Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…
Chương 528: Tìm con trai ông ta
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cảm nhận được khí lạnh tỏa ra từ người Hoàng Thiên, hai người mặc đồ đen cũng bị lạnh cả lòng.Bọn họ sợ, vì sao bọn họ lại cảm nhận được sát khí to lớn."Nói đi, tại sao lại im lặng?”Hoàng Thiên đứng trước mặt hai người mặc đồ đen, cười nhạt nói.Hai người mặc đồ đen ngồi xổm dưới đất, trong lòng rất hoảng sợ.Bọn họ nào dám nói bậy bạ với vẩn? "Anh Thiên, dù sao thì cũng chỉ là hai người câm, tôi đập chết bọn họ nhé”Một thành viên nói với Hoàng Thiên."Được, tiễn bọn họ lên đường đi."Hoàng Thiên gật đầu.Bốn thành viên trong đội chuẩn bị ra tay, định bổ trúng đầu hai người mặc đồ đen."Đừng, đừng làm vậy, đừng làm vậy! Ngài Thiên, chúng tôi không phải người câm”" "Đúng vậy, ngài Thiên, lúc ở nhà anh, chúng ta đã từng nói chuyện mà, anh quên rồi sao?" Hai người mặc đồ đen gấp gáp đến mức nói vớ vẩn, thấp thỏm lo lắng nhìn Hoàng Thiên."A, tất nhiên là tôi nhớ, các người đi bắt cóc vợ tôi, lại còn rất ngông nghênh" Hoàng Thiên cười nhạt nhẽo.Một câu sau làm hai người mặc áo đem run sợ lẩy bẩy.Xem ra là Hoàng Thiên đã ghi thù món nợ này, hôm nay bắt buộc phải giải quyết cho xong với bọn họ."Ngài Thiên, chúng tôi cũng chỉ nghe theo người phía trêи phát lệnh xuống mà làm, không có cách khác, nếu không bắt cóc vợ của ngài, thì chúng tôi sẽ mất mạng đó."Dáng vẻ một người mặc áo đen khổ sở giải thích với Hoàng Thiên."Đi bắt cóc vợ tôi, các người có thể sống sao?" Hoàng Thiên tức giận nói."Ngài Thiên, xin ngài tha mạng, chúng tôi không phải là ngài, chúng tôi không được phép động vào vợ ngài."Một người mặc áo đen quỳ xuống cầu xin Hoàng Thiên tha mạng."Các người không muốn chết cũng được thôi, nói chút xem, người vừa chạy có phải là Bạch Anh Dũng?”Hoàng Thiên hỏi hai người mặc áo đen."Là Bạch Anh Dũng, ông ta phản ứng nhanh hơn chúng tôi nhiêu, ngài vừa phá của, ông ta đã nhảy xuống cửa luôn rồi."Một người mặc áo đen sung sướиɠ kể."Ông ta chạy đi đâu?" Hoàng Thiên hỏi."Chuyện này chúng tôi không biết, ngài Thiên, chúng tôi không biết nhiêu như thế" Một người mặc đồ đen kia cướp lời nói trước.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cảm nhận được khí lạnh tỏa ra từ người Hoàng Thiên, hai người mặc đồ đen cũng bị lạnh cả lòng.
Bọn họ sợ, vì sao bọn họ lại cảm nhận được sát khí to lớn.
"Nói đi, tại sao lại im lặng?”
Hoàng Thiên đứng trước mặt hai người mặc đồ đen, cười nhạt nói.
Hai người mặc đồ đen ngồi xổm dưới đất, trong lòng rất hoảng sợ.
Bọn họ nào dám nói bậy bạ với vẩn? "Anh Thiên, dù sao thì cũng chỉ là hai người câm, tôi đập chết bọn họ nhé”
Một thành viên nói với Hoàng Thiên.
"Được, tiễn bọn họ lên đường đi."
Hoàng Thiên gật đầu.
Bốn thành viên trong đội chuẩn bị ra tay, định bổ trúng đầu hai người mặc đồ đen.
"Đừng, đừng làm vậy, đừng làm vậy! Ngài Thiên, chúng tôi không phải người câm”
" "Đúng vậy, ngài Thiên, lúc ở nhà anh, chúng ta đã từng nói chuyện mà, anh quên rồi sao?" Hai người mặc đồ đen gấp gáp đến mức nói vớ vẩn, thấp thỏm lo lắng nhìn Hoàng Thiên.
"A, tất nhiên là tôi nhớ, các người đi bắt cóc vợ tôi, lại còn rất ngông nghênh" Hoàng Thiên cười nhạt nhẽo.
