Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 516: Mọi cuộc sống đều ngoài ý muốn
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi hiểu rôi anh Thiên, nào, cạn ly!" Tiêu Văn Hạ giơ ly lên.Hoàng Thiên và Tiêu Văn Hạ chạm cốc, hai người uống ngay trong văn phòng của Tiêu Văn Hạ.Đối với Tiêu Văn Hạ, anh ta có ấn tượng vô cùng tốt với Hoàng Thiên.Từ khi thông qua Lã Việt làm quen với Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên vẫn luôn đối đãi với Tiêu Văn Hạ như anh em.Trong lòng Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên chính là ông chủ của anh ta."Anh Thiên, hôm nay anh không trở về nhà sao?”Tiêu Văn Hạ cười hỏi Hoàng Thiên.Thật ra Hoàng Thiên rất muốn về nhà với vợ mình, thế nhưng anh dự đoán Matsushima Nobuo và Matsushima Yumi, nói không chừng đêm nay sẽ liên lạc với Takeda Go cho nên vẫn quyết định ở lại nơi này của Tiêu Văn Hạ chờ tin tức."Hôm nay tôi sẽ ở lại nơi này của cậu chờ đợi xem có tin tức hay không." Hoàng Thiên cũng không giấu diễm Tiêu Văn Hạ, nói thẳng với anh ta.Tiêu Văn Hạ nghe được chuyện vui, anh ta vẫn rất hi vọng Hoàng Thiên có thể ở lại.Dù sao trêи đời này, chỉ có hai người khiến anh ta bội phục, một người là Hoàng Thiên, một người khác chính là Lã Việt.Hai người uống rất vui, chưa kịp nhận ra thì đã hơn chín giờ tối."Anh Thiên, trước tiên anh nghỉ ngơi một lát đi, tôi chờ là được rồi, có tình huống gì xảy ra tôi lập tức báo cho anh.”Tiêu Văn Hạ nói với Hoàng Thiên.Quả thật Hoàng Thiên cũng có chút mệt mỏi, lúc này anh nằm trêи ghế sô pha, nhắm mắt dưỡng thần.Nửa giờ sau, điện thoại di động của Tiêu Văn Hạ vang lên.Anh ta nhanh chóng nhận điện thoại, đầu bên kia điện thoại truyên đến âm thanh dồn dập của một tên đàn em."Anh Hạ, Matsushima Nobuo và Matsushima Yumi có động tĩnh!" "Nói chỉ tiết một chút, bọn họ thế nào rồi?" Tiêu Văn Hạ vội la lên.Âm thanh của anh ta rất lớn, đến Hoàng Thiên cũng bị kinh động.Hoàng Thiên đứng dậy trong nháy mắt, đến gần Tiêu Văn Hạ.Tiêu Văn Hạ mở loa ngoài ra, nghe thây âm thanh có vẻ hưng phấn của đàn em truyền đến từ điện thoại di động: "Matsushima Nobuo dẫn theo con gái của ông ta, rời khỏi công ty thực nghiệp Taisho, lái xe đi về vùng ngoại ô.""Mọi người quan sát ông ta cho kỹ, đừng để ông ta phát hiện."Tiêu Văn Hạ nói."Đã rõ!" Tên đàn em đồng ý, tiếp tục duy trì theo dõi.Tiêu Văn Hạ cúp điện thoại, nhìn Hoàng Thiên một chút."Đi theo tôi." Hoàng Thiên gọi Tiêu Văn Hạ, rất nhanh đã đến đô thị giải trí.Giờ phút này, trong lòng anh vô cùng hưng phấn.Quả nhiên không ngoài dự liệu, đến cùng thì Matsushima Nobuo vẫn không thể vững vàng, lần này đi ra ngoài, hẳn là đi tìm Takeda Go.Chỉ cần ở cùng Matsushima Nobuo, hẳn là rất nhanh liền có thể nhìn thấy con bê Takeda Go kia.Takeda Go là con trai cả của tập đoàn Ronin, bắt được tên bại hoại này, tập đoàn Ronin mới có thể hoàn toàn nổi lên.Hiện tại Hoàng Thiên hi vọng có thể sống cuộc sống yên tĩnh này biết nhường nào, thế nhưng quá khó, cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, luôn có thứ bại hoại như vậy đến gây sự."Anh Thiên không cần gấp, phía trước mười mấy cây số đã có người của chúng ta, Matsushima Nobuo chạy không được đâu."Tiêu Văn Hạ thấy Hoàng Thiên lái xe với tốc độ cực nhanh, anh ta vẫn còn có chút lo lắng."Không sao, cậu ngồi vững vàng là được rồi."Hoàng Thiên biết Tiêu Văn Hạ có chút sợ hãi, thế là an ủi anh ta một câu.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Tôi hiểu rôi anh Thiên, nào, cạn ly!" Tiêu Văn Hạ giơ ly lên.
