“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 38: Nghĩa Địa

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Lệ Đình Phong ra khỏi xe, một tay cầm ô, tay kia nắm bàn tay nhỏ bé của Thẩm An Nhiên.Cùng nhau đi vào nghĩa trang, từ xa An Nhiên đã thấy một bia mộ, bầu trời u ám khiến con người ta trở nên khó thở.Thẩm Đại Nam mới chôn cất được vài ngày, bia mộ sạch sẽ nhất chính là bia mộ của ông ta.Trước bia mộ có một bó hoa loa kèn, cánh hoa héo rũ bị mưa làm ướt.Thẩm An Nhiên ngồi xổm xuống, dọn dẹp hoa một chút, sau đó dùng tay áo lau tấm ảnh trên bia đá.Hình ảnh trên bia mộ là Thẩm Đại Nam lúc còn trẻ, mặc lễ phục, trên mặt nở nụ cười tươi, đôi mắt sáng ngời, rất có tinh thần.Đây là ảnh kết hôn của ông ta, đây cũng là ảnh cưới của mẹ cô, đặt họ ở cùng nhau để không có cảm giác xa cách.Thẩm Đại Nam không phải là một người bố tốt nhưng là một người chồng tốt, mẹ cô qua đời đã hai mươi ba năm nhưng ông ta nhất định không kết hôn với người khác, ngôi mộ trong nghĩa trang của mẹ cô cũng được ông ta chăm sóc và dọn dẹp rất cẩn thận.Ông ta sợ chết, nhưng có lẽ ông ta muốn đi gặp mẹ An Nhiên, và đây là lần cuối cùng ông ta đã làm được điều mình muốn.Tại sao Thẩm Đại Nam lại ghét An nhiên đến vậy? Có lẽ là ngay từ khi mới ra đời cô đã làm mất đi người phụ nữ mà ông ta yêu thương nhất, nhưng ông ta không thể làm gì được, đành phải một mình nuôi nấng “kẻ giết vợ mình, nhìn cô càng lớn càng giống khuôn mặt người vợ đã khuất của mình.Mưa cùng với gió rơi trên mặt của Thẩm An Nhiên, cô đưa tay lên lau, nhất thời không phân biệt được mưa hay là nước mắt nữa.Thẩm An Nhiên quỳ gối trước hai ngôi mộ, trong thời tiết lạnh giá, đầu gối của cô như bị đâm xuyên, nhưng Thẩm An Nhiên không cảm thấy đau một chút nào.Cô như một tâm hồn lạc lối cô đơn trong sương mù, bị gió cắt thành nhiều mảnh.“Con xin lỗi mẹ con chỉ có thể thăm mẹ đến đây thôi, là con gái làm không tốt, con đã không bảo vệ được ngôi nhà và bố con” Giọng của Thẩm An Nhiên như bị gió thổi bay đi, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của cô.Sau khi nói xong, cô cúi đầu trước mộ sáu cái, rồi quay đầu lại phía mộ của Thẩm Đại Nam và nói: “Bố, con sẽ nhớ lời bố”.Ở phía sau Lệ Đình Phong nghe rõ lời này, môi của anh mím lại, hai mắt thâm quầng không nhìn rõ, trước ngày Thẩm Đại Nam nhảy lầu tự tử, anh đã đến gặp ông ta và nói cho ông ta vài chuyện của Thẩm An Nhiên.Mục đích cũng chỉ là để Thẩm Đại Nam đối xử tốt với An Nhiên hơn mà thôi, nhưng anh không ngờ rằng Thẩm Đại Nam sẽ nhảy lầu tự tứ.Thẩm An Nhiên đứng lên, ngẩng đầu liếc nhìn thấy chiếc ô, quay người lại thấy có một người đang che ô cho mình.Trong đầu cô hiện ra một câu, người có thể che mưa gió cho bạn, nhưng cũng không thể nào giúp cho bạn nhìn thấy ánh sáng.Lê Đình Phong: Đi thôi.”“An Nhiên” Thẩm An Nhiên cúi đầu lúc chuẩn bị quay người lại, cô nghe thấy phía sau có người gọi mình, trái tim cô run lên, trong lòng cảm thấy bất bình đến khó tả, nước mắt cô mờ mịt, cố nén nước mắt lại và quay đầu về phía sau nhìn lướt qua mộ bố mẹ của cô lần cuối, cô sinh ra đã không có mẹ, bây giờ bố cô cũng bỏ cô mà đi.Lệ Đình Phong nói cô thấp hèn, thật sự cô thấp hèn, chỉ muốn nghe Thẩm Đại Nam mắng chửi cô.Thẩm Đại Nam chết rồi, nhưng người cần bồi thường tiền vẫn phải bồi thường, Thẩm An Nhiên bán nhà, góp đồng góp tây mới có tiền.Về phía công ty Mộc Nhiên đã bị Lệ Đình Phong mua lại, Thẩm An Nhiên đã bán cổ phần trong tay, giờ còn ba phần trăm, bây giờ cô đã là tổng giám đốc không tên không tuổi, chỉ cần Lệ Đình Phong dơ tay ra là cô không còn gì hết.Thẩm An Nhiên cũng đã từng vay mượn tiền của các đối tác cũ, nhưng trong những năm gần đây mọi đều trở nên tồi tệ và việc bán thân cũng khó hơn.Cùng với lời chào đặc biệt” của Lệ Đình Phong, khi nghe đến tên Lê Đình Phong những người đó đều rút lui, huống chi là nói đến ngân hàng, Thẩm An Nhiên bây giờ khác gì một con chó hoang gặp rắc rối, ngân hàng nào dám cho cô vậy.Thẩm An Nhiên đành phải ngậm ngùi nhìn nhà họ Thẩm từ từ sụp đổ, thậm chí đến ngôi nhà cũ của cô còn không thể ở.

