Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 493: Chưa đến lượt ông huênh hoang
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên nhìn cô lễ tân, cô gái này trông cũng đến là xinh đẹp, khi nói chuyện miệng cười rất tươi, cho người ta cảm giác dễ chịu.“Tìm người.”Hoàng Thiên buột miệng nói.“Xin hỏi anh tìm ai vậy ạ?”Cô lễ tân mỉm cười hỏi.“Tìm ông chủ của các cô Matsushima Nobuo.”Hoàng Thiên bình thản trả lời.“À vâng!”Cô lễ tân vội gật đầu đáp lại, vì cô ta đã nhận được thông báo từ trước rằng sẽ có một người đến tìm gặp ông chủ, hơn nữa còn là một thành phần bất hảo.Cô ta không kiêm được quan sát kĩ càng Hoàng Thiên từ trêи xuống dưới, thấy Hoàng Thiên chỉ dẫn theo có một người, cô ta cho rằng rõ ràng là Hoàng Thiên đến để nộp mạng.Lễ nào anh ta không hay biết rằng ông chủ của Thực nghiệp Taisho làm nghề gì ư? Mà lại tìm tới tận nơi, quả là to gan lớn mật.Cô lễ tân nghĩ tới đây, trêи mặt phảng phất một nụ cười ác ý.“Vâng thưa anh, mời đi lối này.”Cô lễ tân vẫn tỏ ra lịch sự, đi trước dẫn đường, đưa Hoàng Thiên và Tiểu Châu lên tầng.Trước văn phòng của tổng giám đốc trêи tầng ba, cô lễ tân bước tới gõ cửa.Sau khi nói mấy câu bằng tiếng Nhật, cô lễ tân lùi sau vài bước, nói với Hoàng Thiên: “Thưa anh, ông chủ của chúng tôi mời anh vào.”Hoàng Thiên im lặng không nói, sải bước tiến vào văn phòng.Tiếu Châu cũng vào theo, từ đầu tới cuối luôn đứng ngay sau lưng Hoàng Thiên.Vào đến trong, Hoàng Thiên nhìn thấy một bóng lưng nam giới tâm năm mươi tuổi.Người đàn ông này quay lưng lại với Hoàng Thiên, mặt hướng về cửa sổ sát sàn, đang phóng mắt nhìn ra xa.Một tay kẹp điêu xì gà, tay kia cầm tách cà phê, khá là biết cách hưởng thụ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hoàng Thiên nhìn cô lễ tân, cô gái này trông cũng đến là xinh đẹp, khi nói chuyện miệng cười rất tươi, cho người ta cảm giác dễ chịu.
“Tìm người.”
Hoàng Thiên buột miệng nói.
“Xin hỏi anh tìm ai vậy ạ?”
Cô lễ tân mỉm cười hỏi.
“Tìm ông chủ của các cô Matsushima Nobuo.”
Hoàng Thiên bình thản trả lời.
“À vâng!”
Cô lễ tân vội gật đầu đáp lại, vì cô ta đã nhận được thông báo từ trước rằng sẽ có một người đến tìm gặp ông chủ, hơn nữa còn là một thành phần bất hảo.
Cô ta không kiêm được quan sát kĩ càng Hoàng Thiên từ trêи xuống dưới, thấy Hoàng Thiên chỉ dẫn theo có một người, cô ta cho rằng rõ ràng là Hoàng Thiên đến để nộp mạng.
Lễ nào anh ta không hay biết rằng ông chủ của Thực nghiệp Taisho làm nghề gì ư? Mà lại tìm tới tận nơi, quả là to gan lớn mật.
Cô lễ tân nghĩ tới đây, trêи mặt phảng phất một nụ cười ác ý.
“Vâng thưa anh, mời đi lối này.”
Cô lễ tân vẫn tỏ ra lịch sự, đi trước dẫn đường, đưa Hoàng Thiên và Tiểu Châu lên tầng.
Trước văn phòng của tổng giám đốc trêи tầng ba, cô lễ tân bước tới gõ cửa.
Sau khi nói mấy câu bằng tiếng Nhật, cô lễ tân lùi sau vài bước, nói với Hoàng Thiên: “Thưa anh, ông chủ của chúng tôi mời anh vào.”
Hoàng Thiên im lặng không nói, sải bước tiến vào văn phòng.
Tiếu Châu cũng vào theo, từ đầu tới cuối luôn đứng ngay sau lưng Hoàng Thiên.
Vào đến trong, Hoàng Thiên nhìn thấy một bóng lưng nam giới tâm năm mươi tuổi.
Người đàn ông này quay lưng lại với Hoàng Thiên, mặt hướng về cửa sổ sát sàn, đang phóng mắt nhìn ra xa.
Một tay kẹp điêu xì gà, tay kia cầm tách cà phê, khá là biết cách hưởng thụ.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên nhìn cô lễ tân, cô gái này trông cũng đến là xinh đẹp, khi nói chuyện miệng cười rất tươi, cho người ta cảm giác dễ chịu.“Tìm người.”Hoàng Thiên buột miệng nói.“Xin hỏi anh tìm ai vậy ạ?”Cô lễ tân mỉm cười hỏi.“Tìm ông chủ của các cô Matsushima Nobuo.”Hoàng Thiên bình thản trả lời.“À vâng!”Cô lễ tân vội gật đầu đáp lại, vì cô ta đã nhận được thông báo từ trước rằng sẽ có một người đến tìm gặp ông chủ, hơn nữa còn là một thành phần bất hảo.Cô ta không kiêm được quan sát kĩ càng Hoàng Thiên từ trêи xuống dưới, thấy Hoàng Thiên chỉ dẫn theo có một người, cô ta cho rằng rõ ràng là Hoàng Thiên đến để nộp mạng.Lễ nào anh ta không hay biết rằng ông chủ của Thực nghiệp Taisho làm nghề gì ư? Mà lại tìm tới tận nơi, quả là to gan lớn mật.Cô lễ tân nghĩ tới đây, trêи mặt phảng phất một nụ cười ác ý.“Vâng thưa anh, mời đi lối này.”Cô lễ tân vẫn tỏ ra lịch sự, đi trước dẫn đường, đưa Hoàng Thiên và Tiểu Châu lên tầng.Trước văn phòng của tổng giám đốc trêи tầng ba, cô lễ tân bước tới gõ cửa.Sau khi nói mấy câu bằng tiếng Nhật, cô lễ tân lùi sau vài bước, nói với Hoàng Thiên: “Thưa anh, ông chủ của chúng tôi mời anh vào.”Hoàng Thiên im lặng không nói, sải bước tiến vào văn phòng.Tiếu Châu cũng vào theo, từ đầu tới cuối luôn đứng ngay sau lưng Hoàng Thiên.Vào đến trong, Hoàng Thiên nhìn thấy một bóng lưng nam giới tâm năm mươi tuổi.Người đàn ông này quay lưng lại với Hoàng Thiên, mặt hướng về cửa sổ sát sàn, đang phóng mắt nhìn ra xa.Một tay kẹp điêu xì gà, tay kia cầm tách cà phê, khá là biết cách hưởng thụ.