Bên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành…
Chương 3: Nếu Có Thể Làm Lại Em Muốn Thật Lòng Yêu Anh…
Trùng Sinh Trở Về Phu Nhân Lại Càng Hung DữTác giả: Thần Kinh Tây TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành… Thẩm Tây Quyết mang thi thể đi nhưng không có một người nào dám lên trước ngăn cản.Mọi người nhìn thấy thi thể thì hoảng sợ không thôi, chỉ có người đàn ông kia, thần sắc lạnh lùng, không sợ chút nào.Trong khoảnh khắc đó, Nam Tịch đã lấy lại ý thức, đôi mắt cô đỏ bừng, nhìn anh rời đi, không suy nghĩ nhiều liền đi theo! Thẩm Tây Quyết mang theo cô trở về căn biệt thự mà lúc kết hôn hai người đã ở.Nhưng điều khác biệt so với quang cảnh nửa năm trước là lúc này, biệt thự không có một ai.Từ khi hai người ly hôn, người giúp việc đều bị đuổi đi.Nơi này đã có một khoảng thời gian dài không có ai lui tới, nên sớm đã rơi đầy tro bụi.Nam Tịch trở về đây lần nữa, trong lòng không khỏi chua xót.Cô đã từng muốn chạy trốn khỏi đây, nhưng giờ phút này nó lại là ký ức đáng giá duy nhất của cô.Trong phòng tắm truyền đến giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Nam Tịch đừng sợ, chúng ta về nhà rồi!"Thanh âm này, cách cô gần như vậy, nhưng sao cô lại cảm thấy nó xa xôi đến thế.Như lúc này đây, khi Thẩm Tây Quyết đang ở trước mặt, ôm lấy thi thể lạnh buốt của cô, nhưng cô vẫn không thể nào chạm vào anh.Trong bồn tắm đổ đầy nước, cô nhìn thấy người đàn ông hết sức dịu dàng, cầm lấy khăn sạch mà lau đi từng dấu vết trên mặt cô, tẩy sạch những vết ô uế trên người.Rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ dung nhan như ban đầu, Thẩm Tây Quyết cười.Đôi môi rơi vào g*** h** ch*n mày của cô, một nụ hôn rất dịu dàng.Mà Nam Tịch đứng ở một bên, không ngừng che miệng khóc.Vì cái gì, vì cái gì mà trước kia cô không nhìn thấy Thẩm Tây Quyết yêu mình như vậy?Một năm kia gả cho Thẩm Tây Quyết, Nam Tịch thực sự rất sợ người đàn ông này, c*̃ng chán ghét anh cường thủ đoạt hào (*), để cô mất đi cơ hội ở bên cạnh người mình yêu.(*) Cường thủ đoạt hào: Là dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy, cưỡng ép, chiếm đoạt thứ mình muốn.
Thẩm Tây Quyết mang thi thể đi nhưng không có một người nào dám lên trước ngăn cản.
Mọi người nhìn thấy thi thể thì hoảng sợ không thôi, chỉ có người đàn ông kia, thần sắc lạnh lùng, không sợ chút nào.
Trong khoảnh khắc đó, Nam Tịch đã lấy lại ý thức, đôi mắt cô đỏ bừng, nhìn anh rời đi, không suy nghĩ nhiều liền đi theo! Thẩm Tây Quyết mang theo cô trở về căn biệt thự mà lúc kết hôn hai người đã ở.
Nhưng điều khác biệt so với quang cảnh nửa năm trước là lúc này, biệt thự không có một ai.
Từ khi hai người ly hôn, người giúp việc đều bị đuổi đi.
Nơi này đã có một khoảng thời gian dài không có ai lui tới, nên sớm đã rơi đầy tro bụi.
Nam Tịch trở về đây lần nữa, trong lòng không khỏi chua xót.
Cô đã từng muốn chạy trốn khỏi đây, nhưng giờ phút này nó lại là ký ức đáng giá duy nhất của cô.
