Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 340: Nhân quả luân hồi
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bước chân Hoàng Thiên dừng lại một chút, nhưng anh không quay đầu lại mà sải bước đi thẳng vào Quốc Tế Toàn Cầu.Lương Mạnh Bắc vội vàng đi ở phía trước dẫn đường, dẫn Hoàng Thiên đi tới văn phòng chủ tịch của ông.“Cậu chủ, ông chủ ở bên trong.”Lương Mạnh Bắc nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên không nói gì, đẩy cửa đi vào.Những người khác không dám đi vào, chỉ có thể đứng chờ ở bên ngoài.Lúc này Hoàng Văn Thành đang đứng ở cửa sổ, đôi mắt nhìn ra bên ngoài.Ông ta đưa lưng về phía cửa, đang hút từng hơi điếu xì gà của mình.“Đến rồi à”Hoàng Văn Thành nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu lại nhìn Hoàng Thiên."Ừm! Hoàng Thiên đáp lại, cũng không nói nhiều.“Những chuyện con làm ở Châu Phi, Vũ Thanh đã nói với cha hết rồi.”Trong mắt Hoàng Văn Thành đầy tơ máu, nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói từng chữ chữ một.Mặc dù ông ta không trực tiếp trách Hoàng Thiên nhưng Hoàng Thiên có thể nhìn ra trong mắt Hoàng Văn Thành tràn đấy oán giận, bi thương, còn có mấy phần tức giận! Hoàng Thiên không hề bất ngờ trước phản ứng của Hoàng Văn Thành.Dù sao Hoàng Thiên cũng biết Hoàng Văn Thành yêu thương Tiêu Đông Mai như thế nào.“Cha muốn nói gì thì cứ nói thẳng, không cần phải che che lấp lấp như vậy.”Hoàng Thiên bình tĩnh nói.Hoàng Văn Thành siết chặt nắm đấm, trầm giọng hỏi: “Thiên, cô ấy là mẹ kế của con, là vợ của cha! Con, sao con có thể giết cô ấy..."Nhìn thấy bộ dáng đau thương khổ sở này của Hoàng Văn Thành, trong lòng Hoàng Thiên dấy lên một ngọn lửa giận! Anh biết Hoàng Văn Thành đau lòng vì Tiêu Đông Mai, thậm chí còn vì người phụ nữ này mà chạy đến tận thành phố Bắc Ninh để hỏi tội anh! “Ha ha, bà ta là vợ của ông, vậy mẹ tôi thì sao? Mẹ tôi là cái gì?”Hoàng Văn Thành sửng sốt một chút, vẻ mặt cũng dịu đi rất nhiêu, ông ta nói với Hoàng Thiên: “Thiên, cha biết, mấy năm nay cha có lỗi với mẹ con.”“Đấy không phải là chuyện ông có lỗi với mẹ tôi hay không! Ông có biết không, mẹ tôi bị Tiêu Đông Mai hại chết! Là ông cho bà ta cơ hội và vốn liếng để hại mẹ tôi, về cái chết của mẹ tôi, ông cũng khó mà trốn tránh liên quan!”Hoàng Thiên giận giữ chỉ vào Hoàng Văn Thành, hét lên.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bước chân Hoàng Thiên dừng lại một chút, nhưng anh không quay đầu lại mà sải bước đi thẳng vào Quốc Tế Toàn Cầu.
Lương Mạnh Bắc vội vàng đi ở phía trước dẫn đường, dẫn Hoàng Thiên đi tới văn phòng chủ tịch của ông.
“Cậu chủ, ông chủ ở bên trong.”
Lương Mạnh Bắc nói với Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên không nói gì, đẩy cửa đi vào.
Những người khác không dám đi vào, chỉ có thể đứng chờ ở bên ngoài.
Lúc này Hoàng Văn Thành đang đứng ở cửa sổ, đôi mắt nhìn ra bên ngoài.
Ông ta đưa lưng về phía cửa, đang hút từng hơi điếu xì gà của mình.
“Đến rồi à”
Hoàng Văn Thành nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu lại nhìn Hoàng Thiên.
"Ừm! Hoàng Thiên đáp lại, cũng không nói nhiều.
“Những chuyện con làm ở Châu Phi, Vũ Thanh đã nói với cha hết rồi.”
Trong mắt Hoàng Văn Thành đầy tơ máu, nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói từng chữ chữ một.
Mặc dù ông ta không trực tiếp trách Hoàng Thiên nhưng Hoàng Thiên có thể nhìn ra trong mắt Hoàng Văn Thành tràn đấy oán giận, bi thương, còn có mấy phần tức giận! Hoàng Thiên không hề bất ngờ trước phản ứng của Hoàng Văn Thành.
Dù sao Hoàng Thiên cũng biết Hoàng Văn Thành yêu thương Tiêu Đông Mai như thế nào.
