Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 482: Nhà tù biên giới chào đón anh
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi Hoàng Thiên mang theo mọi người quay trở về thành phố Bắc Ninh, lập tức báo cho Tiếu Châu, để anh ta mang theo đội chiến đấu đặc biệt đến áp giải bọn Sử Chính Tưởng đến biên giới.Hoàng Thiên còn đặc biệt đưa tiễn Sử Chính Tưởng, dẫu sao thì lão già này đi rồi, cũng là có đi mà không có về.“Sử Chính Tưởng, cải tạo cho tốt ở nhà tù biên giới.Lần này ông có thể yên tâm rồi.”Hoàng Thiên nhếch mép cười với Sử Chính Tưởng đã bị áp giải lên xe.Sử Chính Tưởng tức đến độ phun máu tại chỗ: “Hoàng Thiên, con mẹ cậu không phải là người!”“Ha ha, ông cũng có tư cách mà nói câu này sao?”Hoàng Thiên cười khẩy.“Thức thời chút thì mau thả bọn tôi ra, nếu không thì con trai cả của tôi, cùng với hai cháu trai của tôi, bọn họ dưỡng thương xong chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!”Sử Chính Tưởng tuyệt vọng kêu gào.Ông ta thực sự không muốn bị đi cải tạo ở nhà tù biên giới.Hoàng Thiên nghe lời này, không nhịn được sâm mặt.“Thiếu chút nữa thì tôi quên mất, ông còn một người con trai và hai đứa cháu trai nữa.Có phải tôi cũng đưa bọn họ đến biên giới bồi bạn với ông không?”Hoàng Thiên trâm giọng nói.Lập tức, Sử Chính Tưởng há hốc mồm, không dám nói gì nữa.Trong lòng ông ta rất rõ ràng, Hoàng Thiên là một người có thực lực, thật sự có thể đưa Sử Chiến cùng với Sử Khắc Nghị và Sử Khắc Minh đến biên giới.“Ở yên ở nhà tù biên giới đến chết đi, đỡ phải gây họa cho mấy cô gái nữa, cũng tích đức cho đời sau của ông.”Hoàng Thiên võ vai Sử Chính Tưởng, cười khẩy.Sử Chính Tưởng tức đến trợn trắng mắt, rồi ngất đi.“Hoàng Thiên, con mẹ anh, tôi mới hơn hai mươi tuổi thôi, anh bảo tôi ở nhà tù cả đời sao? Anh có quyền gì mà làm như thế”Thẩm Lâm Vũ càng hoàn toàn tuyệt vọng, anh ta tức giận gay gắt gào lên với Hoàng Thiên.Chát! Chát! Tiếu Châu tát mạnh Thẩm Lâm Vũ hai cái: “Anh còn dám kiêu ngạo? Không lấy cái mạng chó của anh là đã không tệ rồi.Anh phải tạ ơn cậu Thiên đã không giết đây!”“Tôi *** con mẹ nhà anh! Tôi không tin mấy người dám giết tôi!”Thẩm Lâm Vũ há mồm măng chửi.Tiếu Châu không chiều nổi cái thứ cặn bã này, anh ta lôi súng ngắn ra, lên nòng ngắm thẳng vào Thẩm Lâm Vũ, chính là muốn bắn chết cái thứ này! Lập tức, Thẩm Lâm Vũ bị dọa đến mất hồn mất vía.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi Hoàng Thiên mang theo mọi người quay trở về thành phố Bắc Ninh, lập tức báo cho Tiếu Châu, để anh ta mang theo đội chiến đấu đặc biệt đến áp giải bọn Sử Chính Tưởng đến biên giới.
Hoàng Thiên còn đặc biệt đưa tiễn Sử Chính Tưởng, dẫu sao thì lão già này đi rồi, cũng là có đi mà không có về.
“Sử Chính Tưởng, cải tạo cho tốt ở nhà tù biên giới.
Lần này ông có thể yên tâm rồi.”
Hoàng Thiên nhếch mép cười với Sử Chính Tưởng đã bị áp giải lên xe.
Sử Chính Tưởng tức đến độ phun máu tại chỗ: “Hoàng Thiên, con mẹ cậu không phải là người!”
“Ha ha, ông cũng có tư cách mà nói câu này sao?”
Hoàng Thiên cười khẩy.
“Thức thời chút thì mau thả bọn tôi ra, nếu không thì con trai cả của tôi, cùng với hai cháu trai của tôi, bọn họ dưỡng thương xong chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!”
Sử Chính Tưởng tuyệt vọng kêu gào.
Ông ta thực sự không muốn bị đi cải tạo ở nhà tù biên giới.
Hoàng Thiên nghe lời này, không nhịn được sâm mặt.
“Thiếu chút nữa thì tôi quên mất, ông còn một người con trai và hai đứa cháu trai nữa.
Có phải tôi cũng đưa bọn họ đến biên giới bồi bạn với ông không?”
Hoàng Thiên trâm giọng nói.
Lập tức, Sử Chính Tưởng há hốc mồm, không dám nói gì nữa.