Trong phòng tắm truyền đến giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Nam Tịch đừng sợ, chúng ta về nhà rồi!"Thanh âm này, cách cô gần như vậy, nhưng sao cô lại cảm thấy nó xa xôi đến thế.
Như lúc này đây, khi Thẩm Tây Quyết đang ở trước mặt, ôm lấy thi thể lạnh buốt của cô, nhưng cô vẫn không thể nào chạm vào anh.
Trong bồn tắm đổ đầy nước, cô nhìn thấy người đàn ông hết sức dịu dàng, cầm lấy khăn sạch mà lau đi từng dấu vết trên mặt cô, tẩy sạch những vết ô uế trên người.
Rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ dung nhan như ban đầu, Thẩm Tây Quyết cười.
Đôi môi rơi vào g*** h** ch*n mày của cô, một nụ hôn rất dịu dàng.
Mà Nam Tịch đứng ở một bên, không ngừng che miệng khóc.
Vì cái gì, vì cái gì mà trước kia cô không nhìn thấy Thẩm Tây Quyết yêu mình như vậy?Một năm kia gả cho Thẩm Tây Quyết, Nam Tịch thực sự rất sợ người đàn ông này, c*̃ng chán ghét anh cường thủ đoạt hào (*), để cô mất đi cơ hội ở bên cạnh người mình yêu.
(*) Cường thủ đoạt hào: Là dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy, cưỡng ép, chiếm đoạt thứ mình muốn.
Trùng Sinh Trở Về Phu Nhân Lại Càng Hung DữTác giả: Thần Kinh Tây TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành… Thẩm Tây Quyết mang thi thể đi nhưng không có một người nào dám lên trước ngăn cản.Mọi người nhìn thấy thi thể thì hoảng sợ không thôi, chỉ có người đàn ông kia, thần sắc lạnh lùng, không sợ chút nào.Trong khoảnh khắc đó, Nam Tịch đã lấy lại ý thức, đôi mắt cô đỏ bừng, nhìn anh rời đi, không suy nghĩ nhiều liền đi theo! Thẩm Tây Quyết mang theo cô trở về căn biệt thự mà lúc kết hôn hai người đã ở.Nhưng điều khác biệt so với quang cảnh nửa năm trước là lúc này, biệt thự không có một ai.Từ khi hai người ly hôn, người giúp việc đều bị đuổi đi.Nơi này đã có một khoảng thời gian dài không có ai lui tới, nên sớm đã rơi đầy tro bụi.Nam Tịch trở về đây lần nữa, trong lòng không khỏi chua xót.Cô đã từng muốn chạy trốn khỏi đây, nhưng giờ phút này nó lại là ký ức đáng giá duy nhất của cô.Trong phòng tắm truyền đến giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Nam Tịch đừng sợ, chúng ta về nhà rồi!"Thanh âm này, cách cô gần như vậy, nhưng sao cô lại cảm thấy nó xa xôi đến thế.Như lúc này đây, khi Thẩm Tây Quyết đang ở trước mặt, ôm lấy thi thể lạnh buốt của cô, nhưng cô vẫn không thể nào chạm vào anh.Trong bồn tắm đổ đầy nước, cô nhìn thấy người đàn ông hết sức dịu dàng, cầm lấy khăn sạch mà lau đi từng dấu vết trên mặt cô, tẩy sạch những vết ô uế trên người.Rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ dung nhan như ban đầu, Thẩm Tây Quyết cười.Đôi môi rơi vào g*** h** ch*n mày của cô, một nụ hôn rất dịu dàng.Mà Nam Tịch đứng ở một bên, không ngừng che miệng khóc.Vì cái gì, vì cái gì mà trước kia cô không nhìn thấy Thẩm Tây Quyết yêu mình như vậy?Một năm kia gả cho Thẩm Tây Quyết, Nam Tịch thực sự rất sợ người đàn ông này, c*̃ng chán ghét anh cường thủ đoạt hào (*), để cô mất đi cơ hội ở bên cạnh người mình yêu.(*) Cường thủ đoạt hào: Là dùng sức mạnh hoặc quyền thế để giành lấy, cưỡng ép, chiếm đoạt thứ mình muốn.