Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 338: Cậu chủ Vinh nào?

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hai người bảo vệ kia bị chọc tức, bọn họ phụ trách công việc bảo vệ của khách sạn này, nếu có người ở đây phá rối, thì chính là đang tát bốp bốp vào thẳng mặt bọn họ.Nhưng hai người bảo vệ này không dám xông lên, vì bọn họ biết Võ Ngọc Minh, biết được nhà thằng nhãi này khá là có tiên.Cũng khá là có quen biết, đắc tội với Võ Ngọc Minh, tuyệt đối sẽ không ăn được quả ngọt.“Giám đốc Hạnh...”Một người bảo vệ bối rối nhìn Đường Lương Hạnh, vẻ mặt cực kỳ khó coi.Đường Lương Hạnh cũng đã nhận ra, không thể trông cậy vào hai người bảo vệ này, bọn họ căn bản không dám động vào Võ Ngọc MinhI Thế nhưng mắt thấy Hoàng Linh bị ức hϊế͙p͙.Đường Lương Hạnh thật sự rất tức giận.“Các người lập tức ra ngoài cho tôi!”Đường Lương Hạnh tự mình ra trận, chỉ vào Võ Ngọc Minh và Hồ Hoàng Anh và quát lên.Võ Ngọc Minh đứng nhắng nhít ba lăng nhăng ở đó, vẻ mặt hèn hạ mỉm cười, không ngừng liếc nhìn sang người Đường Lương Hạnh.Ngoại hình Đường Lương Hạnh khá xinh đẹp, thân hình lại càng không cần nói, Võ Ngọc Minh thật sự có chút suy nghĩ bậy bạ.Thấy Võ Ngọc Minh nhìn Đường Lương Hạnh một cách háo sắc như vậy, Hồ Hoàng Anh liền lên cơn ghen.Bởi vì sắc đẹp của Hồ Hoàng Anh kém xa so với Đường Lương Hạnh, đừng nói đến việc so sánh với Hoàng Linh, ở trước mặt hai người đẹp Hoàng Linh và Đường Lương Hạnh, Hô Hoàng Anh cảm thấy tự tỉ mặc cảm.“Cô bảo ai ra ngoài? Cô nói lại lần nữa tôi nghe xem?”Hồ Hoàng Anh bùng giận, lớn tiếng chửi mắng rồi xông lên, muốn đánh Đường Lương Hạnh.Đường Lương Hạnh từ sớm đã không muốn chịu đựng Hồ Hoàng Anh nữa, liên muốn ra tay với Đường Diệm.Hoàng Linh vừa thấy sắp đánh nhau, cô vội vàng ngăn cản.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người bảo vệ kia bị chọc tức, bọn họ phụ trách công việc bảo vệ của khách sạn này, nếu có người ở đây phá rối, thì chính là đang tát bốp bốp vào thẳng mặt bọn họ.

Nhưng hai người bảo vệ này không dám xông lên, vì bọn họ biết Võ Ngọc Minh, biết được nhà thằng nhãi này khá là có tiên.

Cũng khá là có quen biết, đắc tội với Võ Ngọc Minh, tuyệt đối sẽ không ăn được quả ngọt.

“Giám đốc Hạnh...”

Một người bảo vệ bối rối nhìn Đường Lương Hạnh, vẻ mặt cực kỳ khó coi.

Đường Lương Hạnh cũng đã nhận ra, không thể trông cậy vào hai người bảo vệ này, bọn họ căn bản không dám động vào Võ Ngọc MinhI Thế nhưng mắt thấy Hoàng Linh bị ức hϊế͙p͙.

Đường Lương Hạnh thật sự rất tức giận.

“Các người lập tức ra ngoài cho tôi!”

Đường Lương Hạnh tự mình ra trận, chỉ vào Võ Ngọc Minh và Hồ Hoàng Anh và quát lên.