“Cha muốn nói gì thì cứ nói thẳng, không cần phải che che lấp lấp như vậy.”
Hoàng Thiên bình tĩnh nói.
Hoàng Văn Thành siết chặt nắm đấm, trầm giọng hỏi: “Thiên, cô ấy là mẹ kế của con, là vợ của cha! Con, sao con có thể giết cô ấy..."
Nhìn thấy bộ dáng đau thương khổ sở này của Hoàng Văn Thành, trong lòng Hoàng Thiên dấy lên một ngọn lửa giận! Anh biết Hoàng Văn Thành đau lòng vì Tiêu Đông Mai, thậm chí còn vì người phụ nữ này mà chạy đến tận thành phố Bắc Ninh để hỏi tội anh! “Ha ha, bà ta là vợ của ông, vậy mẹ tôi thì sao? Mẹ tôi là cái gì?”
Hoàng Văn Thành sửng sốt một chút, vẻ mặt cũng dịu đi rất nhiêu, ông ta nói với Hoàng Thiên: “Thiên, cha biết, mấy năm nay cha có lỗi với mẹ con.”
“Đấy không phải là chuyện ông có lỗi với mẹ tôi hay không! Ông có biết không, mẹ tôi bị Tiêu Đông Mai hại chết! Là ông cho bà ta cơ hội và vốn liếng để hại mẹ tôi, về cái chết của mẹ tôi, ông cũng khó mà trốn tránh liên quan!”
Hoàng Thiên giận giữ chỉ vào Hoàng Văn Thành, hét lên.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bước chân Hoàng Thiên dừng lại một chút, nhưng anh không quay đầu lại mà sải bước đi thẳng vào Quốc Tế Toàn Cầu.Lương Mạnh Bắc vội vàng đi ở phía trước dẫn đường, dẫn Hoàng Thiên đi tới văn phòng chủ tịch của ông.“Cậu chủ, ông chủ ở bên trong.”Lương Mạnh Bắc nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên không nói gì, đẩy cửa đi vào.Những người khác không dám đi vào, chỉ có thể đứng chờ ở bên ngoài.Lúc này Hoàng Văn Thành đang đứng ở cửa sổ, đôi mắt nhìn ra bên ngoài.Ông ta đưa lưng về phía cửa, đang hút từng hơi điếu xì gà của mình.“Đến rồi à”Hoàng Văn Thành nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu lại nhìn Hoàng Thiên."Ừm! Hoàng Thiên đáp lại, cũng không nói nhiều.“Những chuyện con làm ở Châu Phi, Vũ Thanh đã nói với cha hết rồi.”Trong mắt Hoàng Văn Thành đầy tơ máu, nhìn chằm chằm Hoàng Thiên nói từng chữ chữ một.Mặc dù ông ta không trực tiếp trách Hoàng Thiên nhưng Hoàng Thiên có thể nhìn ra trong mắt Hoàng Văn Thành tràn đấy oán giận, bi thương, còn có mấy phần tức giận! Hoàng Thiên không hề bất ngờ trước phản ứng của Hoàng Văn Thành.Dù sao Hoàng Thiên cũng biết Hoàng Văn Thành yêu thương Tiêu Đông Mai như thế nào.“Cha muốn nói gì thì cứ nói thẳng, không cần phải che che lấp lấp như vậy.”Hoàng Thiên bình tĩnh nói.Hoàng Văn Thành siết chặt nắm đấm, trầm giọng hỏi: “Thiên, cô ấy là mẹ kế của con, là vợ của cha! Con, sao con có thể giết cô ấy..."Nhìn thấy bộ dáng đau thương khổ sở này của Hoàng Văn Thành, trong lòng Hoàng Thiên dấy lên một ngọn lửa giận! Anh biết Hoàng Văn Thành đau lòng vì Tiêu Đông Mai, thậm chí còn vì người phụ nữ này mà chạy đến tận thành phố Bắc Ninh để hỏi tội anh! “Ha ha, bà ta là vợ của ông, vậy mẹ tôi thì sao? Mẹ tôi là cái gì?”Hoàng Văn Thành sửng sốt một chút, vẻ mặt cũng dịu đi rất nhiêu, ông ta nói với Hoàng Thiên: “Thiên, cha biết, mấy năm nay cha có lỗi với mẹ con.”“Đấy không phải là chuyện ông có lỗi với mẹ tôi hay không! Ông có biết không, mẹ tôi bị Tiêu Đông Mai hại chết! Là ông cho bà ta cơ hội và vốn liếng để hại mẹ tôi, về cái chết của mẹ tôi, ông cũng khó mà trốn tránh liên quan!”Hoàng Thiên giận giữ chỉ vào Hoàng Văn Thành, hét lên.