Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 368: Bị bao vây

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này, trong khuôn viên nhà họ Khương đang trong tình trạng căng thẳng.Đường Chủ Cổ và Hoàng Thiên đang ngồi đàm phán với nhau, nhưng không khí lại tràn đầy mùi thuốc nổ.“Lập tức nhanh chóng giao cậu Vinh ra đây, tôi có thể giữ xác lại cho cậu.”Đường Chủ Cổ sắc mặt âm trầm, trong tay cầm một thanh đao, bất kỳ lúc nào cũng có thể ra tay.Hoàng Thiên cũng đã chuẩn bị xong, anh ta nhìn Tiêu Văn Hạ một cái, ra hiệu anh ta cũng chuẩn bị liệu mạng.Tiêu Văn Hạ hiểu rõ ý của Hoàng Thiên, anh ta lấy ra một thanh đoản đao, bất kỳ lúc nào cũng có thể liều mạng! Thật ra đi vào hoàn cảnh bây giờ, nói gì cũng không thỏa đáng, có thể mở được đường máu thì coi như sống, nếu không chỉ có thể chết ở đây.Đường Chủ Cổ đã muốn ra mệnh lệnh giết từ lâu, nhưng mà Khương Văn Vinh vẫn còn nằm trong tay của Hoàng Thiên, ông ta vẫn có chút dè chừng.“Tôi hỏi lại cậu lần cuối, rốt cuộc có giao người hay không?”Đường Chủ Cổ nổi giận nói, ánh mắt hung dữ nhìn Hoàng Thiên.“Có giỏi thì ông cho người lên đây, tôi đảm bảo cậu chủ của các người là người người chết đầu tiên!”Hoàng Thiên đột nhiên đưa chân đạp lên cổ của Khương Văn Vinh, cảnh cáo Đường Chủ Cố.Lúc này Hoàng Thiên thật sự không còn cách nào khác nữa, vì muốn bảo tôn mạng sống cho mười mấy anh em trung thành của anh, Hoàng Thiên chỉ có thể lấy Khương Văn Vinh ra làm lá chắn.Mẹ nó! Đường Chủ Cổ tức đến nghiến răng nghiến lợi, ông ta đang tiến thoái lưỡng nan thì bị hai chiếc Audi phóng qua, dừng ở cổng biệt thự.Đi theo hai chiếc Audi phía sau, còn có thêm mười mấy chiếc nữa.Một trong hai chiếc xe Audi mở cửa xe ra, Khương Lạp khó chịu từ trong xe bước xuống, bốn tên đàn ông đeo mặt quỷ cũng bước xuống.Con một chiếc xe Audi khác, cũng đi ra mấy tên đeo mặt nạ quỷ, những người này, chính là những người cứu Khương Lạp ở trước của khách sạn Chiêm Tinh ở thành phố Bắc Ninh.Mười mấy chiếc xe theo sau đó, mấy chục thành viên hội Chó Hoang hội bước xuống, dưới sự lãnh đạo của Khương Lạp, tất cả mấy chục thành viên hội Chó Hoang hội này đều tràn vào sân! Khuôn viên của nhà Khương Lạp cũng lớn lắm, lúc này có tổng cộng mấy trăm người, ngược lại cũng không quá chén chút.Đường Chủ Cổ thấy Khương Lạp đã quay về, anh ta liên thở phào nhẹ nhõm.Những chuyện tiếp theo sau đây, giao cho Khương Lạp xử lý là được rồi, còn về

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này, trong khuôn viên nhà họ Khương đang trong tình trạng căng thẳng.

Đường Chủ Cổ và Hoàng Thiên đang ngồi đàm phán với nhau, nhưng không khí lại tràn đầy mùi thuốc nổ.

“Lập tức nhanh chóng giao cậu Vinh ra đây, tôi có thể giữ xác lại cho cậu.”

Đường Chủ Cổ sắc mặt âm trầm, trong tay cầm một thanh đao, bất kỳ lúc nào cũng có thể ra tay.

Hoàng Thiên cũng đã chuẩn bị xong, anh ta nhìn Tiêu Văn Hạ một cái, ra hiệu anh ta cũng chuẩn bị liệu mạng.

Tiêu Văn Hạ hiểu rõ ý của Hoàng Thiên, anh ta lấy ra một thanh đoản đao, bất kỳ lúc nào cũng có thể liều mạng! Thật ra đi vào hoàn cảnh bây giờ, nói gì cũng không thỏa đáng, có thể mở được đường máu thì coi như sống, nếu không chỉ có thể chết ở đây.

Đường Chủ Cổ đã muốn ra mệnh lệnh giết từ lâu, nhưng mà Khương Văn Vinh vẫn còn nằm trong tay của Hoàng Thiên, ông ta vẫn có chút dè chừng.

“Tôi hỏi lại cậu lần cuối, rốt cuộc có giao người hay không?”

Đường Chủ Cổ nổi giận nói, ánh mắt hung dữ nhìn Hoàng Thiên.

“Có giỏi thì ông cho người lên đây, tôi đảm bảo cậu chủ của các người là người người chết đầu tiên!”

Hoàng Thiên đột nhiên đưa chân đạp lên cổ của Khương Văn Vinh, cảnh cáo Đường Chủ Cố.

