Đêm dài người tĩnh lặng, gió lạnh hiu hiu. Trên bờ biển của bến tàu, võ sĩ áo đen đứng ngay ngắn, người đàn ông đứng đầu âu phục thẳng thớm, khuôn mặt anh tuấn tản ra khí thế cuồng ngạo khí phách. Bỗng nhiên, khuôn mặt tuấn tú không gợn sóng xiết lại một chút, con ngươi đen xẹt qua một vẻ cưng chiều bất đắc dĩ. “Sở Lạc Lạc, còn không mau ra!” Vừa dứt lời, chỉ thấy một bóng dáng yêu kiều chui ra từ sau người áo đen. Xuyên thấu qua ánh trăng, gương mặt phấn nộn của nàng như búp bê gốm sứ thật không đáng yêu, thêm vào cặp mắt sáng rực như lưu ly trong suốt, hoạt bát giống như tinh linh không dính khói lửa trần gian. Cô cười híp mắt chạy tới, bỗng chốc liền nhảy vào lồng ngực người đàn ông: “Anh à, em đến cổ vũ anh, anh rất cao hứng phải không?!” “Lạc Lạc, đây khô ng phải là trò đùa.” Nam nhân gỡ tay của cô xuống, sau đó tháo áo chống đạn của mình xuống. “Mặc cái này vào.” Hắn tự ý đưa áo chống đạn cho cô mặc, sự việc tới bây giờ, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng thôi. Cuối cùng, hắn…
Chương 2: Mỹ nam như tiên như yêu
Được Chiều Sinh Kiêu: Chọn Trúng Vương Phi Trẻ ConTác giả: Bổn Túi TúiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm dài người tĩnh lặng, gió lạnh hiu hiu. Trên bờ biển của bến tàu, võ sĩ áo đen đứng ngay ngắn, người đàn ông đứng đầu âu phục thẳng thớm, khuôn mặt anh tuấn tản ra khí thế cuồng ngạo khí phách. Bỗng nhiên, khuôn mặt tuấn tú không gợn sóng xiết lại một chút, con ngươi đen xẹt qua một vẻ cưng chiều bất đắc dĩ. “Sở Lạc Lạc, còn không mau ra!” Vừa dứt lời, chỉ thấy một bóng dáng yêu kiều chui ra từ sau người áo đen. Xuyên thấu qua ánh trăng, gương mặt phấn nộn của nàng như búp bê gốm sứ thật không đáng yêu, thêm vào cặp mắt sáng rực như lưu ly trong suốt, hoạt bát giống như tinh linh không dính khói lửa trần gian. Cô cười híp mắt chạy tới, bỗng chốc liền nhảy vào lồng ngực người đàn ông: “Anh à, em đến cổ vũ anh, anh rất cao hứng phải không?!” “Lạc Lạc, đây khô ng phải là trò đùa.” Nam nhân gỡ tay của cô xuống, sau đó tháo áo chống đạn của mình xuống. “Mặc cái này vào.” Hắn tự ý đưa áo chống đạn cho cô mặc, sự việc tới bây giờ, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng thôi. Cuối cùng, hắn… Trong khu rừng hoang vu người ở, một bóng dáng nhỏ đi lảo đảo, khuôn mặt nước sơn bôi đen nhìn không ra cụ thể hình dạng gì, đen thùi lùi đến cơ hồ không thấy rõ ngũ quan, chỉ có cái miệng nhỏ lúc mở lúc đóng lay động không ngừng.“Cái nơi quỷ quái gì đây, sao đi thế nào cũng đi không ra, bụng ta đói chết rồi…”“…không có đồ ăn ngon, không quần áo, không chỗ ở, còn phải chống đẩy cái thân xác khô khan như cái sân bay đi khắp nơi, làm hại ta cũng không dám nhìn vào mặt mình...”Đột nhiên, dưới chân nàng bị vướng cái rồi lảo đảo bổ nhào xuống.