Bên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành…

Chương 50

Trùng Sinh Trở Về Phu Nhân Lại Càng Hung DữTác giả: Thần Kinh Tây TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành… Bạch Dị đem tin tức mình mới nghe được báo cáo lại cho Thẩm Tây Quyết, hai mắt anh ta sáng lấp lánh nhìn tổng giám đốc.Chỉ thấy anh khẽ nhướn mày lên một cái, khuôn mặt lạnh lùng có một tia buông lỏng, trầm giọng hỏi: "Thử vai vào chiều nay?""Đúng vậy, tổng giám đốc.Tổng thanh tra An rõ ràng đàn làm khó phu nhân, nhưng lại không nghĩ tới phu nhân lại đáp ứng, dáng vẻ trống rất tự tin.""Tự tin và ngu xuẩn kém nhau chỉ có một đường." Thẩm Tây Quyết cười lạnh, diễn xuất của Nam Tịch như thế nào chẳng lẽ anh lại không biết?Anh thấy cô đáp ứng thử vai chính là tự rước lấy nhục.Nét cười lạnh trên mặt Thẩm Tây Quyết còn chưa giảm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, hờ hững nói: "Cô ấy muốn thử thì cứ để cho cô ấy thử, cho cơ hội chưa chắc cô ấy đã thành công."Bạch Dị thấy Boss nhà mình khinh thường phu nhân như vậy, không nhịn được mà giúp cô phản bác vài câu: "Mặc dù diễn xuất của phu nhân không được tốt, nhưng dung mạo xinh đẹp như vậy cũng được coi là một ưu thế!"Thẩm Tây Quyết lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta, "Trong giới này, dung mạo xinh đẹp mà không có kỹ năng diễn xuất thì chính là một bình hoa."Bạch Dị:! Sâu trong nội tâm, anh ta vẫn không ngừng cảm thán: Bình hoa? Vậy không phải anh vẫn cưới người ta đó sao?Đương nhiên, lời này Bạch Dị chỉ dam snois trong lòng mà thôi, ngoài mặt vẫn như cũ, cung cung kính kính, không dám mạnh miệng."Trở về đi."Ba chữ, Thẩm Tây Quyết kết thúc cuộc đối thoại, đuổi tên chó săn bên cạnh Nam Tịch về, tiếp tục làm tai mắt, tìm hiểu Tình báo!.Đảo mắt cái đã qua buổi trưa, trong trường quay, người đại diện cùng đạo diễn đã chuẩn bị xong, Nam Tịch và Tô Thiên Ngữ thì đang học thuộc kịch bản.Mặc dù nhân vật này chỉ là vai phụ, nhưng Nam Tịch không quên.Kiếp trước, Tô Thiên Ngữ chính là dựa vào nhân vật này mà bắt đầu một con đường trải đầy hoa hồng trong sự nghiệp diễn xuất.Hiện tại, cô muốn thay đổi, để Tô Thiên Ngữ mang tiếng xấu muôn đời!Thời điểm Thẩm Tây Quyết tới đây, nhìn thấy chính là bộ dạng nghiêm túc đọc kịch bản của Nam Tịch, anh khẽ cau mày lại.Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô chăm chú khẩn trương như vậy.

Bạch Dị đem tin tức mình mới nghe được báo cáo lại cho Thẩm Tây Quyết, hai mắt anh ta sáng lấp lánh nhìn tổng giám đốc.

Chỉ thấy anh khẽ nhướn mày lên một cái, khuôn mặt lạnh lùng có một tia buông lỏng, trầm giọng hỏi: "Thử vai vào chiều nay?""Đúng vậy, tổng giám đốc.

Tổng thanh tra An rõ ràng đàn làm khó phu nhân, nhưng lại không nghĩ tới phu nhân lại đáp ứng, dáng vẻ trống rất tự tin.

""Tự tin và ngu xuẩn kém nhau chỉ có một đường.

" Thẩm Tây Quyết cười lạnh, diễn xuất của Nam Tịch như thế nào chẳng lẽ anh lại không biết?Anh thấy cô đáp ứng thử vai chính là tự rước lấy nhục.

Nét cười lạnh trên mặt Thẩm Tây Quyết còn chưa giảm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, hờ hững nói: "Cô ấy muốn thử thì cứ để cho cô ấy thử, cho cơ hội chưa chắc cô ấy đã thành công.

"Bạch Dị thấy Boss nhà mình khinh thường phu nhân như vậy, không nhịn được mà giúp cô phản bác vài câu: "Mặc dù diễn xuất của phu nhân không được tốt, nhưng dung mạo xinh đẹp như vậy cũng được coi là một ưu thế!"Thẩm Tây Quyết lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta, "Trong giới này, dung mạo xinh đẹp mà không có kỹ năng diễn xuất thì chính là một bình hoa.

"Bạch Dị:! Sâu trong nội tâm, anh ta vẫn không ngừng cảm thán: Bình hoa? Vậy không phải anh vẫn cưới người ta đó sao?Đương nhiên, lời này Bạch Dị chỉ dam snois trong lòng mà thôi, ngoài mặt vẫn như cũ, cung cung kính kính, không dám mạnh miệng.

"Trở về đi.

"Ba chữ, Thẩm Tây Quyết kết thúc cuộc đối thoại, đuổi tên chó săn bên cạnh Nam Tịch về, tiếp tục làm tai mắt, tìm hiểu Tình báo!.

