Bên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành…
Chương 11
Trùng Sinh Trở Về Phu Nhân Lại Càng Hung DữTác giả: Thần Kinh Tây TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành… Triệu Kỳ bị nói mà thay đổi sắc mặt, "Nam Tịch, cô cứ giả vờ đi, Thẩm tổng căn bản sẽ không đùa với loại nhàm chán, suốt ngày diễn trò như cô!"Tô Thiên Ngữ nhìn bầu không khí náo nhiệt này, người xung quanh vây xem cũng rất nhiều, nội tâm không khỏi đắc ý, loại bê bối này đương nhiên càng náo nhiệt càng tốt.Nam Tịch đang muốn mở miệng ——Tô Thiên Ngữ lại lôi kéo ống tay áo của Nam Tịch, nói khẽ: "Nam Tịch, đừng phí lời với cô ta, tất cả mọi người đều đang nhìn đấy, nếu tiếp tục sẽ không hay."Triệu Kỳ nghe được lời nói của Tô Thiên Ngữ, càng thêm xác định trong lòng Nam Tịch có quỷ.Cô ta tiến lên một bước, chú ý tới trên tay đối phương trơn bóng một mảnh."Nếu như không phải cô chột dạ, vì sao lại không có mang nhẫn cưới? Chỉ sợ nhẫn cưới đã sớm làm mất rồi nhỉ?"Lời này vừa nói ra, tầm mắt của mọi người đều rơi vào ngón tay áp út của Nam Tịch, trên ngón tay trắng nõn kia quả nhiên không có nhẫn cưới!Chẳng biết từ lúc nào mà Thẩm Tây Quyết đã dừng lại cách đó không xa, nghe thấy âm thanh chanh chấp, ánh mắt của anh đảo qua ngón tay của người phụ nữ, đôi mắt càng thêm băng lãnh.Mà trợ lý Bạch Dị lại phát giác được áp thấp xung quanh tổng giám đốc đang không ngừng xuống thấp, anh ta ngừng thở, chiến trận này tựa như chiến trường Tu La vậy.Bên này, Nam Tịch dường như sớm đã ngờ tới sẽ có người lấy nhẫn cưới làm lý do.Cô mỉm cười, lấy sợi dây chuyền được giấu trong cổ áo ra.Mặt dây chuyền sáng lấp lánh dưới ánh đèn, là một chiếc nhẫn kim cương, ánh sáng của nó phát ra đầy rực rỡ làm chói mắt người nhìn.Nam Tịch nhếch môi, thanh âm có chút đắc ý, "Nhẫn cưới là vật trọng yếu như vậy, đương nhiên tôi phải hết sức bảo vệ.Đeo trên tay nhỡ đâu làm mất thì sao? Chỉ có để ở trong người, tôi mới an tâm."Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, anh cất bước đi về phía Nam Tịch.Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Nam Tịch dường như cảm nhận được cái gì, cô quay người, đối diện là một đôi mắt thâm thúy!.
Triệu Kỳ bị nói mà thay đổi sắc mặt, "Nam Tịch, cô cứ giả vờ đi, Thẩm tổng căn bản sẽ không đùa với loại nhàm chán, suốt ngày diễn trò như cô!"Tô Thiên Ngữ nhìn bầu không khí náo nhiệt này, người xung quanh vây xem cũng rất nhiều, nội tâm không khỏi đắc ý, loại bê bối này đương nhiên càng náo nhiệt càng tốt.
Nam Tịch đang muốn mở miệng ——Tô Thiên Ngữ lại lôi kéo ống tay áo của Nam Tịch, nói khẽ: "Nam Tịch, đừng phí lời với cô ta, tất cả mọi người đều đang nhìn đấy, nếu tiếp tục sẽ không hay.
"Triệu Kỳ nghe được lời nói của Tô Thiên Ngữ, càng thêm xác định trong lòng Nam Tịch có quỷ.
Cô ta tiến lên một bước, chú ý tới trên tay đối phương trơn bóng một mảnh.
"Nếu như không phải cô chột dạ, vì sao lại không có mang nhẫn cưới? Chỉ sợ nhẫn cưới đã sớm làm mất rồi nhỉ?"Lời này vừa nói ra, tầm mắt của mọi người đều rơi vào ngón tay áp út của Nam Tịch, trên ngón tay trắng nõn kia quả nhiên không có nhẫn cưới!Chẳng biết từ lúc nào mà Thẩm Tây Quyết đã dừng lại cách đó không xa, nghe thấy âm thanh chanh chấp, ánh mắt của anh đảo qua ngón tay của người phụ nữ, đôi mắt càng thêm băng lãnh.
