Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 332: Ngài Thiên cũng không nuông chiều ông

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ông nhìn bộ dạng của ông xem, ông bảo tôi nói chuyện với ông như thể nào?”Hoàng Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, chỉ vào mũi Đỉnh Thiên Hải hỏi ngược lại.Con mẹ nói Đinh Thiên Hải bị anh làm cho tức đến nghẹn họng, bỗng nhiên ông ta đứng dậy, độc ác nhìn chằm chằm cào Hoàng Thiên.Làm sao Hoàng Thiên có thể để ông ta chấn trụ? Lúc này anh cũng đứng dậy.Đôi môi Đinh Thiên Hải khẽ run nhẹ mấy lần, trong mắt ông ta càng thêm dữ tợn! Ông ta suýt nữa không kiềm chế được mà ra lệnh giết Hoàng Thiên! Nhưng mà ông ta vẫn nhanh chóng ổn định lại tâm trạng của mình.Ông ta đã lăn lộn ở Châu Phi rất nhiều năm rồi, không phải tự dựng mà ông ta có thể vững gót ở đây, lòng dạ của của ông ta không phải thứ người bình thường có thể so sánh.Nếu là người bình thường mà bị Hoàng Thiên chọc tức như vậy, bọn họ đã sớm nóng nảy mà hạ lệnh giết hết nhóm người của Hoàng Thiên rồi.Thế nhưng Đinh Thiên Hải không phải là người bình thường, ông ta chỉ tức giận có vài giây sau đó lại cười ha hả.“Ha ha ha! Không hổ là cậu Thiên nha, rất có cá tính, Đinh Thiên Hải này rất tán thưởng nha!”Đinh Thiên Hải cười ha hả, lại đội mũ cao cho Hoàng Thiên.Hoàng Thiên không muốn nghe con hàng này xạo chó nữa, anh lạnh lùng nói: “Đinh Thiên Hải! Tôi không thích vòng vo dài dòng, ông cũng đừng vòng vo như vậy nữa! Tôi hỏi ông lần cuối cùng, ông có chịu giao người không?”Thật ra Đinh Thiên Hải đang rất tức giận đến mức muốn nổ tung, bao nhiêu năm nay chưa ai dám nói chuyện với ông ta như vậy đâu! Nhưng mà bởi vì tiền, ông ta nhịn! “Cậu Thiên, chúng ta đều ngả bài đi! Chỉ cần cậu chịu bỏ ra mười nghìn tỷ, tôi sẽ giao hết đám người Tiêu Đông Mai cho cậu, cậu muốn xử lý thế nào thì xử lý!”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ông nhìn bộ dạng của ông xem, ông bảo tôi nói chuyện với ông như thể nào?”

Hoàng Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, chỉ vào mũi Đỉnh Thiên Hải hỏi ngược lại.

Con mẹ nói Đinh Thiên Hải bị anh làm cho tức đến nghẹn họng, bỗng nhiên ông ta đứng dậy, độc ác nhìn chằm chằm cào Hoàng Thiên.

Làm sao Hoàng Thiên có thể để ông ta chấn trụ? Lúc này anh cũng đứng dậy.

Đôi môi Đinh Thiên Hải khẽ run nhẹ mấy lần, trong mắt ông ta càng thêm dữ tợn! Ông ta suýt nữa không kiềm chế được mà ra lệnh giết Hoàng Thiên! Nhưng mà ông ta vẫn nhanh chóng ổn định lại tâm trạng của mình.

Ông ta đã lăn lộn ở Châu Phi rất nhiều năm rồi, không phải tự dựng mà ông ta có thể vững gót ở đây, lòng dạ của của ông ta không phải thứ người bình thường có thể so sánh.

Nếu là người bình thường mà bị Hoàng Thiên chọc tức như vậy, bọn họ đã sớm nóng nảy mà hạ lệnh giết hết nhóm người của Hoàng Thiên rồi.

Thế nhưng Đinh Thiên Hải không phải là người bình thường, ông ta chỉ tức giận có vài giây sau đó lại cười ha hả.

“Ha ha ha! Không hổ là cậu Thiên nha, rất có cá tính, Đinh Thiên Hải này rất tán thưởng nha!”

Đinh Thiên Hải cười ha hả, lại đội mũ cao cho Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên không muốn nghe con hàng này xạo chó nữa, anh lạnh lùng nói: “Đinh Thiên Hải! Tôi không thích vòng vo dài dòng, ông cũng đừng vòng vo như vậy nữa! Tôi hỏi ông lần cuối cùng, ông có chịu giao người không?”

Thật ra Đinh Thiên Hải đang rất tức giận đến mức muốn nổ tung, bao nhiêu năm nay chưa ai dám nói chuyện với ông ta như vậy đâu! Nhưng mà bởi vì tiền, ông ta nhịn! “Cậu Thiên, chúng ta đều ngả bài đi! Chỉ cần cậu chịu bỏ ra mười nghìn tỷ, tôi sẽ giao hết đám người Tiêu Đông Mai cho cậu, cậu muốn xử lý thế nào thì xử lý!”

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ông nhìn bộ dạng của ông xem, ông bảo tôi nói chuyện với ông như thể nào?”Hoàng Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, chỉ vào mũi Đỉnh Thiên Hải hỏi ngược lại.Con mẹ nói Đinh Thiên Hải bị anh làm cho tức đến nghẹn họng, bỗng nhiên ông ta đứng dậy, độc ác nhìn chằm chằm cào Hoàng Thiên.Làm sao Hoàng Thiên có thể để ông ta chấn trụ? Lúc này anh cũng đứng dậy.Đôi môi Đinh Thiên Hải khẽ run nhẹ mấy lần, trong mắt ông ta càng thêm dữ tợn! Ông ta suýt nữa không kiềm chế được mà ra lệnh giết Hoàng Thiên! Nhưng mà ông ta vẫn nhanh chóng ổn định lại tâm trạng của mình.Ông ta đã lăn lộn ở Châu Phi rất nhiều năm rồi, không phải tự dựng mà ông ta có thể vững gót ở đây, lòng dạ của của ông ta không phải thứ người bình thường có thể so sánh.Nếu là người bình thường mà bị Hoàng Thiên chọc tức như vậy, bọn họ đã sớm nóng nảy mà hạ lệnh giết hết nhóm người của Hoàng Thiên rồi.Thế nhưng Đinh Thiên Hải không phải là người bình thường, ông ta chỉ tức giận có vài giây sau đó lại cười ha hả.“Ha ha ha! Không hổ là cậu Thiên nha, rất có cá tính, Đinh Thiên Hải này rất tán thưởng nha!”Đinh Thiên Hải cười ha hả, lại đội mũ cao cho Hoàng Thiên.Hoàng Thiên không muốn nghe con hàng này xạo chó nữa, anh lạnh lùng nói: “Đinh Thiên Hải! Tôi không thích vòng vo dài dòng, ông cũng đừng vòng vo như vậy nữa! Tôi hỏi ông lần cuối cùng, ông có chịu giao người không?”Thật ra Đinh Thiên Hải đang rất tức giận đến mức muốn nổ tung, bao nhiêu năm nay chưa ai dám nói chuyện với ông ta như vậy đâu! Nhưng mà bởi vì tiền, ông ta nhịn! “Cậu Thiên, chúng ta đều ngả bài đi! Chỉ cần cậu chịu bỏ ra mười nghìn tỷ, tôi sẽ giao hết đám người Tiêu Đông Mai cho cậu, cậu muốn xử lý thế nào thì xử lý!”

Chương 332: Ngài Thiên cũng không nuông chiều ông