“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 111: Bệnh Tinh Thần Phân Liệt Xuất Hiện Hiện Tượng Ảo Giác Thính Giác
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Bóp chặt như vậy, em không sợ đau sao?” Lệ Đình Phong lẩm bẩm, trên mặt hiện lên vẻ đau khổ mà chính anh cũng không biết.Anh thở ra một hơi, kéo giường xếp đến cạnh giường cô mở ra, anh nằm lên, như vậy giống như anh đang năm bên cạnh Thẩm An Nhiên.Lệ Đình Phong nắm nghiêng, anh muốn ôm cô ngủ nhưng anh cũng biết bây giờ không thể động vào Thẩm An Nhiên, cô yếu ớt, mỏng manh như thủy tỉnh dễ vỡ.Lệ Đình Phong ngủ không được, ôm đầu nhìn khuôn mặt đang ngủ của Thẩm An Nhiên, xung quanh rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi có thế nghe thấy tiếng tích tắc của thời gian trong phòng.Cho đến khi nửa đêm, Lệ Đình Phong mơ mơ màng màng đột nhiên nghe thấy tiếng động, anh mở mắt liền thấy một bóng người chống dậy ngồi trên giường.Lệ Đình Phong bị dọa đến giật mình, hoàn toàn tỉnh táo, trong bóng đen anh thấy Thẩm An Nhiên ngồi trên giường cúi đầu như đang mộng du, một lúc sau mới ngẩng đầu trừng mắt về phía cửa sổ, cứ như vậy nhìn một lúc lâu, đột nhiên vươn tay ra cửa sổ, thấy cô sắp rơi xuống, Lệ Đình Phong túm lấy cổ áo cô kéo lại giường.Lệ Đình Phong bắt đầu nghĩ rằng cô đang mộng du, lúc con người đang ở trong trạng thái mộng du tốt nhất không nên kinh động đến họ nên lúc nãy vẫn không lên tiếng, nhưng sau khi kéo Thẩm An Nhiên lại nhìn thấy đôi mắt tròn xoe của cô luôn nhìn bên ngoài cửa sổ, dường như có thứ gì ngoài đó.“Thẩm An Nhiên em đang nhìn gì vậy?”Thẩm An Nhiên chỉ ra ngoài: “Bên ngoài có trẻ con đang khóc.Lệ Đình Phong nghẹn ngào, trái tim như bị hai tay siết chặt, đau đớn vô cùng, anh ôm lấy cơ thể Thẩm An Nhiên: “Không có, em nghe nhầm rồi..”Thẩm An Nhiên không tin, cô đứng dậy muốn mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài nhưng Lệ Đình Phong ôm chặt để cô không thoát ra được.Thẩm An Nhiên gấp đến muốn khóc, miệng lẩm bẩm làm ồn: “Em nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nó bên ngoài cửa sổ kêu em ôm nó, nó muốn em qua xem nó…”“Đây là tâng tám, ngoài cửa sổ không có người càng không thế có trẻ con”Thẩm An Nhiên không nghe, kiên quyết nói: “Vậy nó ở dưới, em muốn xuống dưới”Nửa đêm nửa hôm nghe thấy những lời ngớ ngẩn này của cô, Lệ Đình Phong dùng tay kéo chân cô đang dâng ra vào chăn bông.“Em nghe nhầm rồi, không có trẻ con”“Em không nghe nhầm”Lệ Đình Phong bịt chặt tai cô, quay mặt cô lại: “Thẩm An Nhiên em thật sự nghe nhầm rồi, lỗ tai em lừa em đó”Thẩm An Nhiên cứng ngắc trong vòng tay Lệ Đình Phong, qua một lúc lâu, cô mới hoảng hốt lắc đầu hoang mang: “Không đâu, lỗ tai sẽ không lừa người đâu, nếu thật sự có thể lừa, vậy tại sao anh ấy không tin em…”Những lời này của cô không đầu không đuôi, vô lý nhưng Lệ Đình Phong lại hiểu ra, từ “anh ấy” trong miệng cô là anh.Như hôm này anh tin những gì mình nghe thấy, nhìn thấy, nên đơn phương cho rằng Thẩm An Nhiên đẩy Hạ Minh Nguyệt xuống lầu.“Anh sai rồi, xin lỗi Thẩm An Nhiên, bên ngoài không có trẻ con, nếu em muốn chúng ta có thể lại mang thai lại sinh, sinh bao nhiêu đều là của con của em”Bóng dáng của anh và Thẩm An Nhiên phản chiếu lên tấm kính cửa sổ, Thẩm An Nhiên nhìn chăm chằm, đôi mắt như xuyên qua bóng dáng của cô và anh nhìn sao trên không trung.Sao trên trời dường như lại nhiều thêm một ngôi sao..