Mà trợ lý Bạch Dị lại phát giác được áp thấp xung quanh tổng giám đốc đang không ngừng xuống thấp, anh ta ngừng thở, chiến trận này tựa như chiến trường Tu La vậy.
Bên này, Nam Tịch dường như sớm đã ngờ tới sẽ có người lấy nhẫn cưới làm lý do.
Cô mỉm cười, lấy sợi dây chuyền được giấu trong cổ áo ra.
Mặt dây chuyền sáng lấp lánh dưới ánh đèn, là một chiếc nhẫn kim cương, ánh sáng của nó phát ra đầy rực rỡ làm chói mắt người nhìn.
Nam Tịch nhếch môi, thanh âm có chút đắc ý, "Nhẫn cưới là vật trọng yếu như vậy, đương nhiên tôi phải hết sức bảo vệ.
Đeo trên tay nhỡ đâu làm mất thì sao? Chỉ có để ở trong người, tôi mới an tâm.
"Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, anh cất bước đi về phía Nam Tịch.
Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Nam Tịch dường như cảm nhận được cái gì, cô quay người, đối diện là một đôi mắt thâm thúy!.
Trùng Sinh Trở Về Phu Nhân Lại Càng Hung DữTác giả: Thần Kinh Tây TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành… Triệu Kỳ bị nói mà thay đổi sắc mặt, "Nam Tịch, cô cứ giả vờ đi, Thẩm tổng căn bản sẽ không đùa với loại nhàm chán, suốt ngày diễn trò như cô!"Tô Thiên Ngữ nhìn bầu không khí náo nhiệt này, người xung quanh vây xem cũng rất nhiều, nội tâm không khỏi đắc ý, loại bê bối này đương nhiên càng náo nhiệt càng tốt.Nam Tịch đang muốn mở miệng ——Tô Thiên Ngữ lại lôi kéo ống tay áo của Nam Tịch, nói khẽ: "Nam Tịch, đừng phí lời với cô ta, tất cả mọi người đều đang nhìn đấy, nếu tiếp tục sẽ không hay."Triệu Kỳ nghe được lời nói của Tô Thiên Ngữ, càng thêm xác định trong lòng Nam Tịch có quỷ.Cô ta tiến lên một bước, chú ý tới trên tay đối phương trơn bóng một mảnh."Nếu như không phải cô chột dạ, vì sao lại không có mang nhẫn cưới? Chỉ sợ nhẫn cưới đã sớm làm mất rồi nhỉ?"Lời này vừa nói ra, tầm mắt của mọi người đều rơi vào ngón tay áp út của Nam Tịch, trên ngón tay trắng nõn kia quả nhiên không có nhẫn cưới!Chẳng biết từ lúc nào mà Thẩm Tây Quyết đã dừng lại cách đó không xa, nghe thấy âm thanh chanh chấp, ánh mắt của anh đảo qua ngón tay của người phụ nữ, đôi mắt càng thêm băng lãnh.Mà trợ lý Bạch Dị lại phát giác được áp thấp xung quanh tổng giám đốc đang không ngừng xuống thấp, anh ta ngừng thở, chiến trận này tựa như chiến trường Tu La vậy.Bên này, Nam Tịch dường như sớm đã ngờ tới sẽ có người lấy nhẫn cưới làm lý do.Cô mỉm cười, lấy sợi dây chuyền được giấu trong cổ áo ra.Mặt dây chuyền sáng lấp lánh dưới ánh đèn, là một chiếc nhẫn kim cương, ánh sáng của nó phát ra đầy rực rỡ làm chói mắt người nhìn.Nam Tịch nhếch môi, thanh âm có chút đắc ý, "Nhẫn cưới là vật trọng yếu như vậy, đương nhiên tôi phải hết sức bảo vệ.Đeo trên tay nhỡ đâu làm mất thì sao? Chỉ có để ở trong người, tôi mới an tâm."Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, anh cất bước đi về phía Nam Tịch.Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Nam Tịch dường như cảm nhận được cái gì, cô quay người, đối diện là một đôi mắt thâm thúy!.