Võ Ngọc Minh đứng nhắng nhít ba lăng nhăng ở đó, vẻ mặt hèn hạ mỉm cười, không ngừng liếc nhìn sang người Đường Lương Hạnh.

Ngoại hình Đường Lương Hạnh khá xinh đẹp, thân hình lại càng không cần nói, Võ Ngọc Minh thật sự có chút suy nghĩ bậy bạ.

Thấy Võ Ngọc Minh nhìn Đường Lương Hạnh một cách háo sắc như vậy, Hồ Hoàng Anh liền lên cơn ghen.

Bởi vì sắc đẹp của Hồ Hoàng Anh kém xa so với Đường Lương Hạnh, đừng nói đến việc so sánh với Hoàng Linh, ở trước mặt hai người đẹp Hoàng Linh và Đường Lương Hạnh, Hô Hoàng Anh cảm thấy tự tỉ mặc cảm.

“Cô bảo ai ra ngoài? Cô nói lại lần nữa tôi nghe xem?”

Hồ Hoàng Anh bùng giận, lớn tiếng chửi mắng rồi xông lên, muốn đánh Đường Lương Hạnh.

Đường Lương Hạnh từ sớm đã không muốn chịu đựng Hồ Hoàng Anh nữa, liên muốn ra tay với Đường Diệm.

Hoàng Linh vừa thấy sắp đánh nhau, cô vội vàng ngăn cản.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hai người bảo vệ kia bị chọc tức, bọn họ phụ trách công việc bảo vệ của khách sạn này, nếu có người ở đây phá rối, thì chính là đang tát bốp bốp vào thẳng mặt bọn họ.Nhưng hai người bảo vệ này không dám xông lên, vì bọn họ biết Võ Ngọc Minh, biết được nhà thằng nhãi này khá là có tiên.Cũng khá là có quen biết, đắc tội với Võ Ngọc Minh, tuyệt đối sẽ không ăn được quả ngọt.“Giám đốc Hạnh...”Một người bảo vệ bối rối nhìn Đường Lương Hạnh, vẻ mặt cực kỳ khó coi.Đường Lương Hạnh cũng đã nhận ra, không thể trông cậy vào hai người bảo vệ này, bọn họ căn bản không dám động vào Võ Ngọc MinhI Thế nhưng mắt thấy Hoàng Linh bị ức hϊế͙p͙.Đường Lương Hạnh thật sự rất tức giận.“Các người lập tức ra ngoài cho tôi!”Đường Lương Hạnh tự mình ra trận, chỉ vào Võ Ngọc Minh và Hồ Hoàng Anh và quát lên.Võ Ngọc Minh đứng nhắng nhít ba lăng nhăng ở đó, vẻ mặt hèn hạ mỉm cười, không ngừng liếc nhìn sang người Đường Lương Hạnh.Ngoại hình Đường Lương Hạnh khá xinh đẹp, thân hình lại càng không cần nói, Võ Ngọc Minh thật sự có chút suy nghĩ bậy bạ.Thấy Võ Ngọc Minh nhìn Đường Lương Hạnh một cách háo sắc như vậy, Hồ Hoàng Anh liền lên cơn ghen.Bởi vì sắc đẹp của Hồ Hoàng Anh kém xa so với Đường Lương Hạnh, đừng nói đến việc so sánh với Hoàng Linh, ở trước mặt hai người đẹp Hoàng Linh và Đường Lương Hạnh, Hô Hoàng Anh cảm thấy tự tỉ mặc cảm.“Cô bảo ai ra ngoài? Cô nói lại lần nữa tôi nghe xem?”Hồ Hoàng Anh bùng giận, lớn tiếng chửi mắng rồi xông lên, muốn đánh Đường Lương Hạnh.Đường Lương Hạnh từ sớm đã không muốn chịu đựng Hồ Hoàng Anh nữa, liên muốn ra tay với Đường Diệm.Hoàng Linh vừa thấy sắp đánh nhau, cô vội vàng ngăn cản.

Chương 338: Cậu chủ Vinh nào?