Tác giả:

Đêm dài người tĩnh lặng, gió lạnh hiu hiu. Trên bờ biển của bến tàu, võ sĩ áo đen đứng ngay ngắn, người đàn ông đứng đầu âu phục thẳng thớm, khuôn mặt anh tuấn tản ra khí thế cuồng ngạo khí phách. Bỗng nhiên, khuôn mặt tuấn tú không gợn sóng xiết lại một chút, con ngươi đen xẹt qua một vẻ cưng chiều bất đắc dĩ. “Sở Lạc Lạc, còn không mau ra!” Vừa dứt lời, chỉ thấy một bóng dáng yêu kiều chui ra từ sau người áo đen. Xuyên thấu qua ánh trăng, gương mặt phấn nộn của nàng như búp bê gốm sứ thật không đáng yêu, thêm vào cặp mắt sáng rực như lưu ly trong suốt, hoạt bát giống như tinh linh không dính khói lửa trần gian. Cô cười híp mắt chạy tới, bỗng chốc liền nhảy vào lồng ngực người đàn ông: “Anh à, em đến cổ vũ anh, anh rất cao hứng phải không?!” “Lạc Lạc, đây khô ng phải là trò đùa.” Nam nhân gỡ tay của cô xuống, sau đó tháo áo chống đạn của mình xuống. “Mặc cái này vào.” Hắn tự ý đưa áo chống đạn cho cô mặc, sự việc tới bây giờ, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng thôi. Cuối cùng, hắn…

Chương 6: Trong mạnh đều có tay mạnh hơn (2)

