Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 370: Thu nạp và tổ chức biên chế

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ngài Thiên, thả họ đi sẽ rất phiên phức...”Lã Việt rất lo lắng nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên nghe thấy thì khẽ giật mình, bởi vì anh thấy được vẻ sợ hãi trêи mặt Lã Việt.Dựa vào hiểu biết của Hoàng Thiên về Lã Việt, anh biết Lã Việt là một người đàn ông có ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh, đã bao giờ biết sợ đâu chứ? Nhưng vài người đàn ông đeo mặt nạ quỷ vừa mới chạy trốn lại làm cho Lã Việt sợ hãi, rỗt cuộc những người đàn ông đeo mặt nạ quỷ kia có lai lịch thế nào? “Sẽ rất phiền phức sao?”Hoàng Thiên hơi không hiểu hỏi Lã Việt.“Vâng, họ là người của của tập đoàn giết người Lửa Hồng.”Lã Việt khẽ gật đầu, rất nghiêm túc nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên chưa từng nghe tên tập đoàn giết người này.Nhưng mà bây giờ cũng không rảnh để hỏi Lã Việt, chỉ có thể chờ đến lúc quay về thành phố Bắc Ninh mới có thể tâm sự với Lã Việt.“Đưa Khương Lạp theo rồi rời khỏi đây.”Hoàng Thiên nói với Lã Việt.“Được.”Lã Việt trả lời, dẫn theo người áp giải Khương Lạp đi ra ngoài sân.Lúc này, Lã Việt đã hiểu ý nghĩ của Hoàng Thiên, anh ta biết Hoàng Thiên không muốn bắn giết nhau, dù sao hai bên đều có một hai trăm người, nếu như liều mạng thì khẳng định mỗi bên đều sẽ có thương vong.Khương Lạp sao có thể thành thật để mình bị mang đi chứ? Ông già này vừa thấy mình không có quả ngon để ăn, sao ông ta có thể không cộc cằn chứ! “Mẹ nó chứ! Hoàng Thiên, bố mày đã bảo tất cả cấp dưới dừng tay lại rồi, mày còn muốn làm gì nữa?”Khương Lạp hung ác trừng mắt, hùng hùng hổ hổ hỏi Hoàng Thiên.Sắc mặt Hoàng Thiên âm u nhìn Khương Lạp nói: “Đừng có nói nhảm! Nếu như còn nói thêm một câu nào nữa thì tôi sẽ cắt đầu lưỡi của ông!”Cái này...Mặc dù Khương Lạp không phục lắm nhưng vẫn ngậm miệng lại, không dám mắng nữa.Hơn một trăm cấp dưới của Khương Lạp trơ mắt đứng nhìn tất cả, họ đều không biết phải làm thể nào cho phải.Đặc biệt là Đường Chủ Cổ, gã muốn dẫn người xông lên cứu Khương Lạp, nhưng không có mệnh lệnh của Khương Lạp, gã không dám xông lên.Cho đến khi Lã Việt bắt giữ Khương Lạp đi ra ngoài sân, rốt cuộc Khương Lạp cũng không nhịn được nữa! Ông ta đương nhiên biết, nếu như bị Hoàng Thiên dẫn đi, sống hay chết đều sẽ do Hoàng Thiên làm chủ.Cùng lắm là chết, còn không bằng liều mạng!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ngài Thiên, thả họ đi sẽ rất phiên phức...”

Lã Việt rất lo lắng nói với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên nghe thấy thì khẽ giật mình, bởi vì anh thấy được vẻ sợ hãi trêи mặt Lã Việt.

Dựa vào hiểu biết của Hoàng Thiên về Lã Việt, anh biết Lã Việt là một người đàn ông có ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh, đã bao giờ biết sợ đâu chứ? Nhưng vài người đàn ông đeo mặt nạ quỷ vừa mới chạy trốn lại làm cho Lã Việt sợ hãi, rỗt cuộc những người đàn ông đeo mặt nạ quỷ kia có lai lịch thế nào? “Sẽ rất phiền phức sao?”

Hoàng Thiên hơi không hiểu hỏi Lã Việt.

“Vâng, họ là người của của tập đoàn giết người Lửa Hồng.”

Lã Việt khẽ gật đầu, rất nghiêm túc nói với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên chưa từng nghe tên tập đoàn giết người này.

Nhưng mà bây giờ cũng không rảnh để hỏi Lã Việt, chỉ có thể chờ đến lúc quay về thành phố Bắc Ninh mới có thể tâm sự với Lã Việt.

“Đưa Khương Lạp theo rồi rời khỏi đây.”

Hoàng Thiên nói với Lã Việt.

“Được.”

Lã Việt trả lời, dẫn theo người áp giải Khương Lạp đi ra ngoài sân.

Lúc này, Lã Việt đã hiểu ý nghĩ của Hoàng Thiên, anh ta biết Hoàng Thiên không muốn bắn giết nhau, dù sao hai bên đều có một hai trăm người, nếu như liều mạng thì khẳng định mỗi bên đều sẽ có thương vong.

