Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 503: Đừng có lấy trứng chọi đá

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Huỳnh Mai nghe thấy lời này, lập tức ngây người.Hoàng Thiên vẫn luôn rất nhẹ nhàng với cô, không có lúc nào thực sự hung dữ với cô như thế này.“Anh rể, em biết em gây họa rồi, nhưng anh cũng phải tha thứ cho em.”Lâm Huỳnh Mai không phục nói.Hoàng Thiên chẳng buồn để ý đến cô, dẫu sao cô cũng sẽ biết được bộ mặt thật của Hứa Minh Văn ngay lập tức.Đến lúc đó cô sẽ biết bản thân ngốc đến mức nào.“He he, đúng đấy ngài Thiên, dù anh không cứu tôi thì cũng phải cứu Huỳnh Mai, tôi thì không nói làm gì, chỉ cân Huỳnh Mai không sao, tôi cũng vui rồi.”Hứa Minh Văn cười he he đề tiện, nói hay như hát.Hoàng Thiên đang định xử lý cái thứ này, thấy anh ta vẫn còn nói mấy lời vô liêm sỉ như thế, Hoàng Thiên không nhịn được cười khẩy.“Hứa Minh Văn, cậu cũng được đấy, dựa vào cái mồm này mà dọa được em vợ tôi đến thế”Hoàng Thiên lạnh lùng cười, đi đến trước mặt Hứa Minh Văn.“Ngài Thiên, lời này của anh không đúng rồi, tôi không dọa Huỳnh Mai, tôi thật lòng với cô ấy."Hứa Minh Văn mặt dày nói.Chát! Hoàng Thiên không nói hai lời, tát Hứa Minh Văn một cái.Hứa Minh Văn bị tát không nhẹ, nhưng anh ta còn muốn diễn kịch, tức giận nói với Hoàng Thiên: “Hoàng Thiên anh dựa vào cái gì mà đánh tôi? Tôi cũng là người bị hại, không thấy tôi cũng bị trói giống Huỳnh Mai hay sao?”“Cậu còn nói cậu là người bị hại?”Tiếu Châu không nghe tiếp được nữa, bước qua tát cho Hứa Minh Văn hai cái.Hứa Minh Văn bị đánh đến nổ đầu, vừa định ngụy biện, Hoàng Thiên liên đá vào bụng anh ta.Đá đến Hứa Minh Văn tiểu ra, quân ướt đẫm một mảng nước tiểu.“Hoàng Thiên.Anh đừng tưởng anh lợi hại là có thế bắt nạt người! Tôi không phục đâu!”Hứa Minh Văn rất không phục gào lên.“Bắt nạt cậu thì làm sao? Hôm nay phải bắt nạt cậu cho đã.”Hoàng Thiên nói xong, mắt ra hiệu cho Tiếu Châu.Tiếu Châu hiểu rõ, coi Hứa Minh Văn như bao cát, lập tức đánh điên cuồng.Đánh đến khi Hứa Minh Văn thực sự chịu không nổi nữa, tên này mới bắt đầu xin tha.“Ngài Thiên tha mạng, tôi chịu không nổi nữa rồi.”Hứa Minh Văn khóc nức nở xin Hoàng Thiên tha.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Huỳnh Mai nghe thấy lời này, lập tức ngây người.

Hoàng Thiên vẫn luôn rất nhẹ nhàng với cô, không có lúc nào thực sự hung dữ với cô như thế này.

“Anh rể, em biết em gây họa rồi, nhưng anh cũng phải tha thứ cho em.”

Lâm Huỳnh Mai không phục nói.

Hoàng Thiên chẳng buồn để ý đến cô, dẫu sao cô cũng sẽ biết được bộ mặt thật của Hứa Minh Văn ngay lập tức.

Đến lúc đó cô sẽ biết bản thân ngốc đến mức nào.

“He he, đúng đấy ngài Thiên, dù anh không cứu tôi thì cũng phải cứu Huỳnh Mai, tôi thì không nói làm gì, chỉ cân Huỳnh Mai không sao, tôi cũng vui rồi.”

Hứa Minh Văn cười he he đề tiện, nói hay như hát.

Hoàng Thiên đang định xử lý cái thứ này, thấy anh ta vẫn còn nói mấy lời vô liêm sỉ như thế, Hoàng Thiên không nhịn được cười khẩy.

“Hứa Minh Văn, cậu cũng được đấy, dựa vào cái mồm này mà dọa được em vợ tôi đến thế”

Hoàng Thiên lạnh lùng cười, đi đến trước mặt Hứa Minh Văn.

“Ngài Thiên, lời này của anh không đúng rồi, tôi không dọa Huỳnh Mai, tôi thật lòng với cô ấy."

Hứa Minh Văn mặt dày nói.