Được Chiều Sinh Kiêu: Chọn Trúng Vương Phi Trẻ ConTác giả: Bổn Túi TúiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm dài người tĩnh lặng, gió lạnh hiu hiu. Trên bờ biển của bến tàu, võ sĩ áo đen đứng ngay ngắn, người đàn ông đứng đầu âu phục thẳng thớm, khuôn mặt anh tuấn tản ra khí thế cuồng ngạo khí phách. Bỗng nhiên, khuôn mặt tuấn tú không gợn sóng xiết lại một chút, con ngươi đen xẹt qua một vẻ cưng chiều bất đắc dĩ. “Sở Lạc Lạc, còn không mau ra!” Vừa dứt lời, chỉ thấy một bóng dáng yêu kiều chui ra từ sau người áo đen. Xuyên thấu qua ánh trăng, gương mặt phấn nộn của nàng như búp bê gốm sứ thật không đáng yêu, thêm vào cặp mắt sáng rực như lưu ly trong suốt, hoạt bát giống như tinh linh không dính khói lửa trần gian. Cô cười híp mắt chạy tới, bỗng chốc liền nhảy vào lồng ngực người đàn ông: “Anh à, em đến cổ vũ anh, anh rất cao hứng phải không?!” “Lạc Lạc, đây khô ng phải là trò đùa.” Nam nhân gỡ tay của cô xuống, sau đó tháo áo chống đạn của mình xuống. “Mặc cái này vào.” Hắn tự ý đưa áo chống đạn cho cô mặc, sự việc tới bây giờ, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng thôi. Cuối cùng, hắn… Bọn thị vệ dùng sức mài đao ken két vây khốn Lạc Lạc, một đường hướng về phía trước.Phía sau, đoàn người vẫn đang nghị luận, chỉ bất quá đã thay đổi chủ đề.“Thập tam vương gia thật sự là một vị vương gia tốt bảo vệ bách tính.”“Trẻ con cần dạy, thập tam vương gia thật sự là hình mẫu tốt.”…Một loạt ca ngợi đều vô cùng châm chọc mà tiến vào lỗ tai của Lạc Lạc, nàng âm thầm cắn răng, mắt hầu như muốn đem cỗ kiệu trừng cho thủng lỗ.Thương Nguyệt Vô Triệt, ngươi lại tương kế tựu kế mượn ta qua cầu.Ta Sở Lạc Lạc cùng lương tử ngươi kết chặt. Ngày sau còn dài, chúng ta cưỡi lừa tập nhạc, cứ đợi đấy!Đường càng đi càng xa, không biết quẹo bao nhiêu khúc cong, vòng vo bao nhiêu vòng, cỗ kiệu rốt cục dừng lại tại một tòa cung vàng điện ngọc uy nghiêm hiển hách…......“Lạc vương phủ.”Mà Thương Nguyệt Vô Triệt cũng tự nhiên đi vào, giống như sớm đã quên sự tồn tại của nàng, không lưu tâm trơ mắt nhìn nàng bị thị vệ vây khốn.Trong lúc nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt nhìn về phía cạnh cái cửa--------“Lạc vương phủ? Vậy mà cùng âm với tên của mình, thật tốt, lẽ nào đây là ông trời vì mình mà an bài nơi cẩm y ngọc thực, ha hả…”Lạc Lạc tự lẩm bẩm, một bên vẫn còn âm thầm vui vẻ.“Tiểu nha đầu…” Thị vệ trông coi nàng âm thanh không khách khí hạ xuống.Nàng nguầy nguấy lỗ tai mà lập tức trở lại: “Làm gì?!” (BTL: Ôi ta tưởng tượng nữ 9 sao thô bĩ nhỉ =]])“Còn không đi vào.” Thị vệ trừng mắt liếc nàng một cái.Lạc Lạc hướng về phía hắn giả mặt quỷ: “Lạc vương phủ thật đúng là nghèo, ngay cả nuôi một hạ nhân cũng tiết kiệm cơm, chả trách khí giữa không đủ một câu nói phải chia thành hai lần mới nói xong.”Nói xong, nàng nhanh như chớp chạy vào cửa lớn.Thị vệ kia sau khi phản ứng, tức giận đến mặt tái xanh.Rõ ràng chính là nàng cố ý cắt đứt lời của hắn!…Lạc Lạc rất cao hứng mà ở trong vườn hoa chạy, trăm hoa rực rỡ, nước chảy róc rách, thật không hỗ là chỗ ở của vương gia.“Này này này, tiểu nha đầu, ngươi đừng có chạy lung tung, vương gia cho ngươi vào rửa nhà vệ sinh, ngươi đừng nghĩ là muốn chạy.”Phía sau, một đại nương mập mạp đuổi theo, hung hăng mà đuổi theo mắng nàng.Lạc Lạc dừng lại cước bộ, con ngươi đen thùi lùi hơi chuyển động, đột nhiên, nàng liền thẳng tấp mà ngồi mềm xuống đất.Đại nương mập ngưng lại cược bộ: “Này này, ngươi muốn giả chết sao?”Lạc Lạc tay che cái bụng, cái miệng tội nghiệp biện hộ: “Đại nương, bụng ta thật đói, không có khí lực, ngươi trước hết cho ta ăn no rồi hẵng làm được không?”“Đừng hòng lừa gạt…”“Ùng ục ùng ục….”Bụng của Lạc Lạc vang lên âm thanh kêu đói.Khóe miệng của đại nương co quắp một chút: “Đói bụng ngươi cũng không làm được, được rồi, đi theo ta, miễn cho ngươi đi ra ngoài nói lung tung Lạc vương phủ chúng ta ngược đãi hạ nhân.”Một bữa cơm tới, chốc lát đã đến buổi tối.Đại nương mập nhéo Lạc Lạc trên đường đi tới phòng củi: “Nha đầu thối, nhất định là ngươi cố ý kéo dài thời gian, không muốn làm đúng không, thời gian lão nương còn nhiều, ngày mai xem ta làm thế nào chỉnh ngươi, vương gia phân phó xuống phải chăm sóc dạy bảo tốt nhà đầu ngươi!”Đi tới phòng củi, bà đem Lạc Lạc đẩy mạnh vào, sau đó “cạch” một chút khóa lại.Lạc Lạc mắt nhìn thẳng tắp chằm chằm vào cánh cửa bị đóng chặt, miệng nhỏ nhấp lại thật chặt.Ta Sở Lạc Lạc lớn như vậy chưa có người nào dám làm ta tức giận đến thế, Lạc vương phủ rất đẹp đúng không…ta trước hết bắt ngươi khai đao.

