Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 489: Đừng để tôi gặp lại lần nữa

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Phụt...”Matsushima Dairo suýt bị Hoàng Thiên giãm hộc máu, cảm giác hít thở cũng khó khăn, nằm bẹp trêи đất với sặc mặt trắng bệch.Hơn nữa, còn bị gãy ống đồng, cơn đau dữ dội thực sự khiển anh ta không chịu nổi nữa.Chứng kiếng cảnh tượng ấy, ba gã đàn ông mặc vest phía sau Matsushima Dairo đều há hốc miệng kinh hãi.Mẹ ơi, nhân vật ghê gớm như ngài Dairo mà còn bị tên Hoàng Thiên đánh ra nông nỗi này ư? Ba gã đàn ông mặc vest đều sững sờ, vì trong lòng họ, Matsushima Dairo là một cao thủ karatedo, thường ngày ở công ty công nghiệp Matsushima, không ít lân anh ta thể hiện đẳng cấp trước các nhân viên.Nhưng một cao thủ karatedo như thế mà lại bị Hoàng Thiên giãm dưới chân, chưa kể còn để thua Hoàng Thiên chỉ với một chiêu.Đinh Ngọc Kiều cũng hoang mang, cô ta không dám tin những gì vừa trông thấy, cái miệng nhỏ nhắn há hốc.Lần này gài bẫy Hoàng Thiên, Đinh Ngọc Kiêu rất tự tin sẽ khiến cho Hoàng Thiên toi đời.Dù sao Matsushima Dairo cũng lợi hại hơn hẳn em trai của anh ta, mà em trai Matsushima Jiro của anh ta cũng đủ lợi hại lắm rồi.Tuy Matsushima Jiro đã thua dưới tay Hoàng Thiên, nhưng Đinh Ngọc Kiều luôn một mực cho rằng đó chỉ là sự cố, xét về thực lực thì chưa chắc Hoàng Thiên đã là đối thủ của Matsushima.Jiro.Nhưng giờ đây, Đinh Ngọc Kiêu không thể không đánh giá lại Hoàng Thiên từ đầu, lúc này cô ta mới biết thực lực của Hoàng Thiên quả thực thâm sâu khó dò.“Anh còn thở được không?”Hoàng Thiên cười hờ hững, hỏi Matsushima Dairo đang bị giãẫm dưới chân.sắp chết ngạt đến nơi, nói còn không nên lời, làm sao mà hít thở được? “Hỏi anh đấy, câm rồi à?”Hoàng Thiên sa sầm mặt xuống, quát hỏi.“Anh, anh Thiên, anh Dairo không nói được thành lời nữa rồi, anh thả anh ta ra trước đã.”Lúc này Đinh Ngọc Kiều sát lại gần, lắp ba lắp bắp nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên quay lại nhìn Đinh Ngọc Kiêu, thấy con nhỏ này vân cái điệu bộ tự mình cảm thấy là tốt đẹp, Hoàng Thiên cũng cạn lời.Hôm nay gặp phải sự việc này đều là do một tay Đinh Ngọc Kiều gây ra, hiện giờ cô ta lại làm ra vẻ như người không hay biết gì vậy.Mặt đầy thế này cũng thật là hiếm có.“Đinh Ngọc Kiều, da mặt cô có thể nào dày hơn được nữa không?”Hoàng Thiên lạnh lùng nhìn Đinh Ngọc Kiêu, nói giọng lạnh tanh.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Phụt...”

Matsushima Dairo suýt bị Hoàng Thiên giãm hộc máu, cảm giác hít thở cũng khó khăn, nằm bẹp trêи đất với sặc mặt trắng bệch.

Hơn nữa, còn bị gãy ống đồng, cơn đau dữ dội thực sự khiển anh ta không chịu nổi nữa.

Chứng kiếng cảnh tượng ấy, ba gã đàn ông mặc vest phía sau Matsushima Dairo đều há hốc miệng kinh hãi.

Mẹ ơi, nhân vật ghê gớm như ngài Dairo mà còn bị tên Hoàng Thiên đánh ra nông nỗi này ư? Ba gã đàn ông mặc vest đều sững sờ, vì trong lòng họ, Matsushima Dairo là một cao thủ karatedo, thường ngày ở công ty công nghiệp Matsushima, không ít lân anh ta thể hiện đẳng cấp trước các nhân viên.

Nhưng một cao thủ karatedo như thế mà lại bị Hoàng Thiên giãm dưới chân, chưa kể còn để thua Hoàng Thiên chỉ với một chiêu.

Đinh Ngọc Kiều cũng hoang mang, cô ta không dám tin những gì vừa trông thấy, cái miệng nhỏ nhắn há hốc.

Lần này gài bẫy Hoàng Thiên, Đinh Ngọc Kiêu rất tự tin sẽ khiến cho Hoàng Thiên toi đời.

Dù sao Matsushima Dairo cũng lợi hại hơn hẳn em trai của anh ta, mà em trai Matsushima Jiro của anh ta cũng đủ lợi hại lắm rồi.

