Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 526: Cô có hối hận không

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên đi tới chỗ hai người, vỗ bải vai Tiếu Châu, ra hiệu cho anh ta đừng nói vội.Tiếu Châu tức giận, đứng bên cạnh Hoàng Thiên, trong lòng cực kỳ buồn bã.Cũng khó chắc tại sao Tiếu Châu lại như vậy, thường thì một người đàn ông gặp phải chuyện này sẽ không thể chịu nổi những lời đả kϊƈɦ kia.Điểm chính là mất mặt, Tiếu Châu chỉ thấy mình gặp đầy bi thảm, không thể ngẩng mặt tự tin trước mặt Hoàng Thiên được.Nhưng Hoàng Thiên lại chẳng có ý muốn chê cười Tiếu Châu, gặp phải dạng phụ nữ tồi như vậy, anh chỉ biết thông cảm với Tiếu Châu."Phương Anh, ý cô là cô thấy mất mặt khi Tiếu Châu nghèo? Cho nên cô phản bội anh ta?" Hoàng Thiên lạnh giọng hỏi Phương Anh."Hừ, tất nhiên! Không phải chỉ anh ta nghèo không thôi, mà anh cũng nghèo y hệt anh ta.Bây giờ Phương Anh không hoảng sợ nữa, cũng lạnh lùng nhìn Hoàng Thiên giễu cợt."Phạm Văn Hùng hứa cho cô một tỷ tám.Cô cảm thấy đó là con số trêи trời đúng không?”Hoàng Thiên cười lạnh lùng hỏi.“Chẳng lẽ một tỷ tám còn ít sao? Nếu Tiếu Châu cũng có một tỷ tám thì tôi cũng không đến nỗi mà phản bội anh ta!" Phương Anh hừ mũi nói, cô ta còn cảm thấy uất ức, cảm thấy ở bên Tiếu Châu là cô ta thua thiệt."Cô quá ngu ngốc, lại còn dám nói Tiếu Châu không có tiên hả."Hoàng Thiên cười nhạt, sau đó lấy trong túi áo một cái thẻ ngân hàng."Tiếu Châu, trong thẻ đều là tiên của cậu, một trăm bảy mươi lăm tỷ."Hoàng Thiên đưa thẻ vào tay Tiếu Châu."Cậu Thiên, không, tôi không thể nhận..."Tiếu Châu ngẩn ngơ, anh ta vội vàng từ chối.Mặc dù Tiếu Châu cũng là người từng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hoàng Thiên đi tới chỗ hai người, vỗ bải vai Tiếu Châu, ra hiệu cho anh ta đừng nói vội.

Tiếu Châu tức giận, đứng bên cạnh Hoàng Thiên, trong lòng cực kỳ buồn bã.

Cũng khó chắc tại sao Tiếu Châu lại như vậy, thường thì một người đàn ông gặp phải chuyện này sẽ không thể chịu nổi những lời đả kϊƈɦ kia.

Điểm chính là mất mặt, Tiếu Châu chỉ thấy mình gặp đầy bi thảm, không thể ngẩng mặt tự tin trước mặt Hoàng Thiên được.

Nhưng Hoàng Thiên lại chẳng có ý muốn chê cười Tiếu Châu, gặp phải dạng phụ nữ tồi như vậy, anh chỉ biết thông cảm với Tiếu Châu.

"Phương Anh, ý cô là cô thấy mất mặt khi Tiếu Châu nghèo? Cho nên cô phản bội anh ta?" Hoàng Thiên lạnh giọng hỏi Phương Anh.

"Hừ, tất nhiên! Không phải chỉ anh ta nghèo không thôi, mà anh cũng nghèo y hệt anh ta.

Bây giờ Phương Anh không hoảng sợ nữa, cũng lạnh lùng nhìn Hoàng Thiên giễu cợt.

"Phạm Văn Hùng hứa cho cô một tỷ tám.

Cô cảm thấy đó là con số trêи trời đúng không?”

Hoàng Thiên cười lạnh lùng hỏi.

“Chẳng lẽ một tỷ tám còn ít sao? Nếu Tiếu Châu cũng có một tỷ tám thì tôi cũng không đến nỗi mà phản bội anh ta!" Phương Anh hừ mũi nói, cô ta còn cảm thấy uất ức, cảm thấy ở bên Tiếu Châu là cô ta thua thiệt.

"Cô quá ngu ngốc, lại còn dám nói Tiếu Châu không có tiên hả."

Hoàng Thiên cười nhạt, sau đó lấy trong túi áo một cái thẻ ngân hàng.

"Tiếu Châu, trong thẻ đều là tiên của cậu, một trăm bảy mươi lăm tỷ."

Hoàng Thiên đưa thẻ vào tay Tiếu Châu.

"Cậu Thiên, không, tôi không thể nhận..."

Tiếu Châu ngẩn ngơ, anh ta vội vàng từ chối.

Mặc dù Tiếu Châu cũng là người từng

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hoàng Thiên đi tới chỗ hai người, vỗ bải vai Tiếu Châu, ra hiệu cho anh ta đừng nói vội.Tiếu Châu tức giận, đứng bên cạnh Hoàng Thiên, trong lòng cực kỳ buồn bã.Cũng khó chắc tại sao Tiếu Châu lại như vậy, thường thì một người đàn ông gặp phải chuyện này sẽ không thể chịu nổi những lời đả kϊƈɦ kia.Điểm chính là mất mặt, Tiếu Châu chỉ thấy mình gặp đầy bi thảm, không thể ngẩng mặt tự tin trước mặt Hoàng Thiên được.Nhưng Hoàng Thiên lại chẳng có ý muốn chê cười Tiếu Châu, gặp phải dạng phụ nữ tồi như vậy, anh chỉ biết thông cảm với Tiếu Châu."Phương Anh, ý cô là cô thấy mất mặt khi Tiếu Châu nghèo? Cho nên cô phản bội anh ta?" Hoàng Thiên lạnh giọng hỏi Phương Anh."Hừ, tất nhiên! Không phải chỉ anh ta nghèo không thôi, mà anh cũng nghèo y hệt anh ta.Bây giờ Phương Anh không hoảng sợ nữa, cũng lạnh lùng nhìn Hoàng Thiên giễu cợt."Phạm Văn Hùng hứa cho cô một tỷ tám.Cô cảm thấy đó là con số trêи trời đúng không?”Hoàng Thiên cười lạnh lùng hỏi.“Chẳng lẽ một tỷ tám còn ít sao? Nếu Tiếu Châu cũng có một tỷ tám thì tôi cũng không đến nỗi mà phản bội anh ta!" Phương Anh hừ mũi nói, cô ta còn cảm thấy uất ức, cảm thấy ở bên Tiếu Châu là cô ta thua thiệt."Cô quá ngu ngốc, lại còn dám nói Tiếu Châu không có tiên hả."Hoàng Thiên cười nhạt, sau đó lấy trong túi áo một cái thẻ ngân hàng."Tiếu Châu, trong thẻ đều là tiên của cậu, một trăm bảy mươi lăm tỷ."Hoàng Thiên đưa thẻ vào tay Tiếu Châu."Cậu Thiên, không, tôi không thể nhận..."Tiếu Châu ngẩn ngơ, anh ta vội vàng từ chối.Mặc dù Tiếu Châu cũng là người từng

Chương 526: Cô có hối hận không