Bọn thị vệ dùng sức mài đao ken két vây khốn Lạc Lạc, một đường hướng về phía trước.

Phía sau, đoàn người vẫn đang nghị luận, chỉ bất quá đã thay đổi chủ đề.

“Thập tam vương gia thật sự là một vị vương gia tốt bảo vệ bách tính.”

“Trẻ con cần dạy, thập tam vương gia thật sự là hình mẫu tốt.”

Một loạt ca ngợi đều vô cùng châm chọc mà tiến vào lỗ tai của Lạc Lạc, nàng âm thầm cắn răng, mắt hầu như muốn đem cỗ kiệu trừng cho thủng lỗ.

Thương Nguyệt Vô Triệt, ngươi lại tương kế tựu kế mượn ta qua cầu.

Ta Sở Lạc Lạc cùng lương tử ngươi kết chặt. Ngày sau còn dài, chúng ta cưỡi lừa tập nhạc, cứ đợi đấy!

Đường càng đi càng xa, không biết quẹo bao nhiêu khúc cong, vòng vo bao nhiêu vòng, cỗ kiệu rốt cục dừng lại tại một tòa cung vàng điện ngọc uy nghiêm hiển hách…......“Lạc vương phủ.”

Mà Thương Nguyệt Vô Triệt cũng tự nhiên đi vào, giống như sớm đã quên sự tồn tại của nàng, không lưu tâm trơ mắt nhìn nàng bị thị vệ vây khốn.

Trong lúc nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt nhìn về phía cạnh cái cửa--------

“Lạc vương phủ? Vậy mà cùng âm với tên của mình, thật tốt, lẽ nào đây là ông trời vì mình mà an bài nơi cẩm y ngọc thực, ha hả…”

Lạc Lạc tự lẩm bẩm, một bên vẫn còn âm thầm vui vẻ.

“Tiểu nha đầu…” Thị vệ trông coi nàng âm thanh không khách khí hạ xuống.

Nàng nguầy nguấy lỗ tai mà lập tức trở lại: “Làm gì?!” (BTL: Ôi ta tưởng tượng nữ 9 sao thô bĩ nhỉ =]])

“Còn không đi vào.” Thị vệ trừng mắt liếc nàng một cái.

Lạc Lạc hướng về phía hắn giả mặt quỷ: “Lạc vương phủ thật đúng là nghèo, ngay cả nuôi một hạ nhân cũng tiết kiệm cơm, chả trách khí giữa không đủ một câu nói phải chia thành hai lần mới nói xong.”

Nói xong, nàng nhanh như chớp chạy vào cửa lớn.

Thị vệ kia sau khi phản ứng, tức giận đến mặt tái xanh.

Rõ ràng chính là nàng cố ý cắt đứt lời của hắn!

Lạc Lạc rất cao hứng mà ở trong vườn hoa chạy, trăm hoa rực rỡ, nước chảy róc rách, thật không hỗ là chỗ ở của vương gia.

“Này này này, tiểu nha đầu, ngươi đừng có chạy lung tung, vương gia cho ngươi vào rửa nhà vệ sinh, ngươi đừng nghĩ là muốn chạy.”

Phía sau, một đại nương mập mạp đuổi theo, hung hăng mà đuổi theo mắng nàng.

Lạc Lạc dừng lại cước bộ, con ngươi đen thùi lùi hơi chuyển động, đột nhiên, nàng liền thẳng tấp mà ngồi mềm xuống đất.

Đại nương mập ngưng lại cược bộ: “Này này, ngươi muốn giả chết sao?”

Lạc Lạc tay che cái bụng, cái miệng tội nghiệp biện hộ: “Đại nương, bụng ta thật đói, không có khí lực, ngươi trước hết cho ta ăn no rồi hẵng làm được không?”

“Đừng hòng lừa gạt…”

“Ùng ục ùng ục….”