Lệ Đình Phong ra khỏi xe, một tay cầm ô, tay kia nắm bàn tay nhỏ bé của Thẩm An Nhiên.

Cùng nhau đi vào nghĩa trang, từ xa An Nhiên đã thấy một bia mộ, bầu trời u ám khiến con người ta trở nên khó thở.

Thẩm Đại Nam mới chôn cất được vài ngày, bia mộ sạch sẽ nhất chính là bia mộ của ông ta.Trước bia mộ có một bó hoa loa kèn, cánh hoa héo rũ bị mưa làm ướt.

Thẩm An Nhiên ngồi xổm xuống, dọn dẹp hoa một chút, sau đó dùng tay áo lau tấm ảnh trên bia đá.

Hình ảnh trên bia mộ là Thẩm Đại Nam lúc còn trẻ, mặc lễ phục, trên mặt nở nụ cười tươi, đôi mắt sáng ngời, rất có tinh thần.

Đây là ảnh kết hôn của ông ta, đây cũng là ảnh cưới của mẹ cô, đặt họ ở cùng nhau để không có cảm giác xa cách.

Thẩm Đại Nam không phải là một người bố tốt nhưng là một người chồng tốt, mẹ cô qua đời đã hai mươi ba năm nhưng ông ta nhất định không kết hôn với người khác, ngôi mộ trong nghĩa trang của mẹ cô cũng được ông ta chăm sóc và dọn dẹp rất cẩn thận.

Ông ta sợ chết, nhưng có lẽ ông ta muốn đi gặp mẹ An Nhiên, và đây là lần cuối cùng ông ta đã làm được điều mình muốn.

Tại sao Thẩm Đại Nam lại ghét An nhiên đến vậy? Có lẽ là ngay từ khi mới ra đời cô đã làm mất đi người phụ nữ mà ông ta yêu thương nhất, nhưng ông ta không thể làm gì được, đành phải một mình nuôi nấng “kẻ giết vợ mình, nhìn cô càng lớn càng giống khuôn mặt người vợ đã khuất của mình.

Mưa cùng với gió rơi trên mặt của Thẩm An Nhiên, cô đưa tay lên lau, nhất thời không phân biệt được mưa hay là nước mắt nữa.

Thẩm An Nhiên quỳ gối trước hai ngôi mộ, trong thời tiết lạnh giá, đầu gối của cô như bị đâm xuyên, nhưng Thẩm An Nhiên không cảm thấy đau một chút nào.

Cô như một tâm hồn lạc lối cô đơn trong sương mù, bị gió cắt thành nhiều mảnh.

“Con xin lỗi mẹ con chỉ có thể thăm mẹ đến đây thôi, là con gái làm không tốt, con đã không bảo vệ được ngôi nhà và bố con” Giọng của Thẩm An Nhiên như bị gió thổi bay đi, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của cô.

Sau khi nói xong, cô cúi đầu trước mộ sáu cái, rồi quay đầu lại phía mộ của Thẩm Đại Nam và nói: “Bố, con sẽ nhớ lời bố”.

