Tác giả:

Ở trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”…

Chương 564: Còn không phục sao

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi từ trong nhà đi ra ngoài, Hoàng Thiên trực tiếp đi tới chỗ của quản gia Trần.Lúc này quản gia Trân đã sắp xếp cho ba người Rồng Đen tới một phòng trọ.Thấy Hoàng Thiên tới, quản gia Trân dẫn Hoàng Thiên vào trong nhà."Cậu chủ, cậu tới rồi."Quản gia Trần thấp thỏm nhìn Hoàng Thiên, quy củ đứng ở một bên.Đối với cậu cả này, quản gia Trân cũng đã có nhận thức mới.Trước đây quản gia Trần cho rằng, Hoàng Thiên chính là một kẻ nghèo túng trốn khỏi nhà, hơn nữa ở thành phổ Bắc Ninh cũng đã chịu khá nhiều uất ức.Nhưng bây giờ xem ra, căn bản không phải như vậy.Quản gia Trần biết, thực lực Hoàng Thiên rất mạnh, cho dù không có vt, cũng không chọc và Hoàng Thiên nổi.Ví dụ như chuyện đã xảy ra đêm nay, cũng đã khiến quản gia Trân chấn động.Rồng Đen và Hổ Đen đều là thứ liều mạng, người như vậy nguy hiểm cỡ nào, quản gia Trần đương nhiên nhìn ra được.Nhưng Hoàng Thiên lại có thể còn sống dưới sự tấn công phối hợp của hai người này, còn đánh chết Hổ Đen, điều này làm người ta chấn động.Lúc này Hoàng Thiên không nói gì, anh nhìn phòng trọ này, bố cục là một phòng khách hai phòng ngủ, quản gia Trần còn có mấy vệ sĩ của nhà họ Hoàng hiện tại đều đang ngây người ở trong phòng khách.Thấy Hoàng Thiên tới, những vệ sĩ này tất cả đều đứng thật chỉnh tê, chờ nghênh đón Hoàng Thiên.Đây là sự tôn kính xuất từ nội tâm, đương nhiên cũng là kính phục thực lực của Hoàng Thiên.“Đám Rồng Đen ở đâu?" Hoàng Thiên hỏi quản gia Trần."Ở bên trong phòng ngủ."Quản gia Trần cẩn thận trả lời, sau đó đi ở phía trước dân đường cho Hoàng Thiên tới căn phòng ngủ kia.Sắc mặt Hoàng Thiên âm trầm, hai tay chắp sau lưng, đi theo phía sau quản gia Trần, đi vào phòng ngủ.Mấy người vệ sĩ cũng đi vào theo, căn phòng ngủ này khá rộng rãi, nhiều người đi vào như vậy cũng không quá chật chội.Hoàng Thiên nhìn về phía giường, Rồng Đen và hai đàn em của gã, hai tay bị trói chặt, nằm ở trêи giường.Bọn họ đã tỉnh lại, miệng bị bịt lại, nếu không đã sớm la to rồi.Thấy Hoàng Thiên đi vào, Rồng Đen trừng mắt thật lớn, con ngươi hung ác khiến người ta cảm thấy sợ hãi.Rồng Đen này quá hung dữ, trong mắt mang theo sát khí nồng đậm."Bỏ thứ trong miệng họ ra."Hoàng Thiên ra lệnh.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi từ trong nhà đi ra ngoài, Hoàng Thiên trực tiếp đi tới chỗ của quản gia Trần.

Lúc này quản gia Trân đã sắp xếp cho ba người Rồng Đen tới một phòng trọ.

Thấy Hoàng Thiên tới, quản gia Trân dẫn Hoàng Thiên vào trong nhà.

"Cậu chủ, cậu tới rồi."

Quản gia Trần thấp thỏm nhìn Hoàng Thiên, quy củ đứng ở một bên.

Đối với cậu cả này, quản gia Trân cũng đã có nhận thức mới.

Trước đây quản gia Trần cho rằng, Hoàng Thiên chính là một kẻ nghèo túng trốn khỏi nhà, hơn nữa ở thành phổ Bắc Ninh cũng đã chịu khá nhiều uất ức.

Nhưng bây giờ xem ra, căn bản không phải như vậy.

Quản gia Trần biết, thực lực Hoàng Thiên rất mạnh, cho dù không có vt, cũng không chọc và Hoàng Thiên nổi.

Ví dụ như chuyện đã xảy ra đêm nay, cũng đã khiến quản gia Trân chấn động.

Rồng Đen và Hổ Đen đều là thứ liều mạng, người như vậy nguy hiểm cỡ nào, quản gia Trần đương nhiên nhìn ra được.

Nhưng Hoàng Thiên lại có thể còn sống dưới sự tấn công phối hợp của hai người này, còn đánh chết Hổ Đen, điều này làm người ta chấn động.

Lúc này Hoàng Thiên không nói gì, anh nhìn phòng trọ này, bố cục là một phòng khách hai phòng ngủ, quản gia Trần còn có mấy vệ sĩ của nhà họ Hoàng hiện tại đều đang ngây người ở trong phòng khách.

Thấy Hoàng Thiên tới, những vệ sĩ này tất cả đều đứng thật chỉnh tê, chờ nghênh đón Hoàng Thiên.

Đây là sự tôn kính xuất từ nội tâm, đương nhiên cũng là kính phục thực lực của Hoàng Thiên.

“Đám Rồng Đen ở đâu?" Hoàng Thiên hỏi quản gia Trần.

"Ở bên trong phòng ngủ."

Quản gia Trần cẩn thận trả lời, sau đó đi ở phía trước dân đường cho Hoàng Thiên tới căn phòng ngủ kia.