Bụng của Lạc Lạc vang lên âm thanh kêu đói.

Khóe miệng của đại nương co quắp một chút: “Đói bụng ngươi cũng không làm được, được rồi, đi theo ta, miễn cho ngươi đi ra ngoài nói lung tung Lạc vương phủ chúng ta ngược đãi hạ nhân.”

Một bữa cơm tới, chốc lát đã đến buổi tối.

Đại nương mập nhéo Lạc Lạc trên đường đi tới phòng củi: “Nha đầu thối, nhất định là ngươi cố ý kéo dài thời gian, không muốn làm đúng không, thời gian lão nương còn nhiều, ngày mai xem ta làm thế nào chỉnh ngươi, vương gia phân phó xuống phải chăm sóc dạy bảo tốt nhà đầu ngươi!”

Đi tới phòng củi, bà đem Lạc Lạc đẩy mạnh vào, sau đó “cạch” một chút khóa lại.

Lạc Lạc mắt nhìn thẳng tắp chằm chằm vào cánh cửa bị đóng chặt, miệng nhỏ nhấp lại thật chặt.

Ta Sở Lạc Lạc lớn như vậy chưa có người nào dám làm ta tức giận đến thế, Lạc vương phủ rất đẹp đúng không…ta trước hết bắt ngươi khai đao.