“Bóp chặt như vậy, em không sợ đau sao?” Lệ Đình Phong lẩm bẩm, trên mặt hiện lên vẻ đau khổ mà chính anh cũng không biết.
Anh thở ra một hơi, kéo giường xếp đến cạnh giường cô mở ra, anh nằm lên, như vậy giống như anh đang năm bên cạnh Thẩm An Nhiên.
Lệ Đình Phong nắm nghiêng, anh muốn ôm cô ngủ nhưng anh cũng biết bây giờ không thể động vào Thẩm An Nhiên, cô yếu ớt, mỏng manh như thủy tỉnh dễ vỡ.
Lệ Đình Phong ngủ không được, ôm đầu nhìn khuôn mặt đang ngủ của Thẩm An Nhiên, xung quanh rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi có thế nghe thấy tiếng tích tắc của thời gian trong phòng.
Cho đến khi nửa đêm, Lệ Đình Phong mơ mơ màng màng đột nhiên nghe thấy tiếng động, anh mở mắt liền thấy một bóng người chống dậy ngồi trên giường.
Lệ Đình Phong bị dọa đến giật mình, hoàn toàn tỉnh táo, trong bóng đen anh thấy Thẩm An Nhiên ngồi trên giường cúi đầu như đang mộng du, một lúc sau mới ngẩng đầu trừng mắt về phía cửa sổ, cứ như vậy nhìn một lúc lâu, đột nhiên vươn tay ra cửa sổ, thấy cô sắp rơi xuống, Lệ Đình Phong túm lấy cổ áo cô kéo lại giường.
Lệ Đình Phong bắt đầu nghĩ rằng cô đang mộng du, lúc con người đang ở trong trạng thái mộng du tốt nhất không nên kinh động đến họ nên lúc nãy vẫn không lên tiếng, nhưng sau khi kéo Thẩm An Nhiên lại nhìn thấy đôi mắt tròn xoe của cô luôn nhìn bên ngoài cửa sổ, dường như có thứ gì ngoài đó.
“Thẩm An Nhiên em đang nhìn gì vậy?”
Thẩm An Nhiên chỉ ra ngoài: “Bên ngoài có trẻ con đang khóc.
Lệ Đình Phong nghẹn ngào, trái tim như bị hai tay siết chặt, đau đớn vô cùng, anh ôm lấy cơ thể Thẩm An Nhiên: “Không có, em nghe nhầm rồi..”
Thẩm An Nhiên không tin, cô đứng dậy muốn mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài nhưng Lệ Đình Phong ôm chặt để cô không thoát ra được.
Thẩm An Nhiên gấp đến muốn khóc, miệng lẩm bẩm làm ồn: “Em nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nó bên ngoài cửa sổ kêu em ôm nó, nó muốn em qua xem nó…”
“Đây là tâng tám, ngoài cửa sổ không có người càng không thế có trẻ con”
Thẩm An Nhiên không nghe, kiên quyết nói: “Vậy nó ở dưới, em muốn xuống dưới”
Nửa đêm nửa hôm nghe thấy những lời ngớ ngẩn này của cô, Lệ Đình Phong dùng tay kéo chân cô đang dâng ra vào chăn bông.
“Em nghe nhầm rồi, không có trẻ con”
“Em không nghe nhầm”
Lệ Đình Phong bịt chặt tai cô, quay mặt cô lại: “Thẩm An Nhiên em thật sự nghe nhầm rồi, lỗ tai em lừa em đó”
Thẩm An Nhiên cứng ngắc trong vòng tay Lệ Đình Phong, qua một lúc lâu, cô mới hoảng hốt lắc đầu hoang mang: “Không đâu, lỗ tai sẽ không lừa người đâu, nếu thật sự có thể lừa, vậy tại sao anh ấy không tin em…”
Những lời này của cô không đầu không đuôi, vô lý nhưng Lệ Đình Phong lại hiểu ra, từ “anh ấy” trong miệng cô là anh.
Như hôm này anh tin những gì mình nghe thấy, nhìn thấy, nên đơn phương cho rằng Thẩm An Nhiên đẩy Hạ Minh Nguyệt xuống lầu.
“Anh sai rồi, xin lỗi Thẩm An Nhiên, bên ngoài không có trẻ con, nếu em muốn chúng ta có thể lại mang thai lại sinh, sinh bao nhiêu đều là của con của em”
Bóng dáng của anh và Thẩm An Nhiên phản chiếu lên tấm kính cửa sổ, Thẩm An Nhiên nhìn chăm chằm, đôi mắt như xuyên qua bóng dáng của cô và anh nhìn sao trên không trung.