“A------”Lạc Lạc nương nhờ mặt đất, dứt khoát mắc chứng cuồng loạn mà hét lên, hung hăng mà phát tiết xui xẻo trong lòng.Tiếng thét vừa chói tay vừa trẻ con vang dội trong núi rừng, vô số chim chóc bị giật mình.“Ranh con nào dám ở trong đỉnh núi của lão tử ầm ĩ, có phải chán sống rồi hay không?!”Tiếng quát thô lỗ mới rơi xuống, hai đại hán vung đại đao từ trong rừng cây hiển hách thổi khí mà giậm chân tại chỗ qua đây.“Thình thịch!”Khuôn mặt đen sì của Lạc Lạc khảm thêm ánh mắt sáng đen vừa mới nâng lên, một đại đao lắc lư sáng lên liền bổ vào bãi cỏ bên cạnh nàng, văng lên một đống bụi bặm.Trần Mạt sặc Lạc Lạc thì ho khan, lúc cơn tức đang định phát tác, nàng trong lúc lơ đảng trông thấy phía sau con đường nhỏ không xa có một đoàn người mang theo cỗ kiệu đi tới.Nhìn đồ trang trí cỗ kiệu, còn thêm một đám thị vệ theo đuôi, người ngồi trong kiệu đó…cũng là kiểu quý tộc!Bỗng nhiên, gió thổi qua cái rèm trong kiệu, ánh mắt của Lạc Lạc lóe lên.Người trong kiệu…dùng kinh hồng nhìn lướt qua, như tiên hạ phạm để hình dung thì cũng không đủ nói ra rung động trong lòng nàng, quá quá quá…quá đẹp rồi!Hắn thân mặc áo bào tuyết sắc, đang nâng gò má nhắm mắt lười biếng tựa vào chỗ ngồi bằng gấm, gương mặt tuấn mỹ vô song không chút tỳ vết, tóc dài như thác xõa nơi bã vai, tùy ý rơi lả tả.Miệng ống tay áo rộng lớn kèm thêm màu đỏ tươi diêm dúa liền mây hoa văn, màu đỏ tươi làm nổi bật thêm bờ môi mỏng trơn bóng hồng nhạt, vừa diêm dúa vừa thanh thuần, diêm dúa là màu đỏ, thuần khiết là khí chất sạch sẽ của hắn.Ngay cả nàng cũng suýt có lúc phải ch** n**c miếng, vị gió dừng, thế nhưng cái rèm đột nhiên trở nên rất nặng, thâm trầm mà đặt tại chỗ cũ, ngăn cách làm nàng như sói như hổ nhìn không chớp mắt.Lạc Lạc ý do vị tẫn mắt nháy lên một chút si mê, từ từ, con ngươi nàng trong suốt lên, trong lòng “tách tách tách” mà bàn tính.….Cỗ kiệu bên kia…Đi cạnh bên kiệu chính là một tên tùy tùng trẻ tuổi cầm kiếm, hắn xem cục diện ỷ lớn h**p nhỏ phía trước, chân mày thoáng vặn lên.“Thập tam gia, phía trước có hai tên người lớn đang bắt nạt một tên ăn mày nhỏ.”Bên trong kiệu trầm mặc một chút, mới truyền ra một giọng nam âm nhu dễ nghe: “Hử? Cản đường sao?”“Bọn chúng là cướp trên đường, không có gì ạ.” Tùy tùng trẻ tuổi thành thật trả lời.“Vậy thì tốt.” Thanh âm trong kiệu vẫn nhu hòa như cũ, lại xen lẫn ngữ điệu không liên quan gì đến mình.Theo đội ngũ đi tiếp, bọn họ chạy tới bên cạnh Lạc Lạc.Hai tên “Đại gia” thân thể căng thẳng nhìn chằm chằm đội ngũ, tay cầm đại đao hướng bên hông, vận sức chờ đánh.Lạc Lạc lập tức hành động theo hoàn cảnh, kêu trời kêu đất mà khóc ------“Khụ khụ khụ… có người khi dễ trẻ con, muốn giết người, cứu mạng a…” Nàng một bên ho khan một bên khóc giãy dụa trên mặt đất, nước mắt lưng tròng mà nhìn cỗ kiệu.
