Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 491: Ngông nghênh

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe tiếng đạp cửa dữ dội, sắc mặt Hoàng Thiên tức thì sâm xuống.Nơi này là nhà của anh, là căn nhà nhỏ ấm cúng của anh và Lâm Ngọc An mà lại có người dám chán sống, chạy đến tận đây gây rối như vậy? Lúc này Lâm Ngọc An cũng giật mình sợ hãi, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.Dâu sao Hoàng Thiên cũng đang có mặt ở nhà, cô không còn thấy sợ nữa.Hoàng Thiên bừng bừng lửa giận, lúc này là anh đang ở nhà, nếu như không có mặt ở nhà thì chẳng phải vợ anh sẽ sợ phát khϊế͙p͙? Hơn nữa vợ anh còn đang mang thai, nếu bị hoảng loạn thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, cơn giận của Hoàng Thiên càng bùng cháy.Đến trước cửa, mở cửa nhà ra.Tức thì, bốn gã đàn ông bặm trợn, ai nấy trợn mắt hung hăng ngó nhìn trong phòng không lấy gì làm thiện chí.“Các anh tìm ai?”Hoàng Thiên hỏi lạnh tanh.“Cút sang một bên, không có việc của mày!”Một gã đầu to trong đám ngông nghênh cất tiếng, định xông vào nhà.Ba tên còn lại cũng hằm hè xắn tay ao đòi lao vào theo.“Cút ra ngoài.”Làm gì có chuyện Hoàng Thiên để họ vào trong? Anh giơ tay đẩy mạnh tên đầu to ra ngoài.Bịch.Tên đầu to bị đẩy ngã huych xuống đất, cú ngã không hề nhẹ.“Đệch, mày dám động vào tao?”Tên đầu to nổi giận tức thì, trợn tròn mắt quát lên với Hoàng Thiên.“Con rể ngoan, chính bọn chúng đấy, bọn chúng hung dữ lắm!”Trương Lan Phượng khϊế͙p͙ sợ hét lên, bà ta không thể ngờ rằng đám người đòi nợ này lại theo bà ta đến tận đây.Lâm Huỳnh Mai cũng hốt hoảng, vội vàng đứng bật dậy hồi hộp nhìn ra ngoài cửa.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nghe tiếng đạp cửa dữ dội, sắc mặt Hoàng Thiên tức thì sâm xuống.

Nơi này là nhà của anh, là căn nhà nhỏ ấm cúng của anh và Lâm Ngọc An mà lại có người dám chán sống, chạy đến tận đây gây rối như vậy? Lúc này Lâm Ngọc An cũng giật mình sợ hãi, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

Dâu sao Hoàng Thiên cũng đang có mặt ở nhà, cô không còn thấy sợ nữa.

Hoàng Thiên bừng bừng lửa giận, lúc này là anh đang ở nhà, nếu như không có mặt ở nhà thì chẳng phải vợ anh sẽ sợ phát khϊế͙p͙? Hơn nữa vợ anh còn đang mang thai, nếu bị hoảng loạn thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, cơn giận của Hoàng Thiên càng bùng cháy.

Đến trước cửa, mở cửa nhà ra.

Tức thì, bốn gã đàn ông bặm trợn, ai nấy trợn mắt hung hăng ngó nhìn trong phòng không lấy gì làm thiện chí.

“Các anh tìm ai?”

Hoàng Thiên hỏi lạnh tanh.

“Cút sang một bên, không có việc của mày!”

Một gã đầu to trong đám ngông nghênh cất tiếng, định xông vào nhà.

Ba tên còn lại cũng hằm hè xắn tay ao đòi lao vào theo.

“Cút ra ngoài.”

Làm gì có chuyện Hoàng Thiên để họ vào trong? Anh giơ tay đẩy mạnh tên đầu to ra ngoài.

Bịch.

Tên đầu to bị đẩy ngã huych xuống đất, cú ngã không hề nhẹ.

“Đệch, mày dám động vào tao?”

Tên đầu to nổi giận tức thì, trợn tròn mắt quát lên với Hoàng Thiên.

“Con rể ngoan, chính bọn chúng đấy, bọn chúng hung dữ lắm!”

Trương Lan Phượng khϊế͙p͙ sợ hét lên, bà ta không thể ngờ rằng đám người đòi nợ này lại theo bà ta đến tận đây.

Lâm Huỳnh Mai cũng hốt hoảng, vội vàng đứng bật dậy hồi hộp nhìn ra ngoài cửa.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nghe tiếng đạp cửa dữ dội, sắc mặt Hoàng Thiên tức thì sâm xuống.Nơi này là nhà của anh, là căn nhà nhỏ ấm cúng của anh và Lâm Ngọc An mà lại có người dám chán sống, chạy đến tận đây gây rối như vậy? Lúc này Lâm Ngọc An cũng giật mình sợ hãi, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.Dâu sao Hoàng Thiên cũng đang có mặt ở nhà, cô không còn thấy sợ nữa.Hoàng Thiên bừng bừng lửa giận, lúc này là anh đang ở nhà, nếu như không có mặt ở nhà thì chẳng phải vợ anh sẽ sợ phát khϊế͙p͙? Hơn nữa vợ anh còn đang mang thai, nếu bị hoảng loạn thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, cơn giận của Hoàng Thiên càng bùng cháy.Đến trước cửa, mở cửa nhà ra.Tức thì, bốn gã đàn ông bặm trợn, ai nấy trợn mắt hung hăng ngó nhìn trong phòng không lấy gì làm thiện chí.“Các anh tìm ai?”Hoàng Thiên hỏi lạnh tanh.“Cút sang một bên, không có việc của mày!”Một gã đầu to trong đám ngông nghênh cất tiếng, định xông vào nhà.Ba tên còn lại cũng hằm hè xắn tay ao đòi lao vào theo.“Cút ra ngoài.”Làm gì có chuyện Hoàng Thiên để họ vào trong? Anh giơ tay đẩy mạnh tên đầu to ra ngoài.Bịch.Tên đầu to bị đẩy ngã huych xuống đất, cú ngã không hề nhẹ.“Đệch, mày dám động vào tao?”Tên đầu to nổi giận tức thì, trợn tròn mắt quát lên với Hoàng Thiên.“Con rể ngoan, chính bọn chúng đấy, bọn chúng hung dữ lắm!”Trương Lan Phượng khϊế͙p͙ sợ hét lên, bà ta không thể ngờ rằng đám người đòi nợ này lại theo bà ta đến tận đây.Lâm Huỳnh Mai cũng hốt hoảng, vội vàng đứng bật dậy hồi hộp nhìn ra ngoài cửa.

Chương 491: Ngông nghênh