Một câu sau làm hai người mặc áo đem run sợ lẩy bẩy.
Xem ra là Hoàng Thiên đã ghi thù món nợ này, hôm nay bắt buộc phải giải quyết cho xong với bọn họ.
"Ngài Thiên, chúng tôi cũng chỉ nghe theo người phía trêи phát lệnh xuống mà làm, không có cách khác, nếu không bắt cóc vợ của ngài, thì chúng tôi sẽ mất mạng đó."
Dáng vẻ một người mặc áo đen khổ sở giải thích với Hoàng Thiên.
"Đi bắt cóc vợ tôi, các người có thể sống sao?" Hoàng Thiên tức giận nói.
"Ngài Thiên, xin ngài tha mạng, chúng tôi không phải là ngài, chúng tôi không được phép động vào vợ ngài."
Một người mặc áo đen quỳ xuống cầu xin Hoàng Thiên tha mạng.
"Các người không muốn chết cũng được thôi, nói chút xem, người vừa chạy có phải là Bạch Anh Dũng?”
Hoàng Thiên hỏi hai người mặc áo đen.
"Là Bạch Anh Dũng, ông ta phản ứng nhanh hơn chúng tôi nhiêu, ngài vừa phá của, ông ta đã nhảy xuống cửa luôn rồi."
Một người mặc áo đen sung sướиɠ kể.
"Ông ta chạy đi đâu?" Hoàng Thiên hỏi.
"Chuyện này chúng tôi không biết, ngài Thiên, chúng tôi không biết nhiêu như thế" Một người mặc đồ đen kia cướp lời nói trước.
Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cảm nhận được khí lạnh tỏa ra từ người Hoàng Thiên, hai người mặc đồ đen cũng bị lạnh cả lòng.Bọn họ sợ, vì sao bọn họ lại cảm nhận được sát khí to lớn."Nói đi, tại sao lại im lặng?”Hoàng Thiên đứng trước mặt hai người mặc đồ đen, cười nhạt nói.Hai người mặc đồ đen ngồi xổm dưới đất, trong lòng rất hoảng sợ.Bọn họ nào dám nói bậy bạ với vẩn? "Anh Thiên, dù sao thì cũng chỉ là hai người câm, tôi đập chết bọn họ nhé”Một thành viên nói với Hoàng Thiên."Được, tiễn bọn họ lên đường đi."Hoàng Thiên gật đầu.Bốn thành viên trong đội chuẩn bị ra tay, định bổ trúng đầu hai người mặc đồ đen."Đừng, đừng làm vậy, đừng làm vậy! Ngài Thiên, chúng tôi không phải người câm”" "Đúng vậy, ngài Thiên, lúc ở nhà anh, chúng ta đã từng nói chuyện mà, anh quên rồi sao?" Hai người mặc đồ đen gấp gáp đến mức nói vớ vẩn, thấp thỏm lo lắng nhìn Hoàng Thiên."A, tất nhiên là tôi nhớ, các người đi bắt cóc vợ tôi, lại còn rất ngông nghênh" Hoàng Thiên cười nhạt nhẽo.Một câu sau làm hai người mặc áo đem run sợ lẩy bẩy.Xem ra là Hoàng Thiên đã ghi thù món nợ này, hôm nay bắt buộc phải giải quyết cho xong với bọn họ."Ngài Thiên, chúng tôi cũng chỉ nghe theo người phía trêи phát lệnh xuống mà làm, không có cách khác, nếu không bắt cóc vợ của ngài, thì chúng tôi sẽ mất mạng đó."Dáng vẻ một người mặc áo đen khổ sở giải thích với Hoàng Thiên."Đi bắt cóc vợ tôi, các người có thể sống sao?" Hoàng Thiên tức giận nói."Ngài Thiên, xin ngài tha mạng, chúng tôi không phải là ngài, chúng tôi không được phép động vào vợ ngài."Một người mặc áo đen quỳ xuống cầu xin Hoàng Thiên tha mạng."Các người không muốn chết cũng được thôi, nói chút xem, người vừa chạy có phải là Bạch Anh Dũng?”Hoàng Thiên hỏi hai người mặc áo đen."Là Bạch Anh Dũng, ông ta phản ứng nhanh hơn chúng tôi nhiêu, ngài vừa phá của, ông ta đã nhảy xuống cửa luôn rồi."Một người mặc áo đen sung sướиɠ kể."Ông ta chạy đi đâu?" Hoàng Thiên hỏi."Chuyện này chúng tôi không biết, ngài Thiên, chúng tôi không biết nhiêu như thế" Một người mặc đồ đen kia cướp lời nói trước.