Hoàng Thiên và Tiêu Văn Hạ chạm cốc, hai người uống ngay trong văn phòng của Tiêu Văn Hạ.
Đối với Tiêu Văn Hạ, anh ta có ấn tượng vô cùng tốt với Hoàng Thiên.
Từ khi thông qua Lã Việt làm quen với Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên vẫn luôn đối đãi với Tiêu Văn Hạ như anh em.
Trong lòng Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên chính là ông chủ của anh ta.
"Anh Thiên, hôm nay anh không trở về nhà sao?”
Tiêu Văn Hạ cười hỏi Hoàng Thiên.
Thật ra Hoàng Thiên rất muốn về nhà với vợ mình, thế nhưng anh dự đoán Matsushima Nobuo và Matsushima Yumi, nói không chừng đêm nay sẽ liên lạc với Takeda Go cho nên vẫn quyết định ở lại nơi này của Tiêu Văn Hạ chờ tin tức.
"Hôm nay tôi sẽ ở lại nơi này của cậu chờ đợi xem có tin tức hay không." Hoàng Thiên cũng không giấu diễm Tiêu Văn Hạ, nói thẳng với anh ta.
Tiêu Văn Hạ nghe được chuyện vui, anh ta vẫn rất hi vọng Hoàng Thiên có thể ở lại.
Dù sao trêи đời này, chỉ có hai người khiến anh ta bội phục, một người là Hoàng Thiên, một người khác chính là Lã Việt.
Hai người uống rất vui, chưa kịp nhận ra thì đã hơn chín giờ tối.
"Anh Thiên, trước tiên anh nghỉ ngơi một lát đi, tôi chờ là được rồi, có tình huống gì xảy ra tôi lập tức báo cho anh.”
Tiêu Văn Hạ nói với Hoàng Thiên.
Quả thật Hoàng Thiên cũng có chút mệt mỏi, lúc này anh nằm trêи ghế sô pha, nhắm mắt dưỡng thần.
Nửa giờ sau, điện thoại di động của Tiêu Văn Hạ vang lên.
Anh ta nhanh chóng nhận điện thoại, đầu bên kia điện thoại truyên đến âm thanh dồn dập của một tên đàn em.
"Anh Hạ, Matsushima Nobuo và Matsushima Yumi có động tĩnh!" "Nói chỉ tiết một chút, bọn họ thế nào rồi?" Tiêu Văn Hạ vội la lên.
Âm thanh của anh ta rất lớn, đến Hoàng Thiên cũng bị kinh động.
Hoàng Thiên đứng dậy trong nháy mắt, đến gần Tiêu Văn Hạ.
Tiêu Văn Hạ mở loa ngoài ra, nghe thây âm thanh có vẻ hưng phấn của đàn em truyền đến từ điện thoại di động: "Matsushima Nobuo dẫn theo con gái của ông ta, rời khỏi công ty thực nghiệp Taisho, lái xe đi về vùng ngoại ô."
"Mọi người quan sát ông ta cho kỹ, đừng để ông ta phát hiện."
Tiêu Văn Hạ nói.
"Đã rõ!" Tên đàn em đồng ý, tiếp tục duy trì theo dõi.
Tiêu Văn Hạ cúp điện thoại, nhìn Hoàng Thiên một chút.
"Đi theo tôi." Hoàng Thiên gọi Tiêu Văn Hạ, rất nhanh đã đến đô thị giải trí.
Giờ phút này, trong lòng anh vô cùng hưng phấn.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, đến cùng thì Matsushima Nobuo vẫn không thể vững vàng, lần này đi ra ngoài, hẳn là đi tìm Takeda Go.
Chỉ cần ở cùng Matsushima Nobuo, hẳn là rất nhanh liền có thể nhìn thấy con bê Takeda Go kia.
Takeda Go là con trai cả của tập đoàn Ronin, bắt được tên bại hoại này, tập đoàn Ronin mới có thể hoàn toàn nổi lên.
Hiện tại Hoàng Thiên hi vọng có thể sống cuộc sống yên tĩnh này biết nhường nào, thế nhưng quá khó, cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, luôn có thứ bại hoại như vậy đến gây sự.
"Anh Thiên không cần gấp, phía trước mười mấy cây số đã có người của chúng ta, Matsushima Nobuo chạy không được đâu."
Tiêu Văn Hạ thấy Hoàng Thiên lái xe với tốc độ cực nhanh, anh ta vẫn còn có chút lo lắng.
"Không sao, cậu ngồi vững vàng là được rồi."