Sắc mặt Hoàng Thiên âm trầm, hai tay chắp sau lưng, đi theo phía sau quản gia Trần, đi vào phòng ngủ.

Mấy người vệ sĩ cũng đi vào theo, căn phòng ngủ này khá rộng rãi, nhiều người đi vào như vậy cũng không quá chật chội.

Hoàng Thiên nhìn về phía giường, Rồng Đen và hai đàn em của gã, hai tay bị trói chặt, nằm ở trêи giường.

Bọn họ đã tỉnh lại, miệng bị bịt lại, nếu không đã sớm la to rồi.

Thấy Hoàng Thiên đi vào, Rồng Đen trừng mắt thật lớn, con ngươi hung ác khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Rồng Đen này quá hung dữ, trong mắt mang theo sát khí nồng đậm.

"Bỏ thứ trong miệng họ ra."

Hoàng Thiên ra lệnh.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Chàng Rể Vô Địch (Chàng Rể Đệ Nhất)Tác giả: Đại BàngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhỞ trước cửa một tòa nhà. Hoàng Thiên vừa mới đỗ xe xong, thì nhìn thấy em vợ Lâm Huỳnh Mai. Cô gái này cực kỳ xinh đẹp như mùa xuân, cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, lại càng thêm động lòng người. “Huỳnh Mai, mau lên xe đi, mẹ đợi em về ăn cơm đấy.” Hoàng Thiên mở một cánh cửa xe, chân anh khó cử động, từng động tác đều rất khó khăn. “Ủa, chẳng phải đây là anh rể què của Huỳnh Mai sao, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.” “Chân trái cách mặt đất một mét sáu, chân phải cách mặt đất một mét bảy, chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm, ha ha…” “Đừng có cười nhạo người ta, tàn phế cũng rất đáng thương…” Mấy cô gái trẻ đi cùng Lâm Huỳnh Mai cười ha ha rất vui sướиɠ. Lâm Huỳnh Mai tức giận đến mức tái mặt, mỗi lần gặp anh rể phế vật này đều không có chuyện tốt! Thế này chẳng phải là cô bị bạn bè cười nhạo sao. Lâm Huỳnh Mai trừng mắt với Hoàng Thiên, lên xe ngồi hàng ghế sau. “Anh sợ em đi đường không an toàn, nên qua đây…” “Còn nói nhảm nữa! Tôi bị anh làm mất sạch thể diện rồi…”… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi từ trong nhà đi ra ngoài, Hoàng Thiên trực tiếp đi tới chỗ của quản gia Trần.Lúc này quản gia Trân đã sắp xếp cho ba người Rồng Đen tới một phòng trọ.Thấy Hoàng Thiên tới, quản gia Trân dẫn Hoàng Thiên vào trong nhà."Cậu chủ, cậu tới rồi."Quản gia Trần thấp thỏm nhìn Hoàng Thiên, quy củ đứng ở một bên.Đối với cậu cả này, quản gia Trân cũng đã có nhận thức mới.Trước đây quản gia Trần cho rằng, Hoàng Thiên chính là một kẻ nghèo túng trốn khỏi nhà, hơn nữa ở thành phổ Bắc Ninh cũng đã chịu khá nhiều uất ức.Nhưng bây giờ xem ra, căn bản không phải như vậy.Quản gia Trần biết, thực lực Hoàng Thiên rất mạnh, cho dù không có vt, cũng không chọc và Hoàng Thiên nổi.Ví dụ như chuyện đã xảy ra đêm nay, cũng đã khiến quản gia Trân chấn động.Rồng Đen và Hổ Đen đều là thứ liều mạng, người như vậy nguy hiểm cỡ nào, quản gia Trần đương nhiên nhìn ra được.Nhưng Hoàng Thiên lại có thể còn sống dưới sự tấn công phối hợp của hai người này, còn đánh chết Hổ Đen, điều này làm người ta chấn động.Lúc này Hoàng Thiên không nói gì, anh nhìn phòng trọ này, bố cục là một phòng khách hai phòng ngủ, quản gia Trần còn có mấy vệ sĩ của nhà họ Hoàng hiện tại đều đang ngây người ở trong phòng khách.Thấy Hoàng Thiên tới, những vệ sĩ này tất cả đều đứng thật chỉnh tê, chờ nghênh đón Hoàng Thiên.Đây là sự tôn kính xuất từ nội tâm, đương nhiên cũng là kính phục thực lực của Hoàng Thiên.“Đám Rồng Đen ở đâu?" Hoàng Thiên hỏi quản gia Trần."Ở bên trong phòng ngủ."Quản gia Trần cẩn thận trả lời, sau đó đi ở phía trước dân đường cho Hoàng Thiên tới căn phòng ngủ kia.Sắc mặt Hoàng Thiên âm trầm, hai tay chắp sau lưng, đi theo phía sau quản gia Trần, đi vào phòng ngủ.Mấy người vệ sĩ cũng đi vào theo, căn phòng ngủ này khá rộng rãi, nhiều người đi vào như vậy cũng không quá chật chội.Hoàng Thiên nhìn về phía giường, Rồng Đen và hai đàn em của gã, hai tay bị trói chặt, nằm ở trêи giường.Bọn họ đã tỉnh lại, miệng bị bịt lại, nếu không đã sớm la to rồi.Thấy Hoàng Thiên đi vào, Rồng Đen trừng mắt thật lớn, con ngươi hung ác khiến người ta cảm thấy sợ hãi.Rồng Đen này quá hung dữ, trong mắt mang theo sát khí nồng đậm."Bỏ thứ trong miệng họ ra."Hoàng Thiên ra lệnh.

Chương 564: Còn không phục sao