Ở phía sau Lệ Đình Phong nghe rõ lời này, môi của anh mím lại, hai mắt thâm quầng không nhìn rõ, trước ngày Thẩm Đại Nam nhảy lầu tự tử, anh đã đến gặp ông ta và nói cho ông ta vài chuyện của Thẩm An Nhiên.

Mục đích cũng chỉ là để Thẩm Đại Nam đối xử tốt với An Nhiên hơn mà thôi, nhưng anh không ngờ rằng Thẩm Đại Nam sẽ nhảy lầu tự tứ.

Thẩm An Nhiên đứng lên, ngẩng đầu liếc nhìn thấy chiếc ô, quay người lại thấy có một người đang che ô cho mình.

Trong đầu cô hiện ra một câu, người có thể che mưa gió cho bạn, nhưng cũng không thể nào giúp cho bạn nhìn thấy ánh sáng.

Lê Đình Phong: Đi thôi.”

“An Nhiên” Thẩm An Nhiên cúi đầu lúc chuẩn bị quay người lại, cô nghe thấy phía sau có người gọi mình, trái tim cô run lên, trong lòng cảm thấy bất bình đến khó tả, nước mắt cô mờ mịt, cố nén nước mắt lại và quay đầu về phía sau nhìn lướt qua mộ bố mẹ của cô lần cuối, cô sinh ra đã không có mẹ, bây giờ bố cô cũng bỏ cô mà đi.

Lệ Đình Phong nói cô thấp hèn, thật sự cô thấp hèn, chỉ muốn nghe Thẩm Đại Nam mắng chửi cô.

Thẩm Đại Nam chết rồi, nhưng người cần bồi thường tiền vẫn phải bồi thường, Thẩm An Nhiên bán nhà, góp đồng góp tây mới có tiền.

Về phía công ty Mộc Nhiên đã bị Lệ Đình Phong mua lại, Thẩm An Nhiên đã bán cổ phần trong tay, giờ còn ba phần trăm, bây giờ cô đã là tổng giám đốc không tên không tuổi, chỉ cần Lệ Đình Phong dơ tay ra là cô không còn gì hết.

Thẩm An Nhiên cũng đã từng vay mượn tiền của các đối tác cũ, nhưng trong những năm gần đây mọi đều trở nên tồi tệ và việc bán thân cũng khó hơn.

Cùng với lời chào đặc biệt” của Lệ Đình Phong, khi nghe đến tên Lê Đình Phong những người đó đều rút lui, huống chi là nói đến ngân hàng, Thẩm An Nhiên bây giờ khác gì một con chó hoang gặp rắc rối, ngân hàng nào dám cho cô vậy.

Thẩm An Nhiên đành phải ngậm ngùi nhìn nhà họ Thẩm từ từ sụp đổ, thậm chí đến ngôi nhà cũ của cô còn không thể ở.