Hoàng Thiên biết Tiêu Văn Hạ có chút sợ hãi, thế là an ủi anh ta một câu.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi hiểu rôi anh Thiên, nào, cạn ly!" Tiêu Văn Hạ giơ ly lên.Hoàng Thiên và Tiêu Văn Hạ chạm cốc, hai người uống ngay trong văn phòng của Tiêu Văn Hạ.Đối với Tiêu Văn Hạ, anh ta có ấn tượng vô cùng tốt với Hoàng Thiên.Từ khi thông qua Lã Việt làm quen với Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên vẫn luôn đối đãi với Tiêu Văn Hạ như anh em.Trong lòng Tiêu Văn Hạ, Hoàng Thiên chính là ông chủ của anh ta."Anh Thiên, hôm nay anh không trở về nhà sao?”Tiêu Văn Hạ cười hỏi Hoàng Thiên.Thật ra Hoàng Thiên rất muốn về nhà với vợ mình, thế nhưng anh dự đoán Matsushima Nobuo và Matsushima Yumi, nói không chừng đêm nay sẽ liên lạc với Takeda Go cho nên vẫn quyết định ở lại nơi này của Tiêu Văn Hạ chờ tin tức."Hôm nay tôi sẽ ở lại nơi này của cậu chờ đợi xem có tin tức hay không." Hoàng Thiên cũng không giấu diễm Tiêu Văn Hạ, nói thẳng với anh ta.Tiêu Văn Hạ nghe được chuyện vui, anh ta vẫn rất hi vọng Hoàng Thiên có thể ở lại.Dù sao trêи đời này, chỉ có hai người khiến anh ta bội phục, một người là Hoàng Thiên, một người khác chính là Lã Việt.Hai người uống rất vui, chưa kịp nhận ra thì đã hơn chín giờ tối."Anh Thiên, trước tiên anh nghỉ ngơi một lát đi, tôi chờ là được rồi, có tình huống gì xảy ra tôi lập tức báo cho anh.”Tiêu Văn Hạ nói với Hoàng Thiên.Quả thật Hoàng Thiên cũng có chút mệt mỏi, lúc này anh nằm trêи ghế sô pha, nhắm mắt dưỡng thần.Nửa giờ sau, điện thoại di động của Tiêu Văn Hạ vang lên.Anh ta nhanh chóng nhận điện thoại, đầu bên kia điện thoại truyên đến âm thanh dồn dập của một tên đàn em."Anh Hạ, Matsushima Nobuo và Matsushima Yumi có động tĩnh!" "Nói chỉ tiết một chút, bọn họ thế nào rồi?" Tiêu Văn Hạ vội la lên.Âm thanh của anh ta rất lớn, đến Hoàng Thiên cũng bị kinh động.Hoàng Thiên đứng dậy trong nháy mắt, đến gần Tiêu Văn Hạ.Tiêu Văn Hạ mở loa ngoài ra, nghe thây âm thanh có vẻ hưng phấn của đàn em truyền đến từ điện thoại di động: "Matsushima Nobuo dẫn theo con gái của ông ta, rời khỏi công ty thực nghiệp Taisho, lái xe đi về vùng ngoại ô.""Mọi người quan sát ông ta cho kỹ, đừng để ông ta phát hiện."Tiêu Văn Hạ nói."Đã rõ!" Tên đàn em đồng ý, tiếp tục duy trì theo dõi.Tiêu Văn Hạ cúp điện thoại, nhìn Hoàng Thiên một chút."Đi theo tôi." Hoàng Thiên gọi Tiêu Văn Hạ, rất nhanh đã đến đô thị giải trí.Giờ phút này, trong lòng anh vô cùng hưng phấn.Quả nhiên không ngoài dự liệu, đến cùng thì Matsushima Nobuo vẫn không thể vững vàng, lần này đi ra ngoài, hẳn là đi tìm Takeda Go.Chỉ cần ở cùng Matsushima Nobuo, hẳn là rất nhanh liền có thể nhìn thấy con bê Takeda Go kia.Takeda Go là con trai cả của tập đoàn Ronin, bắt được tên bại hoại này, tập đoàn Ronin mới có thể hoàn toàn nổi lên.Hiện tại Hoàng Thiên hi vọng có thể sống cuộc sống yên tĩnh này biết nhường nào, thế nhưng quá khó, cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, luôn có thứ bại hoại như vậy đến gây sự."Anh Thiên không cần gấp, phía trước mười mấy cây số đã có người của chúng ta, Matsushima Nobuo chạy không được đâu."Tiêu Văn Hạ thấy Hoàng Thiên lái xe với tốc độ cực nhanh, anh ta vẫn còn có chút lo lắng."Không sao, cậu ngồi vững vàng là được rồi."Hoàng Thiên biết Tiêu Văn Hạ có chút sợ hãi, thế là an ủi anh ta một câu.