Trong khu rừng hoang vu người ở, một bóng dáng nhỏ đi lảo đảo, khuôn mặt nước sơn bôi đen nhìn không ra cụ thể hình dạng gì, đen thùi lùi đến cơ hồ không thấy rõ ngũ quan, chỉ có cái miệng nhỏ lúc mở lúc đóng lay động không ngừng.
“Cái nơi quỷ quái gì đây, sao đi thế nào cũng đi không ra, bụng ta đói chết rồi…”
“…không có đồ ăn ngon, không quần áo, không chỗ ở, còn phải chống đẩy cái thân xác khô khan như cái sân bay đi khắp nơi, làm hại ta cũng không dám nhìn vào mặt mình...”
Đột nhiên, dưới chân nàng bị vướng cái rồi lảo đảo bổ nhào xuống.
“A------”
Lạc Lạc nương nhờ mặt đất, dứt khoát mắc chứng cuồng loạn mà hét lên, hung hăng mà phát tiết xui xẻo trong lòng.
Tiếng thét vừa chói tay vừa trẻ con vang dội trong núi rừng, vô số chim chóc bị giật mình.
“Ranh con nào dám ở trong đỉnh núi của lão tử ầm ĩ, có phải chán sống rồi hay không?!”
Tiếng quát thô lỗ mới rơi xuống, hai đại hán vung đại đao từ trong rừng cây hiển hách thổi khí mà giậm chân tại chỗ qua đây.
“Thình thịch!”
Khuôn mặt đen sì của Lạc Lạc khảm thêm ánh mắt sáng đen vừa mới nâng lên, một đại đao lắc lư sáng lên liền bổ vào bãi cỏ bên cạnh nàng, văng lên một đống bụi bặm.
Trần Mạt sặc Lạc Lạc thì ho khan, lúc cơn tức đang định phát tác, nàng trong lúc lơ đảng trông thấy phía sau con đường nhỏ không xa có một đoàn người mang theo cỗ kiệu đi tới.
Nhìn đồ trang trí cỗ kiệu, còn thêm một đám thị vệ theo đuôi, người ngồi trong kiệu đó…cũng là kiểu quý tộc!
Bỗng nhiên, gió thổi qua cái rèm trong kiệu, ánh mắt của Lạc Lạc lóe lên.
Người trong kiệu…dùng kinh hồng nhìn lướt qua, như tiên hạ phạm để hình dung thì cũng không đủ nói ra rung động trong lòng nàng, quá quá quá…quá đẹp rồi!
Hắn thân mặc áo bào tuyết sắc, đang nâng gò má nhắm mắt lười biếng tựa vào chỗ ngồi bằng gấm, gương mặt tuấn mỹ vô song không chút tỳ vết, tóc dài như thác xõa nơi bã vai, tùy ý rơi lả tả.
Miệng ống tay áo rộng lớn kèm thêm màu đỏ tươi diêm dúa liền mây hoa văn, màu đỏ tươi làm nổi bật thêm bờ môi mỏng trơn bóng hồng nhạt, vừa diêm dúa vừa thanh thuần, diêm dúa là màu đỏ, thuần khiết là khí chất sạch sẽ của hắn.
Ngay cả nàng cũng suýt có lúc phải ch** n**c miếng, vị gió dừng, thế nhưng cái rèm đột nhiên trở nên rất nặng, thâm trầm mà đặt tại chỗ cũ, ngăn cách làm nàng như sói như hổ nhìn không chớp mắt.
Lạc Lạc ý do vị tẫn mắt nháy lên một chút si mê, từ từ, con ngươi nàng trong suốt lên, trong lòng “tách tách tách” mà bàn tính.
….