Khương Lạp sao có thể thành thật để mình bị mang đi chứ? Ông già này vừa thấy mình không có quả ngon để ăn, sao ông ta có thể không cộc cằn chứ! “Mẹ nó chứ! Hoàng Thiên, bố mày đã bảo tất cả cấp dưới dừng tay lại rồi, mày còn muốn làm gì nữa?”

Khương Lạp hung ác trừng mắt, hùng hùng hổ hổ hỏi Hoàng Thiên.

Sắc mặt Hoàng Thiên âm u nhìn Khương Lạp nói: “Đừng có nói nhảm! Nếu như còn nói thêm một câu nào nữa thì tôi sẽ cắt đầu lưỡi của ông!”

Cái này...

Mặc dù Khương Lạp không phục lắm nhưng vẫn ngậm miệng lại, không dám mắng nữa.

Hơn một trăm cấp dưới của Khương Lạp trơ mắt đứng nhìn tất cả, họ đều không biết phải làm thể nào cho phải.

Đặc biệt là Đường Chủ Cổ, gã muốn dẫn người xông lên cứu Khương Lạp, nhưng không có mệnh lệnh của Khương Lạp, gã không dám xông lên.

Cho đến khi Lã Việt bắt giữ Khương Lạp đi ra ngoài sân, rốt cuộc Khương Lạp cũng không nhịn được nữa! Ông ta đương nhiên biết, nếu như bị Hoàng Thiên dẫn đi, sống hay chết đều sẽ do Hoàng Thiên làm chủ.

Cùng lắm là chết, còn không bằng liều mạng!

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ngài Thiên, thả họ đi sẽ rất phiên phức...”Lã Việt rất lo lắng nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên nghe thấy thì khẽ giật mình, bởi vì anh thấy được vẻ sợ hãi trêи mặt Lã Việt.Dựa vào hiểu biết của Hoàng Thiên về Lã Việt, anh biết Lã Việt là một người đàn ông có ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh, đã bao giờ biết sợ đâu chứ? Nhưng vài người đàn ông đeo mặt nạ quỷ vừa mới chạy trốn lại làm cho Lã Việt sợ hãi, rỗt cuộc những người đàn ông đeo mặt nạ quỷ kia có lai lịch thế nào? “Sẽ rất phiền phức sao?”Hoàng Thiên hơi không hiểu hỏi Lã Việt.“Vâng, họ là người của của tập đoàn giết người Lửa Hồng.”Lã Việt khẽ gật đầu, rất nghiêm túc nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên chưa từng nghe tên tập đoàn giết người này.Nhưng mà bây giờ cũng không rảnh để hỏi Lã Việt, chỉ có thể chờ đến lúc quay về thành phố Bắc Ninh mới có thể tâm sự với Lã Việt.“Đưa Khương Lạp theo rồi rời khỏi đây.”Hoàng Thiên nói với Lã Việt.“Được.”Lã Việt trả lời, dẫn theo người áp giải Khương Lạp đi ra ngoài sân.Lúc này, Lã Việt đã hiểu ý nghĩ của Hoàng Thiên, anh ta biết Hoàng Thiên không muốn bắn giết nhau, dù sao hai bên đều có một hai trăm người, nếu như liều mạng thì khẳng định mỗi bên đều sẽ có thương vong.Khương Lạp sao có thể thành thật để mình bị mang đi chứ? Ông già này vừa thấy mình không có quả ngon để ăn, sao ông ta có thể không cộc cằn chứ! “Mẹ nó chứ! Hoàng Thiên, bố mày đã bảo tất cả cấp dưới dừng tay lại rồi, mày còn muốn làm gì nữa?”Khương Lạp hung ác trừng mắt, hùng hùng hổ hổ hỏi Hoàng Thiên.Sắc mặt Hoàng Thiên âm u nhìn Khương Lạp nói: “Đừng có nói nhảm! Nếu như còn nói thêm một câu nào nữa thì tôi sẽ cắt đầu lưỡi của ông!”Cái này...Mặc dù Khương Lạp không phục lắm nhưng vẫn ngậm miệng lại, không dám mắng nữa.Hơn một trăm cấp dưới của Khương Lạp trơ mắt đứng nhìn tất cả, họ đều không biết phải làm thể nào cho phải.Đặc biệt là Đường Chủ Cổ, gã muốn dẫn người xông lên cứu Khương Lạp, nhưng không có mệnh lệnh của Khương Lạp, gã không dám xông lên.Cho đến khi Lã Việt bắt giữ Khương Lạp đi ra ngoài sân, rốt cuộc Khương Lạp cũng không nhịn được nữa! Ông ta đương nhiên biết, nếu như bị Hoàng Thiên dẫn đi, sống hay chết đều sẽ do Hoàng Thiên làm chủ.Cùng lắm là chết, còn không bằng liều mạng!

Chương 370: Thu nạp và tổ chức biên chế