Trong lòng ông ta rất rõ ràng, Hoàng Thiên là một người có thực lực, thật sự có thể đưa Sử Chiến cùng với Sử Khắc Nghị và Sử Khắc Minh đến biên giới.
“Ở yên ở nhà tù biên giới đến chết đi, đỡ phải gây họa cho mấy cô gái nữa, cũng tích đức cho đời sau của ông.”
Hoàng Thiên võ vai Sử Chính Tưởng, cười khẩy.
Sử Chính Tưởng tức đến trợn trắng mắt, rồi ngất đi.
“Hoàng Thiên, con mẹ anh, tôi mới hơn hai mươi tuổi thôi, anh bảo tôi ở nhà tù cả đời sao? Anh có quyền gì mà làm như thế”
Thẩm Lâm Vũ càng hoàn toàn tuyệt vọng, anh ta tức giận gay gắt gào lên với Hoàng Thiên.
Chát! Chát! Tiếu Châu tát mạnh Thẩm Lâm Vũ hai cái: “Anh còn dám kiêu ngạo? Không lấy cái mạng chó của anh là đã không tệ rồi.
Anh phải tạ ơn cậu Thiên đã không giết đây!”
“Tôi *** con mẹ nhà anh! Tôi không tin mấy người dám giết tôi!”
Thẩm Lâm Vũ há mồm măng chửi.
Tiếu Châu không chiều nổi cái thứ cặn bã này, anh ta lôi súng ngắn ra, lên nòng ngắm thẳng vào Thẩm Lâm Vũ, chính là muốn bắn chết cái thứ này! Lập tức, Thẩm Lâm Vũ bị dọa đến mất hồn mất vía.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi Hoàng Thiên mang theo mọi người quay trở về thành phố Bắc Ninh, lập tức báo cho Tiếu Châu, để anh ta mang theo đội chiến đấu đặc biệt đến áp giải bọn Sử Chính Tưởng đến biên giới.Hoàng Thiên còn đặc biệt đưa tiễn Sử Chính Tưởng, dẫu sao thì lão già này đi rồi, cũng là có đi mà không có về.“Sử Chính Tưởng, cải tạo cho tốt ở nhà tù biên giới.Lần này ông có thể yên tâm rồi.”Hoàng Thiên nhếch mép cười với Sử Chính Tưởng đã bị áp giải lên xe.Sử Chính Tưởng tức đến độ phun máu tại chỗ: “Hoàng Thiên, con mẹ cậu không phải là người!”“Ha ha, ông cũng có tư cách mà nói câu này sao?”Hoàng Thiên cười khẩy.“Thức thời chút thì mau thả bọn tôi ra, nếu không thì con trai cả của tôi, cùng với hai cháu trai của tôi, bọn họ dưỡng thương xong chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!”Sử Chính Tưởng tuyệt vọng kêu gào.Ông ta thực sự không muốn bị đi cải tạo ở nhà tù biên giới.Hoàng Thiên nghe lời này, không nhịn được sâm mặt.“Thiếu chút nữa thì tôi quên mất, ông còn một người con trai và hai đứa cháu trai nữa.Có phải tôi cũng đưa bọn họ đến biên giới bồi bạn với ông không?”Hoàng Thiên trâm giọng nói.Lập tức, Sử Chính Tưởng há hốc mồm, không dám nói gì nữa.Trong lòng ông ta rất rõ ràng, Hoàng Thiên là một người có thực lực, thật sự có thể đưa Sử Chiến cùng với Sử Khắc Nghị và Sử Khắc Minh đến biên giới.“Ở yên ở nhà tù biên giới đến chết đi, đỡ phải gây họa cho mấy cô gái nữa, cũng tích đức cho đời sau của ông.”Hoàng Thiên võ vai Sử Chính Tưởng, cười khẩy.Sử Chính Tưởng tức đến trợn trắng mắt, rồi ngất đi.“Hoàng Thiên, con mẹ anh, tôi mới hơn hai mươi tuổi thôi, anh bảo tôi ở nhà tù cả đời sao? Anh có quyền gì mà làm như thế”Thẩm Lâm Vũ càng hoàn toàn tuyệt vọng, anh ta tức giận gay gắt gào lên với Hoàng Thiên.Chát! Chát! Tiếu Châu tát mạnh Thẩm Lâm Vũ hai cái: “Anh còn dám kiêu ngạo? Không lấy cái mạng chó của anh là đã không tệ rồi.Anh phải tạ ơn cậu Thiên đã không giết đây!”“Tôi *** con mẹ nhà anh! Tôi không tin mấy người dám giết tôi!”Thẩm Lâm Vũ há mồm măng chửi.Tiếu Châu không chiều nổi cái thứ cặn bã này, anh ta lôi súng ngắn ra, lên nòng ngắm thẳng vào Thẩm Lâm Vũ, chính là muốn bắn chết cái thứ này! Lập tức, Thẩm Lâm Vũ bị dọa đến mất hồn mất vía.