Được Chiều Sinh Kiêu: Chọn Trúng Vương Phi Trẻ ConTác giả: Bổn Túi TúiTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm dài người tĩnh lặng, gió lạnh hiu hiu. Trên bờ biển của bến tàu, võ sĩ áo đen đứng ngay ngắn, người đàn ông đứng đầu âu phục thẳng thớm, khuôn mặt anh tuấn tản ra khí thế cuồng ngạo khí phách. Bỗng nhiên, khuôn mặt tuấn tú không gợn sóng xiết lại một chút, con ngươi đen xẹt qua một vẻ cưng chiều bất đắc dĩ. “Sở Lạc Lạc, còn không mau ra!” Vừa dứt lời, chỉ thấy một bóng dáng yêu kiều chui ra từ sau người áo đen. Xuyên thấu qua ánh trăng, gương mặt phấn nộn của nàng như búp bê gốm sứ thật không đáng yêu, thêm vào cặp mắt sáng rực như lưu ly trong suốt, hoạt bát giống như tinh linh không dính khói lửa trần gian. Cô cười híp mắt chạy tới, bỗng chốc liền nhảy vào lồng ngực người đàn ông: “Anh à, em đến cổ vũ anh, anh rất cao hứng phải không?!” “Lạc Lạc, đây khô ng phải là trò đùa.” Nam nhân gỡ tay của cô xuống, sau đó tháo áo chống đạn của mình xuống. “Mặc cái này vào.” Hắn tự ý đưa áo chống đạn cho cô mặc, sự việc tới bây giờ, chỉ có thể mất bò mới lo làm chuồng thôi. Cuối cùng, hắn… Bọn thị vệ dùng sức mài đao ken két vây khốn Lạc Lạc, một đường hướng về phía trước.Phía sau, đoàn người vẫn đang nghị luận, chỉ bất quá đã thay đổi chủ đề.“Thập tam vương gia thật sự là một vị vương gia tốt bảo vệ bách tính.”“Trẻ con cần dạy, thập tam vương gia thật sự là hình mẫu tốt.”…Một loạt ca ngợi đều vô cùng châm chọc mà tiến vào lỗ tai của Lạc Lạc, nàng âm thầm cắn răng, mắt hầu như muốn đem cỗ kiệu trừng cho thủng lỗ.Thương Nguyệt Vô Triệt, ngươi lại tương kế tựu kế mượn ta qua cầu.Ta Sở Lạc Lạc cùng lương tử ngươi kết chặt. Ngày sau còn dài, chúng ta cưỡi lừa tập nhạc, cứ đợi đấy!Đường càng đi càng xa, không biết quẹo bao nhiêu khúc cong, vòng vo bao nhiêu vòng, cỗ kiệu rốt cục dừng lại tại một tòa cung vàng điện ngọc uy nghiêm hiển hách…......“Lạc vương phủ.”Mà Thương Nguyệt Vô Triệt cũng tự nhiên đi vào, giống như sớm đã quên sự tồn tại của nàng, không lưu tâm trơ mắt nhìn nàng bị thị vệ vây khốn.Trong lúc nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt nhìn về phía cạnh cái cửa--------“Lạc vương phủ? Vậy mà cùng âm với tên của mình, thật tốt, lẽ nào đây là ông trời vì mình mà an bài nơi cẩm y ngọc thực, ha hả…”Lạc Lạc tự lẩm bẩm, một bên vẫn còn âm thầm vui vẻ.“Tiểu nha đầu…” Thị vệ trông coi nàng âm thanh không khách khí hạ xuống.Nàng nguầy nguấy lỗ tai mà lập tức trở lại: “Làm gì?!” (BTL: Ôi ta tưởng tượng nữ 9 sao thô bĩ nhỉ =]])“Còn không đi vào.” Thị vệ trừng mắt liếc nàng một cái.Lạc Lạc hướng về phía hắn giả mặt quỷ: “Lạc vương phủ thật đúng là nghèo, ngay cả nuôi một hạ nhân cũng tiết kiệm cơm, chả trách khí giữa không đủ một câu nói phải chia thành hai lần mới nói xong.”Nói xong, nàng nhanh như chớp chạy vào cửa lớn.Thị vệ kia sau khi phản ứng, tức giận đến mặt tái xanh.Rõ ràng chính là nàng cố ý cắt đứt lời của hắn!…Lạc Lạc rất cao hứng mà ở trong vườn hoa chạy, trăm hoa rực rỡ, nước chảy róc rách, thật không hỗ là chỗ ở của vương gia.“Này này này, tiểu nha đầu, ngươi đừng có chạy lung tung, vương gia cho ngươi vào rửa nhà vệ sinh, ngươi đừng nghĩ là muốn chạy.”Phía sau, một đại nương mập mạp đuổi theo, hung hăng mà đuổi theo mắng nàng.Lạc Lạc dừng lại cước bộ, con ngươi đen thùi lùi hơi chuyển động, đột nhiên, nàng liền thẳng tấp mà ngồi mềm xuống đất.Đại nương mập ngưng lại cược bộ: “Này này, ngươi muốn giả chết sao?”Lạc Lạc tay che cái bụng, cái miệng tội nghiệp biện hộ: “Đại nương, bụng ta thật đói, không có khí lực, ngươi trước hết cho ta ăn no rồi hẵng làm được không?”“Đừng hòng lừa gạt…”“Ùng ục ùng ục….”Bụng của Lạc Lạc vang lên âm thanh kêu đói.Khóe miệng của đại nương co quắp một chút: “Đói bụng ngươi cũng không làm được, được rồi, đi theo ta, miễn cho ngươi đi ra ngoài nói lung tung Lạc vương phủ chúng ta ngược đãi hạ nhân.”Một bữa cơm tới, chốc lát đã đến buổi tối.Đại nương mập nhéo Lạc Lạc trên đường đi tới phòng củi: “Nha đầu thối, nhất định là ngươi cố ý kéo dài thời gian, không muốn làm đúng không, thời gian lão nương còn nhiều, ngày mai xem ta làm thế nào chỉnh ngươi, vương gia phân phó xuống phải chăm sóc dạy bảo tốt nhà đầu ngươi!”Đi tới phòng củi, bà đem Lạc Lạc đẩy mạnh vào, sau đó “cạch” một chút khóa lại.Lạc Lạc mắt nhìn thẳng tắp chằm chằm vào cánh cửa bị đóng chặt, miệng nhỏ nhấp lại thật chặt.Ta Sở Lạc Lạc lớn như vậy chưa có người nào dám làm ta tức giận đến thế, Lạc vương phủ rất đẹp đúng không…ta trước hết bắt ngươi khai đao.

Chương 6: Trong mạnh đều có tay mạnh hơn (2)