“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 114: Anh Từng Là Mạng Sống Của Thẩm An Nhiên
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tô Thanh Kiều đứng ở cửa nhìn Thẩm An Nhiên một cái rồi lại nhìn về phía Lệ Đình Phong không nói một lời đang đứng ở ngoài kia, chờ sau khi Lệ Đình Phong ra ngoài, cô ấy mở miệng: “Hối hận sao?”Hối hận cái gì? Lệ Đình Phong mím chặt môi không trả lời.Tô Thanh Kiều cười xuy mị ng, hối hận hay không trong lòng anh ta rõ ràng, chỉ là hối hận thì có ích lợi gì? Hổ thẹn tự trách vốn là ‘thứ không đáng tiền nhất trên đời.Thẩm An Nhiên giấy dụa khoảng mười phút, cuối cùng mệt mỏi ngã xuống giường, ngực kịch liệt phập phồng, thở hổn hển từ từ an tĩnh lại Bác sĩ mở cửa: “Người thân của bệnh nhân đi theo tôi một chuyến.”Lệ Đình Phong do dự một chút, sau khi nhìn thấy Tô Thanh Kiều tiến vào phòng bệnh, mới đuổi kịp bước chân của bác sĩ tiến vào phòng làm việc.“Bệnh nhân là vợ của anh?” Bác sĩ tâm lý thuận miệng hỏi một câu.“ừt “Hiện tại cô ấy có chứng hậm hực cộng thêm chứng tinh thần phân liệt, gặp phải ảo giác “Kết quả này tối hôm qua anh đã biết được đại khái, nhưng khi chính miệng bác sĩ nói với anh kết quả chuẩn đoán chính xác vẫn khiến anh khó có thể chấp nhận, giống như sét đánh ngang tai.“Trước khi cô ấy phát bệnh đã trải qua chuyện gì anh cần phải nói kỹ càng với tôi, ví dụ như anh đã làm gì với cô ấy, đã nói những gì.”Bệnh của Thẩm An Nhiên không nhẹ, ngoại trừ trầm mặc thì chính là ‘thét chói tai, hoàn toàn mất đi lý trí”Lệ Đình Phong không có biện pháp, chỉ có thể đem toàn bộ những chuyện đã xảy ra nói cho bác sĩ tâm lý.Bác sĩ sau khi nghe xong, đầu óc hiện ra hai chữ “Súc sinh!” Ông ta hoài nghỉ có phải kiếp trước Thẩm An Nhiên đã đào phần mộ tổ tiên nhà anh ta nên kiếp này phải chịu bị anh ức h**p hay không.“Sau khi sinh non chính là thời điểm người phụ nữ yếu ớt nhất, anh lại còn mang người phụ nữ khác về bắt cô ấy đưa con cho người khác nuôi?” Rốt cuộc người đàn ông này đang suy nghĩ cái gì vậy?Lệ Đình Phong mặt lạnh: “Lúc đó tôi chỉ muốn chọc tức, tôi không nghĩ tới cô ấy sẽ yếu ớt như vậy”Bác sĩ bị lời nói phiền muôn cùng oán giận của anh ta làm nghẹn họng, ông dừng một chút mới lên tiếng: “Cô ấy yếu đuối hay không.cũng không phải lý do mà anh có thể đem ra bắt nạt cô ấy, nói thật tình trạng hiện tại của cô ấy không tốt, những lời mà anh nói đã khiến cô ấy tổn thương rất sâu sắc.”Lệ Đình Phong không tưởng tượng nổi thời khắc này Thẩm An Nhiên đã đau đớn như thế nào, từ nhỏ anh ta đã tài trí hơn người, thuận buồn xuôi gió, cho nên không cách nào đồng cảm với người khác.Anh cho rằng Thẩm An Nhiên thống khổ chỉ là một vũng nước, nhưng đợi đến khi nằm xuống anh mới biết vũng nước này có thể khiến người khác chết đuối.“Hiện tại bệnh nhân hay tự giam mình trong một căn phòng đen kịt, tôi không có cách nào trị liệu cho cô ấy mà chỉ có thể thử thôi miên, anh đồng ý không?”Lệ Đình Phong do dự một chút, gật đầu.Bác sĩ tâm lý hít sâu một hơi, từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy để Lệ Đình Phong điền.Lúc Lệ Đình Phong điền phiếu, anh liền nhìn về máy tính chứa thông tin của bệnh nhân rồi thuận tiện mở đơn thuốc ra, chủ yếu là thuốc thư giãn thần kinh và giảm bớt áp lực..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tô Thanh Kiều đứng ở cửa nhìn Thẩm An Nhiên một cái rồi lại nhìn về phía Lệ Đình Phong không nói một lời đang đứng ở ngoài kia, chờ sau khi Lệ Đình Phong ra ngoài, cô ấy mở miệng: “Hối hận sao?”