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Lệ Đình Phong ra khỏi xe, một tay cầm ô, tay kia nắm bàn tay nhỏ bé của Thẩm An Nhiên.Cùng nhau đi vào nghĩa trang, từ xa An Nhiên đã thấy một bia mộ, bầu trời u ám khiến con người ta trở nên khó thở.Thẩm Đại Nam mới chôn cất được vài ngày, bia mộ sạch sẽ nhất chính là bia mộ của ông ta.Trước bia mộ có một bó hoa loa kèn, cánh hoa héo rũ bị mưa làm ướt.Thẩm An Nhiên ngồi xổm xuống, dọn dẹp hoa một chút, sau đó dùng tay áo lau tấm ảnh trên bia đá.Hình ảnh trên bia mộ là Thẩm Đại Nam lúc còn trẻ, mặc lễ phục, trên mặt nở nụ cười tươi, đôi mắt sáng ngời, rất có tinh thần.Đây là ảnh kết hôn của ông ta, đây cũng là ảnh cưới của mẹ cô, đặt họ ở cùng nhau để không có cảm giác xa cách.Thẩm Đại Nam không phải là một người bố tốt nhưng là một người chồng tốt, mẹ cô qua đời đã hai mươi ba năm nhưng ông ta nhất định không kết hôn với người khác, ngôi mộ trong nghĩa trang của mẹ cô cũng được ông ta chăm sóc và dọn dẹp rất cẩn thận.Ông ta sợ chết, nhưng có lẽ ông ta muốn đi gặp mẹ An Nhiên, và đây là lần cuối cùng ông ta đã làm được điều mình muốn.Tại sao Thẩm Đại Nam lại ghét An nhiên đến vậy? Có lẽ là ngay từ khi mới ra đời cô đã làm mất đi người phụ nữ mà ông ta yêu thương nhất, nhưng ông ta không thể làm gì được, đành phải một mình nuôi nấng “kẻ giết vợ mình, nhìn cô càng lớn càng giống khuôn mặt người vợ đã khuất của mình.Mưa cùng với gió rơi trên mặt của Thẩm An Nhiên, cô đưa tay lên lau, nhất thời không phân biệt được mưa hay là nước mắt nữa.Thẩm An Nhiên quỳ gối trước hai ngôi mộ, trong thời tiết lạnh giá, đầu gối của cô như bị đâm xuyên, nhưng Thẩm An Nhiên không cảm thấy đau một chút nào.Cô như một tâm hồn lạc lối cô đơn trong sương mù, bị gió cắt thành nhiều mảnh.“Con xin lỗi mẹ con chỉ có thể thăm mẹ đến đây thôi, là con gái làm không tốt, con đã không bảo vệ được ngôi nhà và bố con” Giọng của Thẩm An Nhiên như bị gió thổi bay đi, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của cô.Sau khi nói xong, cô cúi đầu trước mộ sáu cái, rồi quay đầu lại phía mộ của Thẩm Đại Nam và nói: “Bố, con sẽ nhớ lời bố”.Ở phía sau Lệ Đình Phong nghe rõ lời này, môi của anh mím lại, hai mắt thâm quầng không nhìn rõ, trước ngày Thẩm Đại Nam nhảy lầu tự tử, anh đã đến gặp ông ta và nói cho ông ta vài chuyện của Thẩm An Nhiên.Mục đích cũng chỉ là để Thẩm Đại Nam đối xử tốt với An Nhiên hơn mà thôi, nhưng anh không ngờ rằng Thẩm Đại Nam sẽ nhảy lầu tự tứ.Thẩm An Nhiên đứng lên, ngẩng đầu liếc nhìn thấy chiếc ô, quay người lại thấy có một người đang che ô cho mình.Trong đầu cô hiện ra một câu, người có thể che mưa gió cho bạn, nhưng cũng không thể nào giúp cho bạn nhìn thấy ánh sáng.Lê Đình Phong: Đi thôi.”“An Nhiên” Thẩm An Nhiên cúi đầu lúc chuẩn bị quay người lại, cô nghe thấy phía sau có người gọi mình, trái tim cô run lên, trong lòng cảm thấy bất bình đến khó tả, nước mắt cô mờ mịt, cố nén nước mắt lại và quay đầu về phía sau nhìn lướt qua mộ bố mẹ của cô lần cuối, cô sinh ra đã không có mẹ, bây giờ bố cô cũng bỏ cô mà đi.Lệ Đình Phong nói cô thấp hèn, thật sự cô thấp hèn, chỉ muốn nghe Thẩm Đại Nam mắng chửi cô.Thẩm Đại Nam chết rồi, nhưng người cần bồi thường tiền vẫn phải bồi thường, Thẩm An Nhiên bán nhà, góp đồng góp tây mới có tiền.Về phía công ty Mộc Nhiên đã bị Lệ Đình Phong mua lại, Thẩm An Nhiên đã bán cổ phần trong tay, giờ còn ba phần trăm, bây giờ cô đã là tổng giám đốc không tên không tuổi, chỉ cần Lệ Đình Phong dơ tay ra là cô không còn gì hết.Thẩm An Nhiên cũng đã từng vay mượn tiền của các đối tác cũ, nhưng trong những năm gần đây mọi đều trở nên tồi tệ và việc bán thân cũng khó hơn.Cùng với lời chào đặc biệt” của Lệ Đình Phong, khi nghe đến tên Lê Đình Phong những người đó đều rút lui, huống chi là nói đến ngân hàng, Thẩm An Nhiên bây giờ khác gì một con chó hoang gặp rắc rối, ngân hàng nào dám cho cô vậy.Thẩm An Nhiên đành phải ngậm ngùi nhìn nhà họ Thẩm từ từ sụp đổ, thậm chí đến ngôi nhà cũ của cô còn không thể ở.

Chương 38: Nghĩa Địa