần áo Lâm Ngọc An xộc xệch, tóc tai loạn xọa, có thể tưởng tượng được, cô phản kháng rất kịch liệt.Lâm Ngọc An nói tiếp: "Hai người bọn họ muốn bắt nạt em, nhưng sau đó bọn họ nhận được điện thoại của ai đó, người kia nói là không được làm chuyện gì với em nên em mới không xảy ra chuyện gì...Nói tới chỗ này, Lâm Ngọc An không kìm được mà sợ hãi, cả người khẽ run."Vậy là tốt rôi, không có gì cả Ngọc An, em đừng sợ."Hoàng Thiên ôm chặt Lý Nhược Tuyế, an ủi CÔ.Cuối cùng đã trấn an Lâm Ngọc An, Hoàng Thiên sai người đưa Lâm Ngọc An ra xe bên ngoài.Lúc này, đáy mắt Hoàng Thiên lóe lên một tia sáng!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Ngọc An khóc, khóc vô cùng đau lòng.

Hoàng Thiên vỗ nhẹ lưng cô, nhẹ nhàng an ủi cô.

Những người có mặt ở chỗ này không ai dám ho he, thậm chí không ai dám phát ra âm thanh to, sợ ảnh hưởng đến Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An.

Một lúc lâu, Lâm Ngọc An mới ổn định tâm trạng, cô lau nước mắt, thâm kín nhìn Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên lo lắng nhất chính là Lâm Ngọc An có bị bọn họ làm gì không, vợ Hoàng Thiên anh, sao có thể để cho người khác chấm ʍút̼? "Ngọc An, bọn họ không có làm gì em chứ?" Hoàng Thiên chỉ tên đầu húi cua và Kiều Nhị đang lăn lội dưới đất, nhẹ giọng hỏi Lâm Ngọc An.

Lâm Ngọc An cũng là là người thông minh, cô nhìn thoáng qua cũng biết Hoàng Thiên hỏi vậy là anh đang lo lắng cái gì.

"Anh yên tâm, bọn họ không làm gì em cả.

Lâm Ngọc An nói.

Lúc này Hoàng Thiên mới thở phào nhẹ nhõm, anh biết Lâm Ngọc An sẽ không nói dối anh.

Nhưng quần áo Lâm Ngọc An xộc xệch, tóc tai loạn xọa, có thể tưởng tượng được, cô phản kháng rất kịch liệt.

Lâm Ngọc An nói tiếp: "Hai người bọn họ muốn bắt nạt em, nhưng sau đó bọn họ nhận được điện thoại của ai đó, người kia nói là không được làm chuyện gì với em nên em mới không xảy ra chuyện gì...

Nói tới chỗ này, Lâm Ngọc An không kìm được mà sợ hãi, cả người khẽ run.

"Vậy là tốt rôi, không có gì cả Ngọc An, em đừng sợ."

Hoàng Thiên ôm chặt Lý Nhược Tuyế, an ủi CÔ.

Cuối cùng đã trấn an Lâm Ngọc An, Hoàng Thiên sai người đưa Lâm Ngọc An ra xe bên ngoài.

Lúc này, đáy mắt Hoàng Thiên lóe lên một tia sáng!

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Ngọc An khóc, khóc vô cùng đau lòng.Hoàng Thiên vỗ nhẹ lưng cô, nhẹ nhàng an ủi cô.Những người có mặt ở chỗ này không ai dám ho he, thậm chí không ai dám phát ra âm thanh to, sợ ảnh hưởng đến Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An.Một lúc lâu, Lâm Ngọc An mới ổn định tâm trạng, cô lau nước mắt, thâm kín nhìn Hoàng Thiên.Hoàng Thiên lo lắng nhất chính là Lâm Ngọc An có bị bọn họ làm gì không, vợ Hoàng Thiên anh, sao có thể để cho người khác chấm ʍút̼? "Ngọc An, bọn họ không có làm gì em chứ?" Hoàng Thiên chỉ tên đầu húi cua và Kiều Nhị đang lăn lội dưới đất, nhẹ giọng hỏi Lâm Ngọc An.Lâm Ngọc An cũng là là người thông minh, cô nhìn thoáng qua cũng biết Hoàng Thiên hỏi vậy là anh đang lo lắng cái gì."Anh yên tâm, bọn họ không làm gì em cả.Lâm Ngọc An nói.Lúc này Hoàng Thiên mới thở phào nhẹ nhõm, anh biết Lâm Ngọc An sẽ không nói dối anh.Nhưng quần áo Lâm Ngọc An xộc xệch, tóc tai loạn xọa, có thể tưởng tượng được, cô phản kháng rất kịch liệt.Lâm Ngọc An nói tiếp: "Hai người bọn họ muốn bắt nạt em, nhưng sau đó bọn họ nhận được điện thoại của ai đó, người kia nói là không được làm chuyện gì với em nên em mới không xảy ra chuyện gì...Nói tới chỗ này, Lâm Ngọc An không kìm được mà sợ hãi, cả người khẽ run."Vậy là tốt rôi, không có gì cả Ngọc An, em đừng sợ."Hoàng Thiên ôm chặt Lý Nhược Tuyế, an ủi CÔ.Cuối cùng đã trấn an Lâm Ngọc An, Hoàng Thiên sai người đưa Lâm Ngọc An ra xe bên ngoài.Lúc này, đáy mắt Hoàng Thiên lóe lên một tia sáng!

Chương 322: Chó cắn chó, một miệng lông