Hối hận cái gì? Lệ Đình Phong mím chặt môi không trả lời.
Tô Thanh Kiều cười xuy mị ng, hối hận hay không trong lòng anh ta rõ ràng, chỉ là hối hận thì có ích lợi gì? Hổ thẹn tự trách vốn là ‘thứ không đáng tiền nhất trên đời.
Thẩm An Nhiên giấy dụa khoảng mười phút, cuối cùng mệt mỏi ngã xuống giường, ngực kịch liệt phập phồng, thở hổn hển từ từ an tĩnh lại Bác sĩ mở cửa: “Người thân của bệnh nhân đi theo tôi một chuyến.”
Lệ Đình Phong do dự một chút, sau khi nhìn thấy Tô Thanh Kiều tiến vào phòng bệnh, mới đuổi kịp bước chân của bác sĩ tiến vào phòng làm việc.
“Bệnh nhân là vợ của anh?” Bác sĩ tâm lý thuận miệng hỏi một câu.
“ừt “Hiện tại cô ấy có chứng hậm hực cộng thêm chứng tinh thần phân liệt, gặp phải ảo giác “
Kết quả này tối hôm qua anh đã biết được đại khái, nhưng khi chính miệng bác sĩ nói với anh kết quả chuẩn đoán chính xác vẫn khiến anh khó có thể chấp nhận, giống như sét đánh ngang tai.
“Trước khi cô ấy phát bệnh đã trải qua chuyện gì anh cần phải nói kỹ càng với tôi, ví dụ như anh đã làm gì với cô ấy, đã nói những gì.”
Bệnh của Thẩm An Nhiên không nhẹ, ngoại trừ trầm mặc thì chính là ‘thét chói tai, hoàn toàn mất đi lý trí”
Lệ Đình Phong không có biện pháp, chỉ có thể đem toàn bộ những chuyện đã xảy ra nói cho bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ sau khi nghe xong, đầu óc hiện ra hai chữ “Súc sinh!” Ông ta hoài nghỉ có phải kiếp trước Thẩm An Nhiên đã đào phần mộ tổ tiên nhà anh ta nên kiếp này phải chịu bị anh ức h**p hay không.
“Sau khi sinh non chính là thời điểm người phụ nữ yếu ớt nhất, anh lại còn mang người phụ nữ khác về bắt cô ấy đưa con cho người khác nuôi?” Rốt cuộc người đàn ông này đang suy nghĩ cái gì vậy?
Lệ Đình Phong mặt lạnh: “Lúc đó tôi chỉ muốn chọc tức, tôi không nghĩ tới cô ấy sẽ yếu ớt như vậy”
Bác sĩ bị lời nói phiền muôn cùng oán giận của anh ta làm nghẹn họng, ông dừng một chút mới lên tiếng: “Cô ấy yếu đuối hay không.
cũng không phải lý do mà anh có thể đem ra bắt nạt cô ấy, nói thật tình trạng hiện tại của cô ấy không tốt, những lời mà anh nói đã khiến cô ấy tổn thương rất sâu sắc.”
Lệ Đình Phong không tưởng tượng nổi thời khắc này Thẩm An Nhiên đã đau đớn như thế nào, từ nhỏ anh ta đã tài trí hơn người, thuận buồn xuôi gió, cho nên không cách nào đồng cảm với người khác.
Anh cho rằng Thẩm An Nhiên thống khổ chỉ là một vũng nước, nhưng đợi đến khi nằm xuống anh mới biết vũng nước này có thể khiến người khác chết đuối.
“Hiện tại bệnh nhân hay tự giam mình trong một căn phòng đen kịt, tôi không có cách nào trị liệu cho cô ấy mà chỉ có thể thử thôi miên, anh đồng ý không?”
Lệ Đình Phong do dự một chút, gật đầu.
Bác sĩ tâm lý hít sâu một hơi, từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy để Lệ Đình Phong điền.
Lúc Lệ Đình Phong điền phiếu, anh liền nhìn về máy tính chứa thông tin của bệnh nhân rồi thuận tiện mở đơn thuốc ra, chủ yếu là thuốc thư giãn thần kinh và giảm bớt áp lực.