Tuy Matsushima Jiro đã thua dưới tay Hoàng Thiên, nhưng Đinh Ngọc Kiều luôn một mực cho rằng đó chỉ là sự cố, xét về thực lực thì chưa chắc Hoàng Thiên đã là đối thủ của Matsushima.Jiro.

Nhưng giờ đây, Đinh Ngọc Kiêu không thể không đánh giá lại Hoàng Thiên từ đầu, lúc này cô ta mới biết thực lực của Hoàng Thiên quả thực thâm sâu khó dò.

“Anh còn thở được không?”

Hoàng Thiên cười hờ hững, hỏi Matsushima Dairo đang bị giãẫm dưới chân.

sắp chết ngạt đến nơi, nói còn không nên lời, làm sao mà hít thở được? “Hỏi anh đấy, câm rồi à?”

Hoàng Thiên sa sầm mặt xuống, quát hỏi.

“Anh, anh Thiên, anh Dairo không nói được thành lời nữa rồi, anh thả anh ta ra trước đã.”

Lúc này Đinh Ngọc Kiều sát lại gần, lắp ba lắp bắp nói với Hoàng Thiên.

Hoàng Thiên quay lại nhìn Đinh Ngọc Kiêu, thấy con nhỏ này vân cái điệu bộ tự mình cảm thấy là tốt đẹp, Hoàng Thiên cũng cạn lời.

Hôm nay gặp phải sự việc này đều là do một tay Đinh Ngọc Kiều gây ra, hiện giờ cô ta lại làm ra vẻ như người không hay biết gì vậy.

Mặt đầy thế này cũng thật là hiếm có.

“Đinh Ngọc Kiều, da mặt cô có thể nào dày hơn được nữa không?”

Hoàng Thiên lạnh lùng nhìn Đinh Ngọc Kiêu, nói giọng lạnh tanh.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Phụt...”Matsushima Dairo suýt bị Hoàng Thiên giãm hộc máu, cảm giác hít thở cũng khó khăn, nằm bẹp trêи đất với sặc mặt trắng bệch.Hơn nữa, còn bị gãy ống đồng, cơn đau dữ dội thực sự khiển anh ta không chịu nổi nữa.Chứng kiếng cảnh tượng ấy, ba gã đàn ông mặc vest phía sau Matsushima Dairo đều há hốc miệng kinh hãi.Mẹ ơi, nhân vật ghê gớm như ngài Dairo mà còn bị tên Hoàng Thiên đánh ra nông nỗi này ư? Ba gã đàn ông mặc vest đều sững sờ, vì trong lòng họ, Matsushima Dairo là một cao thủ karatedo, thường ngày ở công ty công nghiệp Matsushima, không ít lân anh ta thể hiện đẳng cấp trước các nhân viên.Nhưng một cao thủ karatedo như thế mà lại bị Hoàng Thiên giãm dưới chân, chưa kể còn để thua Hoàng Thiên chỉ với một chiêu.Đinh Ngọc Kiều cũng hoang mang, cô ta không dám tin những gì vừa trông thấy, cái miệng nhỏ nhắn há hốc.Lần này gài bẫy Hoàng Thiên, Đinh Ngọc Kiêu rất tự tin sẽ khiến cho Hoàng Thiên toi đời.Dù sao Matsushima Dairo cũng lợi hại hơn hẳn em trai của anh ta, mà em trai Matsushima Jiro của anh ta cũng đủ lợi hại lắm rồi.Tuy Matsushima Jiro đã thua dưới tay Hoàng Thiên, nhưng Đinh Ngọc Kiều luôn một mực cho rằng đó chỉ là sự cố, xét về thực lực thì chưa chắc Hoàng Thiên đã là đối thủ của Matsushima.Jiro.Nhưng giờ đây, Đinh Ngọc Kiêu không thể không đánh giá lại Hoàng Thiên từ đầu, lúc này cô ta mới biết thực lực của Hoàng Thiên quả thực thâm sâu khó dò.“Anh còn thở được không?”Hoàng Thiên cười hờ hững, hỏi Matsushima Dairo đang bị giãẫm dưới chân.sắp chết ngạt đến nơi, nói còn không nên lời, làm sao mà hít thở được? “Hỏi anh đấy, câm rồi à?”Hoàng Thiên sa sầm mặt xuống, quát hỏi.“Anh, anh Thiên, anh Dairo không nói được thành lời nữa rồi, anh thả anh ta ra trước đã.”Lúc này Đinh Ngọc Kiều sát lại gần, lắp ba lắp bắp nói với Hoàng Thiên.Hoàng Thiên quay lại nhìn Đinh Ngọc Kiêu, thấy con nhỏ này vân cái điệu bộ tự mình cảm thấy là tốt đẹp, Hoàng Thiên cũng cạn lời.Hôm nay gặp phải sự việc này đều là do một tay Đinh Ngọc Kiều gây ra, hiện giờ cô ta lại làm ra vẻ như người không hay biết gì vậy.Mặt đầy thế này cũng thật là hiếm có.“Đinh Ngọc Kiều, da mặt cô có thể nào dày hơn được nữa không?”Hoàng Thiên lạnh lùng nhìn Đinh Ngọc Kiêu, nói giọng lạnh tanh.

Chương 489: Đừng để tôi gặp lại lần nữa