Đảo mắt cái đã qua buổi trưa, trong trường quay, người đại diện cùng đạo diễn đã chuẩn bị xong, Nam Tịch và Tô Thiên Ngữ thì đang học thuộc kịch bản.

Mặc dù nhân vật này chỉ là vai phụ, nhưng Nam Tịch không quên.

Kiếp trước, Tô Thiên Ngữ chính là dựa vào nhân vật này mà bắt đầu một con đường trải đầy hoa hồng trong sự nghiệp diễn xuất.

Hiện tại, cô muốn thay đổi, để Tô Thiên Ngữ mang tiếng xấu muôn đời!Thời điểm Thẩm Tây Quyết tới đây, nhìn thấy chính là bộ dạng nghiêm túc đọc kịch bản của Nam Tịch, anh khẽ cau mày lại.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô chăm chú khẩn trương như vậy.

Trùng Sinh Trở Về Phu Nhân Lại Càng Hung DữTác giả: Thần Kinh Tây TâyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngBên ngoài bệnh viện tâm thần bỏ hoang--Cảnh sát và các phóng viên báo đài đều có mặt, bao vây hiện trường vụ án. "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Nam Tịch là bạn thân nhất của tôi, mọi thứ đều đang rất tốt mà, chẳng lẽ! "Trước ống kính, Tô Thiên Ngữ không thể không khóc, vẻ mặt cố gắng thể hiện sự đau đớn trước cái chết của bạn mình, đồng thời sợ hãi không thôi. "Lẽ ra chúng tôi không nên đến đây! Chúng ta đều nói nơi đây quái dị! Tất cả đều tại tôi!"Tần Viễn bảo vệ Tô Thiên Ngữ đang khóc ở trong lòng, đối mặt với đám người kia, anh ta hối hận nói: "Nam Tịch là đứa em gái mà tôi yêu quý nhất. Là tôi không bảo vệ được cô ấy. "Cảnh sát: "Tần tiên sinh, xin thứ lỗi. "Cách đó không xa, cánh phóng viên không ngừng xì xào! "Nghe nói trước đây có người chết ở nơi này!""Thật sao? Hèn gì tôi cứ cảm thấy sống lưng lành lạnh!""Này, đừng nói lung tung, phỏng vấn đi, đừng nói mấy chuyện không hay! "Trước sự sợ hãi của phóng viên và sự giả tạo của hai kẻ đạo đức giả, Nam Tịch đã biến thành… Bạch Dị đem tin tức mình mới nghe được báo cáo lại cho Thẩm Tây Quyết, hai mắt anh ta sáng lấp lánh nhìn tổng giám đốc.Chỉ thấy anh khẽ nhướn mày lên một cái, khuôn mặt lạnh lùng có một tia buông lỏng, trầm giọng hỏi: "Thử vai vào chiều nay?""Đúng vậy, tổng giám đốc.Tổng thanh tra An rõ ràng đàn làm khó phu nhân, nhưng lại không nghĩ tới phu nhân lại đáp ứng, dáng vẻ trống rất tự tin.""Tự tin và ngu xuẩn kém nhau chỉ có một đường." Thẩm Tây Quyết cười lạnh, diễn xuất của Nam Tịch như thế nào chẳng lẽ anh lại không biết?Anh thấy cô đáp ứng thử vai chính là tự rước lấy nhục.Nét cười lạnh trên mặt Thẩm Tây Quyết còn chưa giảm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, hờ hững nói: "Cô ấy muốn thử thì cứ để cho cô ấy thử, cho cơ hội chưa chắc cô ấy đã thành công."Bạch Dị thấy Boss nhà mình khinh thường phu nhân như vậy, không nhịn được mà giúp cô phản bác vài câu: "Mặc dù diễn xuất của phu nhân không được tốt, nhưng dung mạo xinh đẹp như vậy cũng được coi là một ưu thế!"Thẩm Tây Quyết lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta, "Trong giới này, dung mạo xinh đẹp mà không có kỹ năng diễn xuất thì chính là một bình hoa."Bạch Dị:! Sâu trong nội tâm, anh ta vẫn không ngừng cảm thán: Bình hoa? Vậy không phải anh vẫn cưới người ta đó sao?Đương nhiên, lời này Bạch Dị chỉ dam snois trong lòng mà thôi, ngoài mặt vẫn như cũ, cung cung kính kính, không dám mạnh miệng."Trở về đi."Ba chữ, Thẩm Tây Quyết kết thúc cuộc đối thoại, đuổi tên chó săn bên cạnh Nam Tịch về, tiếp tục làm tai mắt, tìm hiểu Tình báo!.Đảo mắt cái đã qua buổi trưa, trong trường quay, người đại diện cùng đạo diễn đã chuẩn bị xong, Nam Tịch và Tô Thiên Ngữ thì đang học thuộc kịch bản.Mặc dù nhân vật này chỉ là vai phụ, nhưng Nam Tịch không quên.Kiếp trước, Tô Thiên Ngữ chính là dựa vào nhân vật này mà bắt đầu một con đường trải đầy hoa hồng trong sự nghiệp diễn xuất.Hiện tại, cô muốn thay đổi, để Tô Thiên Ngữ mang tiếng xấu muôn đời!Thời điểm Thẩm Tây Quyết tới đây, nhìn thấy chính là bộ dạng nghiêm túc đọc kịch bản của Nam Tịch, anh khẽ cau mày lại.Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô chăm chú khẩn trương như vậy.

Chương 50