Sao trên trời dường như lại nhiều thêm một ngôi sao..
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Bóp chặt như vậy, em không sợ đau sao?” Lệ Đình Phong lẩm bẩm, trên mặt hiện lên vẻ đau khổ mà chính anh cũng không biết.Anh thở ra một hơi, kéo giường xếp đến cạnh giường cô mở ra, anh nằm lên, như vậy giống như anh đang năm bên cạnh Thẩm An Nhiên.Lệ Đình Phong nắm nghiêng, anh muốn ôm cô ngủ nhưng anh cũng biết bây giờ không thể động vào Thẩm An Nhiên, cô yếu ớt, mỏng manh như thủy tỉnh dễ vỡ.Lệ Đình Phong ngủ không được, ôm đầu nhìn khuôn mặt đang ngủ của Thẩm An Nhiên, xung quanh rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi có thế nghe thấy tiếng tích tắc của thời gian trong phòng.Cho đến khi nửa đêm, Lệ Đình Phong mơ mơ màng màng đột nhiên nghe thấy tiếng động, anh mở mắt liền thấy một bóng người chống dậy ngồi trên giường.Lệ Đình Phong bị dọa đến giật mình, hoàn toàn tỉnh táo, trong bóng đen anh thấy Thẩm An Nhiên ngồi trên giường cúi đầu như đang mộng du, một lúc sau mới ngẩng đầu trừng mắt về phía cửa sổ, cứ như vậy nhìn một lúc lâu, đột nhiên vươn tay ra cửa sổ, thấy cô sắp rơi xuống, Lệ Đình Phong túm lấy cổ áo cô kéo lại giường.Lệ Đình Phong bắt đầu nghĩ rằng cô đang mộng du, lúc con người đang ở trong trạng thái mộng du tốt nhất không nên kinh động đến họ nên lúc nãy vẫn không lên tiếng, nhưng sau khi kéo Thẩm An Nhiên lại nhìn thấy đôi mắt tròn xoe của cô luôn nhìn bên ngoài cửa sổ, dường như có thứ gì ngoài đó.“Thẩm An Nhiên em đang nhìn gì vậy?”Thẩm An Nhiên chỉ ra ngoài: “Bên ngoài có trẻ con đang khóc.Lệ Đình Phong nghẹn ngào, trái tim như bị hai tay siết chặt, đau đớn vô cùng, anh ôm lấy cơ thể Thẩm An Nhiên: “Không có, em nghe nhầm rồi..”Thẩm An Nhiên không tin, cô đứng dậy muốn mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài nhưng Lệ Đình Phong ôm chặt để cô không thoát ra được.Thẩm An Nhiên gấp đến muốn khóc, miệng lẩm bẩm làm ồn: “Em nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nó bên ngoài cửa sổ kêu em ôm nó, nó muốn em qua xem nó…”“Đây là tâng tám, ngoài cửa sổ không có người càng không thế có trẻ con”Thẩm An Nhiên không nghe, kiên quyết nói: “Vậy nó ở dưới, em muốn xuống dưới”Nửa đêm nửa hôm nghe thấy những lời ngớ ngẩn này của cô, Lệ Đình Phong dùng tay kéo chân cô đang dâng ra vào chăn bông.“Em nghe nhầm rồi, không có trẻ con”“Em không nghe nhầm”Lệ Đình Phong bịt chặt tai cô, quay mặt cô lại: “Thẩm An Nhiên em thật sự nghe nhầm rồi, lỗ tai em lừa em đó”Thẩm An Nhiên cứng ngắc trong vòng tay Lệ Đình Phong, qua một lúc lâu, cô mới hoảng hốt lắc đầu hoang mang: “Không đâu, lỗ tai sẽ không lừa người đâu, nếu thật sự có thể lừa, vậy tại sao anh ấy không tin em…”Những lời này của cô không đầu không đuôi, vô lý nhưng Lệ Đình Phong lại hiểu ra, từ “anh ấy” trong miệng cô là anh.Như hôm này anh tin những gì mình nghe thấy, nhìn thấy, nên đơn phương cho rằng Thẩm An Nhiên đẩy Hạ Minh Nguyệt xuống lầu.“Anh sai rồi, xin lỗi Thẩm An Nhiên, bên ngoài không có trẻ con, nếu em muốn chúng ta có thể lại mang thai lại sinh, sinh bao nhiêu đều là của con của em”Bóng dáng của anh và Thẩm An Nhiên phản chiếu lên tấm kính cửa sổ, Thẩm An Nhiên nhìn chăm chằm, đôi mắt như xuyên qua bóng dáng của cô và anh nhìn sao trên không trung.Sao trên trời dường như lại nhiều thêm một ngôi sao..