.
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tô Thanh Kiều đứng ở cửa nhìn Thẩm An Nhiên một cái rồi lại nhìn về phía Lệ Đình Phong không nói một lời đang đứng ở ngoài kia, chờ sau khi Lệ Đình Phong ra ngoài, cô ấy mở miệng: “Hối hận sao?”Hối hận cái gì? Lệ Đình Phong mím chặt môi không trả lời.Tô Thanh Kiều cười xuy mị ng, hối hận hay không trong lòng anh ta rõ ràng, chỉ là hối hận thì có ích lợi gì? Hổ thẹn tự trách vốn là ‘thứ không đáng tiền nhất trên đời.Thẩm An Nhiên giấy dụa khoảng mười phút, cuối cùng mệt mỏi ngã xuống giường, ngực kịch liệt phập phồng, thở hổn hển từ từ an tĩnh lại Bác sĩ mở cửa: “Người thân của bệnh nhân đi theo tôi một chuyến.”Lệ Đình Phong do dự một chút, sau khi nhìn thấy Tô Thanh Kiều tiến vào phòng bệnh, mới đuổi kịp bước chân của bác sĩ tiến vào phòng làm việc.“Bệnh nhân là vợ của anh?” Bác sĩ tâm lý thuận miệng hỏi một câu.“ừt “Hiện tại cô ấy có chứng hậm hực cộng thêm chứng tinh thần phân liệt, gặp phải ảo giác “Kết quả này tối hôm qua anh đã biết được đại khái, nhưng khi chính miệng bác sĩ nói với anh kết quả chuẩn đoán chính xác vẫn khiến anh khó có thể chấp nhận, giống như sét đánh ngang tai.“Trước khi cô ấy phát bệnh đã trải qua chuyện gì anh cần phải nói kỹ càng với tôi, ví dụ như anh đã làm gì với cô ấy, đã nói những gì.”Bệnh của Thẩm An Nhiên không nhẹ, ngoại trừ trầm mặc thì chính là ‘thét chói tai, hoàn toàn mất đi lý trí”Lệ Đình Phong không có biện pháp, chỉ có thể đem toàn bộ những chuyện đã xảy ra nói cho bác sĩ tâm lý.Bác sĩ sau khi nghe xong, đầu óc hiện ra hai chữ “Súc sinh!” Ông ta hoài nghỉ có phải kiếp trước Thẩm An Nhiên đã đào phần mộ tổ tiên nhà anh ta nên kiếp này phải chịu bị anh ức h**p hay không.“Sau khi sinh non chính là thời điểm người phụ nữ yếu ớt nhất, anh lại còn mang người phụ nữ khác về bắt cô ấy đưa con cho người khác nuôi?” Rốt cuộc người đàn ông này đang suy nghĩ cái gì vậy?Lệ Đình Phong mặt lạnh: “Lúc đó tôi chỉ muốn chọc tức, tôi không nghĩ tới cô ấy sẽ yếu ớt như vậy”Bác sĩ bị lời nói phiền muôn cùng oán giận của anh ta làm nghẹn họng, ông dừng một chút mới lên tiếng: “Cô ấy yếu đuối hay không.cũng không phải lý do mà anh có thể đem ra bắt nạt cô ấy, nói thật tình trạng hiện tại của cô ấy không tốt, những lời mà anh nói đã khiến cô ấy tổn thương rất sâu sắc.”Lệ Đình Phong không tưởng tượng nổi thời khắc này Thẩm An Nhiên đã đau đớn như thế nào, từ nhỏ anh ta đã tài trí hơn người, thuận buồn xuôi gió, cho nên không cách nào đồng cảm với người khác.Anh cho rằng Thẩm An Nhiên thống khổ chỉ là một vũng nước, nhưng đợi đến khi nằm xuống anh mới biết vũng nước này có thể khiến người khác chết đuối.“Hiện tại bệnh nhân hay tự giam mình trong một căn phòng đen kịt, tôi không có cách nào trị liệu cho cô ấy mà chỉ có thể thử thôi miên, anh đồng ý không?”Lệ Đình Phong do dự một chút, gật đầu.Bác sĩ tâm lý hít sâu một hơi, từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ giấy để Lệ Đình Phong điền.Lúc Lệ Đình Phong điền phiếu, anh liền nhìn về máy tính chứa thông tin của bệnh nhân rồi thuận tiện mở đơn thuốc ra, chủ yếu là thuốc thư giãn thần kinh và giảm bớt áp lực..