Lúc này Hoàng Thiên thật sự không còn cách nào khác nữa, vì muốn bảo tôn mạng sống cho mười mấy anh em trung thành của anh, Hoàng Thiên chỉ có thể lấy Khương Văn Vinh ra làm lá chắn.

Mẹ nó! Đường Chủ Cổ tức đến nghiến răng nghiến lợi, ông ta đang tiến thoái lưỡng nan thì bị hai chiếc Audi phóng qua, dừng ở cổng biệt thự.

Đi theo hai chiếc Audi phía sau, còn có thêm mười mấy chiếc nữa.

Một trong hai chiếc xe Audi mở cửa xe ra, Khương Lạp khó chịu từ trong xe bước xuống, bốn tên đàn ông đeo mặt quỷ cũng bước xuống.

Con một chiếc xe Audi khác, cũng đi ra mấy tên đeo mặt nạ quỷ, những người này, chính là những người cứu Khương Lạp ở trước của khách sạn Chiêm Tinh ở thành phố Bắc Ninh.

Mười mấy chiếc xe theo sau đó, mấy chục thành viên hội Chó Hoang hội bước xuống, dưới sự lãnh đạo của Khương Lạp, tất cả mấy chục thành viên hội Chó Hoang hội này đều tràn vào sân! Khuôn viên của nhà Khương Lạp cũng lớn lắm, lúc này có tổng cộng mấy trăm người, ngược lại cũng không quá chén chút.

Đường Chủ Cổ thấy Khương Lạp đã quay về, anh ta liên thở phào nhẹ nhõm.

Những chuyện tiếp theo sau đây, giao cho Khương Lạp xử lý là được rồi, còn về

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này, trong khuôn viên nhà họ Khương đang trong tình trạng căng thẳng.Đường Chủ Cổ và Hoàng Thiên đang ngồi đàm phán với nhau, nhưng không khí lại tràn đầy mùi thuốc nổ.“Lập tức nhanh chóng giao cậu Vinh ra đây, tôi có thể giữ xác lại cho cậu.”Đường Chủ Cổ sắc mặt âm trầm, trong tay cầm một thanh đao, bất kỳ lúc nào cũng có thể ra tay.Hoàng Thiên cũng đã chuẩn bị xong, anh ta nhìn Tiêu Văn Hạ một cái, ra hiệu anh ta cũng chuẩn bị liệu mạng.Tiêu Văn Hạ hiểu rõ ý của Hoàng Thiên, anh ta lấy ra một thanh đoản đao, bất kỳ lúc nào cũng có thể liều mạng! Thật ra đi vào hoàn cảnh bây giờ, nói gì cũng không thỏa đáng, có thể mở được đường máu thì coi như sống, nếu không chỉ có thể chết ở đây.Đường Chủ Cổ đã muốn ra mệnh lệnh giết từ lâu, nhưng mà Khương Văn Vinh vẫn còn nằm trong tay của Hoàng Thiên, ông ta vẫn có chút dè chừng.“Tôi hỏi lại cậu lần cuối, rốt cuộc có giao người hay không?”Đường Chủ Cổ nổi giận nói, ánh mắt hung dữ nhìn Hoàng Thiên.“Có giỏi thì ông cho người lên đây, tôi đảm bảo cậu chủ của các người là người người chết đầu tiên!”Hoàng Thiên đột nhiên đưa chân đạp lên cổ của Khương Văn Vinh, cảnh cáo Đường Chủ Cố.Lúc này Hoàng Thiên thật sự không còn cách nào khác nữa, vì muốn bảo tôn mạng sống cho mười mấy anh em trung thành của anh, Hoàng Thiên chỉ có thể lấy Khương Văn Vinh ra làm lá chắn.Mẹ nó! Đường Chủ Cổ tức đến nghiến răng nghiến lợi, ông ta đang tiến thoái lưỡng nan thì bị hai chiếc Audi phóng qua, dừng ở cổng biệt thự.Đi theo hai chiếc Audi phía sau, còn có thêm mười mấy chiếc nữa.Một trong hai chiếc xe Audi mở cửa xe ra, Khương Lạp khó chịu từ trong xe bước xuống, bốn tên đàn ông đeo mặt quỷ cũng bước xuống.Con một chiếc xe Audi khác, cũng đi ra mấy tên đeo mặt nạ quỷ, những người này, chính là những người cứu Khương Lạp ở trước của khách sạn Chiêm Tinh ở thành phố Bắc Ninh.Mười mấy chiếc xe theo sau đó, mấy chục thành viên hội Chó Hoang hội bước xuống, dưới sự lãnh đạo của Khương Lạp, tất cả mấy chục thành viên hội Chó Hoang hội này đều tràn vào sân! Khuôn viên của nhà Khương Lạp cũng lớn lắm, lúc này có tổng cộng mấy trăm người, ngược lại cũng không quá chén chút.Đường Chủ Cổ thấy Khương Lạp đã quay về, anh ta liên thở phào nhẹ nhõm.Những chuyện tiếp theo sau đây, giao cho Khương Lạp xử lý là được rồi, còn về

Chương 368: Bị bao vây