Cỗ kiệu bên kia…
Đi cạnh bên kiệu chính là một tên tùy tùng trẻ tuổi cầm kiếm, hắn xem cục diện ỷ lớn h**p nhỏ phía trước, chân mày thoáng vặn lên.
“Thập tam gia, phía trước có hai tên người lớn đang bắt nạt một tên ăn mày nhỏ.”
Bên trong kiệu trầm mặc một chút, mới truyền ra một giọng nam âm nhu dễ nghe: “Hử? Cản đường sao?”
“Bọn chúng là cướp trên đường, không có gì ạ.” Tùy tùng trẻ tuổi thành thật trả lời.
“Vậy thì tốt.” Thanh âm trong kiệu vẫn nhu hòa như cũ, lại xen lẫn ngữ điệu không liên quan gì đến mình.
Theo đội ngũ đi tiếp, bọn họ chạy tới bên cạnh Lạc Lạc.
Hai tên “Đại gia” thân thể căng thẳng nhìn chằm chằm đội ngũ, tay cầm đại đao hướng bên hông, vận sức chờ đánh.
Lạc Lạc lập tức hành động theo hoàn cảnh, kêu trời kêu đất mà khóc ------
“Khụ khụ khụ… có người khi dễ trẻ con, muốn giết người, cứu mạng a…” Nàng một bên ho khan một bên khóc giãy dụa trên mặt đất, nước mắt lưng tròng mà nhìn cỗ kiệu.
Được Chiều Sinh Kiêu: Chọn Trúng Vương Phi Trẻ ConTác giả: Bổn Túi TúiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm dài người tĩnh lặng, gió lạnh hiu hiu. Trên bờ biển của bến tàu, võ sĩ áo đen đứng ngay ngắn, người đàn ông đứng đầu âu phục thẳng thớm, khuôn mặt anh tuấn tản ra khí thế cuồng ngạo khí phách. Bỗng nhiên, khuôn mặt tuấn tú không gợn sóng xiết lại một chút, con ngươi đen xẹt qua một vẻ cưng chiều bất đắc dĩ. “Sở Lạc Lạc, còn không mau ra!” Vừa dứt lời, chỉ thấy một bóng dáng yêu kiều chui ra từ sau người áo đen. Xuyên thấu qua ánh trăng, gương mặt phấn nộn của nàng như búp bê gốm sứ thật không đáng yêu, thêm vào cặp mắt sáng rực như lưu ly trong suốt, hoạt bát giống như tinh linh không dính khói lửa trần gian. Cô cười híp mắt chạy tới, bỗng chốc liền nhảy vào lồng ngực người đàn ông: “Anh à, em đến cổ vũ anh, anh rất cao hứng phải không?!” “Lạc Lạc, đây khô ng phải là trò đùa.” Nam nhân gỡ tay của cô xuống, sau đó tháo áo chống đạn của mình xuống. “Mặc cái này vào.” Hắn tự ý đưa áo chống đạn cho cô mặc, sự việc tới bây giờ, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng thôi. Cuối cùng, hắn… Trong khu rừng hoang vu người ở, một bóng dáng nhỏ đi lảo đảo, khuôn mặt nước sơn bôi đen nhìn không ra cụ thể hình dạng gì, đen thùi lùi đến cơ hồ không thấy rõ ngũ quan, chỉ có cái miệng nhỏ lúc mở lúc đóng lay động không ngừng.“Cái nơi quỷ quái gì đây, sao đi thế nào cũng đi không ra, bụng ta đói chết rồi…”“…không có đồ ăn ngon, không quần áo, không chỗ ở, còn phải chống đẩy cái thân xác khô khan như cái sân bay đi khắp nơi, làm hại ta cũng không dám nhìn vào mặt mình...”Đột nhiên, dưới chân nàng bị vướng cái rồi lảo đảo bổ nhào xuống.