Chát! Hoàng Thiên không nói hai lời, tát Hứa Minh Văn một cái.

Hứa Minh Văn bị tát không nhẹ, nhưng anh ta còn muốn diễn kịch, tức giận nói với Hoàng Thiên: “Hoàng Thiên anh dựa vào cái gì mà đánh tôi? Tôi cũng là người bị hại, không thấy tôi cũng bị trói giống Huỳnh Mai hay sao?”

“Cậu còn nói cậu là người bị hại?”

Tiếu Châu không nghe tiếp được nữa, bước qua tát cho Hứa Minh Văn hai cái.

Hứa Minh Văn bị đánh đến nổ đầu, vừa định ngụy biện, Hoàng Thiên liên đá vào bụng anh ta.

Đá đến Hứa Minh Văn tiểu ra, quân ướt đẫm một mảng nước tiểu.

“Hoàng Thiên.

Anh đừng tưởng anh lợi hại là có thế bắt nạt người! Tôi không phục đâu!”

Hứa Minh Văn rất không phục gào lên.

“Bắt nạt cậu thì làm sao? Hôm nay phải bắt nạt cậu cho đã.”

Hoàng Thiên nói xong, mắt ra hiệu cho Tiếu Châu.

Tiếu Châu hiểu rõ, coi Hứa Minh Văn như bao cát, lập tức đánh điên cuồng.

Đánh đến khi Hứa Minh Văn thực sự chịu không nổi nữa, tên này mới bắt đầu xin tha.

“Ngài Thiên tha mạng, tôi chịu không nổi nữa rồi.”

Hứa Minh Văn khóc nức nở xin Hoàng Thiên tha.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Huỳnh Mai nghe thấy lời này, lập tức ngây người.Hoàng Thiên vẫn luôn rất nhẹ nhàng với cô, không có lúc nào thực sự hung dữ với cô như thế này.“Anh rể, em biết em gây họa rồi, nhưng anh cũng phải tha thứ cho em.”Lâm Huỳnh Mai không phục nói.Hoàng Thiên chẳng buồn để ý đến cô, dẫu sao cô cũng sẽ biết được bộ mặt thật của Hứa Minh Văn ngay lập tức.Đến lúc đó cô sẽ biết bản thân ngốc đến mức nào.“He he, đúng đấy ngài Thiên, dù anh không cứu tôi thì cũng phải cứu Huỳnh Mai, tôi thì không nói làm gì, chỉ cân Huỳnh Mai không sao, tôi cũng vui rồi.”Hứa Minh Văn cười he he đề tiện, nói hay như hát.Hoàng Thiên đang định xử lý cái thứ này, thấy anh ta vẫn còn nói mấy lời vô liêm sỉ như thế, Hoàng Thiên không nhịn được cười khẩy.“Hứa Minh Văn, cậu cũng được đấy, dựa vào cái mồm này mà dọa được em vợ tôi đến thế”Hoàng Thiên lạnh lùng cười, đi đến trước mặt Hứa Minh Văn.“Ngài Thiên, lời này của anh không đúng rồi, tôi không dọa Huỳnh Mai, tôi thật lòng với cô ấy."Hứa Minh Văn mặt dày nói.Chát! Hoàng Thiên không nói hai lời, tát Hứa Minh Văn một cái.Hứa Minh Văn bị tát không nhẹ, nhưng anh ta còn muốn diễn kịch, tức giận nói với Hoàng Thiên: “Hoàng Thiên anh dựa vào cái gì mà đánh tôi? Tôi cũng là người bị hại, không thấy tôi cũng bị trói giống Huỳnh Mai hay sao?”“Cậu còn nói cậu là người bị hại?”Tiếu Châu không nghe tiếp được nữa, bước qua tát cho Hứa Minh Văn hai cái.Hứa Minh Văn bị đánh đến nổ đầu, vừa định ngụy biện, Hoàng Thiên liên đá vào bụng anh ta.Đá đến Hứa Minh Văn tiểu ra, quân ướt đẫm một mảng nước tiểu.“Hoàng Thiên.Anh đừng tưởng anh lợi hại là có thế bắt nạt người! Tôi không phục đâu!”Hứa Minh Văn rất không phục gào lên.“Bắt nạt cậu thì làm sao? Hôm nay phải bắt nạt cậu cho đã.”Hoàng Thiên nói xong, mắt ra hiệu cho Tiếu Châu.Tiếu Châu hiểu rõ, coi Hứa Minh Văn như bao cát, lập tức đánh điên cuồng.Đánh đến khi Hứa Minh Văn thực sự chịu không nổi nữa, tên này mới bắt đầu xin tha.“Ngài Thiên tha mạng, tôi chịu không nổi nữa rồi.”Hứa Minh Văn khóc nức nở xin Hoàng Thiên tha.

Chương 503: Đừng có lấy trứng chọi đá