“A------”Lạc Lạc nương nhờ mặt đất, dứt khoát mắc chứng cuồng loạn mà hét lên, hung hăng mà phát tiết xui xẻo trong lòng.Tiếng thét vừa chói tay vừa trẻ con vang dội trong núi rừng, vô số chim chóc bị giật mình.“Ranh con nào dám ở trong đỉnh núi của lão tử ầm ĩ, có phải chán sống rồi hay không?!”Tiếng quát thô lỗ mới rơi xuống, hai đại hán vung đại đao từ trong rừng cây hiển hách thổi khí mà giậm chân tại chỗ qua đây.“Thình thịch!”Khuôn mặt đen sì của Lạc Lạc khảm thêm ánh mắt sáng đen vừa mới nâng lên, một đại đao lắc lư sáng lên liền bổ vào bãi cỏ bên cạnh nàng, văng lên một đống bụi bặm.Trần Mạt sặc Lạc Lạc thì ho khan, lúc cơn tức đang định phát tác, nàng trong lúc lơ đảng trông thấy phía sau con đường nhỏ không xa có một đoàn người mang theo cỗ kiệu đi tới.Nhìn đồ trang trí cỗ kiệu, còn thêm một đám thị vệ theo đuôi, người ngồi trong kiệu đó…cũng là kiểu quý tộc!Bỗng nhiên, gió thổi qua cái rèm trong kiệu, ánh mắt của Lạc Lạc lóe lên.Người trong kiệu…dùng kinh hồng nhìn lướt qua, như tiên hạ phạm để hình dung thì cũng không đủ nói ra rung động trong lòng nàng, quá quá quá…quá đẹp rồi!Hắn thân mặc áo bào tuyết sắc, đang nâng gò má nhắm mắt lười biếng tựa vào chỗ ngồi bằng gấm, gương mặt tuấn mỹ vô song không chút tỳ vết, tóc dài như thác xõa nơi bã vai, tùy ý rơi lả tả.Miệng ống tay áo rộng lớn kèm thêm màu đỏ tươi diêm dúa liền mây hoa văn, màu đỏ tươi làm nổi bật thêm bờ môi mỏng trơn bóng hồng nhạt, vừa diêm dúa vừa thanh thuần, diêm dúa là màu đỏ, thuần khiết là khí chất sạch sẽ của hắn.Ngay cả nàng cũng suýt có lúc phải ch** n**c miếng, vị gió dừng, thế nhưng cái rèm đột nhiên trở nên rất nặng, thâm trầm mà đặt tại chỗ cũ, ngăn cách làm nàng như sói như hổ nhìn không chớp mắt.Lạc Lạc ý do vị tẫn mắt nháy lên một chút si mê, từ từ, con ngươi nàng trong suốt lên, trong lòng “tách tách tách” mà bàn tính.….Cỗ kiệu bên kia…Đi cạnh bên kiệu chính là một tên tùy tùng trẻ tuổi cầm kiếm, hắn xem cục diện ỷ lớn h**p nhỏ phía trước, chân mày thoáng vặn lên.“Thập tam gia, phía trước có hai tên người lớn đang bắt nạt một tên ăn mày nhỏ.”Bên trong kiệu trầm mặc một chút, mới truyền ra một giọng nam âm nhu dễ nghe: “Hử? Cản đường sao?”“Bọn chúng là cướp trên đường, không có gì ạ.” Tùy tùng trẻ tuổi thành thật trả lời.“Vậy thì tốt.” Thanh âm trong kiệu vẫn nhu hòa như cũ, lại xen lẫn ngữ điệu không liên quan gì đến mình.Theo đội ngũ đi tiếp, bọn họ chạy tới bên cạnh Lạc Lạc.Hai tên “Đại gia” thân thể căng thẳng nhìn chằm chằm đội ngũ, tay cầm đại đao hướng bên hông, vận sức chờ đánh.Lạc Lạc lập tức hành động theo hoàn cảnh, kêu trời kêu đất mà khóc ------“Khụ khụ khụ… có người khi dễ trẻ con, muốn giết người, cứu mạng a…” Nàng một bên ho khan một bên khóc giãy dụa trên mặt đất, nước mắt lưng tròng mà nhìn cỗ kiệu.