“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 134

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Người chết cũng không thể sống lại nữa, anh dựa vào cái gì mà nói để quá khứ qua đi?”Lệ Đình Phong bỗng nhiên im lặng mở cửa sổ xe ra, gió lạnh tiến vào trong khoang xe, dường như làm như vậy mới có thể khiến người ta thở phào nhẹ nhõm hơn chút.Lệ Đình Phong lái xe ra phố đi bộ, xuống xe liền nằm lấy tay Thẩm An Nhiên đi vào.Đây là một phố đi bộ có tiếng ở Sài Gòn, từ ăn uống đến dịch vụ vui chơi đầu có cả, phong cảnh cũng đẹp, mỗi ngày đầu có không ít khách đến đây.Tay Lệ Đình Phong hơi buông lỏng rồi lại siết chặt, đan tay qua mười ngón tay của Thẩm An Nhiên.Thẩm An Nhiên có chút khó hiểu, rốt cuộc Lệ Đình Phong làm cái gì chứ?muốn Hai người đi sát lại nhau ở trong đám người giống như một đôi tình nhân đang đi dạo bình thường vậy, sau giờ trưa là lúc ánh nắng mặt trời trở nên cay độc nhất, ánh nắng chiếu vào những chiếc lá đan xen nhau rồi tạo thành những cái bóng loang lổ dưới mặt đất.Phố đi bộ là một trấn cổ, ngói đen tường trắng, đường thì được lát đá, ven đường trồng những cây dương liễu, hai người chỉ nắm tay nhau, ai cũng không quấy rầy ai.Nhìn thấy món gì ngon liền đi tới xếp hàng, nhưng mà trong chốc lát, trên tay Thẩm An Nhiên đã cầm đủ các loại đồ ăn v.Nào là món Oden đang hot ở trên mạng, cơm đùi gà, mực nướng, cơm cháy khoai tây, trong tay cô còn ôm cả một trái dừa nữa.Trong tay Lệ Đình Phong cũng cầm theo không ít đồ, nhìn Thẩm An Nhiên ôm một trái dừa còn lớn hơn cả mặt cô để uống, anh cảm thấy lúc này trông cô thật sự ngoan không chịu được.Đi ngang qua một quán ăn, Lệ Đình Phong thấy chỗ này không tồi liền dẫn Thẩm An Nhiên đi vào, quán ăn này không có phòng riêng nhưng mỗi bàn đều được cách nhau bởi một tấm ván gõ, Lệ Đình Phong chọn một vị trí ở gần cửa sổ.Thẩm An Nhiên để đồ ăn đang cầm trong tay lên bàn, ánh mắt bình tĩnh mà nhìn người đàn ông ngồi ở đối diện.Có lẽ là bởi vì do ánh mắt trời nên lúc này nhìn trên người Lệ Đình Phong cũng có nhiều hơn vài hương vị ấm áp, đặc biệt là trong ánh mắt kia lại có sự dịu dàng mà bình thường cô không dám tưởng tượng đến.Lệ Đình Phong nhìn quanh bốn phía xong, nói: “Em muốn ăn cái g Thẩm An Nhiên lắc đầu: “Không đói bụng”Lệ Đình Phong nhíu mi: “Em bị bệnh dạ dày mà, không ăn món chính thì sao được?”Phục vụ đã mang thực đơn lên, Lệ Đình Phong lật hai trang rồi chọn hai món đặc biệt và một phần canh dựa theo khẩu vị của chính mình.Quán ăn này nấu đồ ăn rất nhanh, không bao lâu sau đã mang các món ăn lên, Lệ Đình Phong lại múc cho Thẩm An Nhiên nửa bát canh như thường lệ.Thẩm An Nhiên nhìn chằm chẩm cái bát, rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi mà mình vẫn luôn thắc mắc dọc theo đường đi nãy giờ: “Anh đây là đang muốn làm cái gì?”Lệ Đình Phong giật mình rồi mở miệng theo bản năng: “Hẹn hò đấy, em không nhận ra sao?”Thẩm An Nhiên lắc đầu: “Lệ Đình Phong, anh không cần giả bộ đối xử tốt với tôi” Như vậy thật sự có chút ghê tởm.“Nói như thể trước đây tôi đối xử với anh rất tệ vậy”Trong ánh mắt Thẩm An Nhiên mang theo sự trào phúng mà không che giấu bất cứ chút nào cả, Lệ Đình Phong còn không biết tự lượng sức mình mà thật sự cho rắng mình là một kẻ sỉ tình sao.Lệ Đình Phong bị ánh mắt nhìn chăm chăm của cô làm cho có chút mất tự nhiên, cũng nghĩ đến cái gì đó nhưng vừa nói ra đã thấy mất tự tin: “Anh nói là anh sẽ đền bù cho em”Xem ra căn bản anh ta không để những lời cô nói trong xe lọt vào tai, Thẩm An Nhiên cũng lười cho anh một ánh mắt.“Chờ cơm nước xong chúng ta đi xem phim, em có chịu không?”Thẩm An Nhiên nâng nâng mắt, nói: “Không được” Trước kia không phải là cô chưa từng nghĩ đến chuyện đi hẹn hò dạo phố với Lệ Đình Phong, cùng đi xem phim như một đôi tình nhân bình thường, nhưng Lệ Đình Phong nói như thế nào với cô? Anh ta nói cô ngây thơ.Hiện tại khi cô đã không nghĩ tới chuyện đó nữa thì Lệ Đình Phong lại lôi kéo cô đi, có bưồn cười hay không chứ.Lệ Đình Phong không để ý chút nào mà tiếp tục nói: “Hôm nay còn rất dài, em muốn đi dạo ở đâu anh đều đi với em hết, nhưng mà trước tiên phải ăn cơm đi, trong xe không có thuộc đau dạ dày đâu.”“Không ăn, ăn không vô” Thẩm An Nhiên chống cảm nhìn chằm chẵm ngoài cửa sổ.Lệ Đình Phong nhìn qua theo ánh mắt của cô, vừa đúng lúc lại thấy một người đang bán kẹo hồ lô..

“Người chết cũng không thể sống lại nữa, anh dựa vào cái gì mà nói để quá khứ qua đi?”

Lệ Đình Phong bỗng nhiên im lặng mở cửa sổ xe ra, gió lạnh tiến vào trong khoang xe, dường như làm như vậy mới có thể khiến người ta thở phào nhẹ nhõm hơn chút.

Lệ Đình Phong lái xe ra phố đi bộ, xuống xe liền nằm lấy tay Thẩm An Nhiên đi vào.

Đây là một phố đi bộ có tiếng ở Sài Gòn, từ ăn uống đến dịch vụ vui chơi đầu có cả, phong cảnh cũng đẹp, mỗi ngày đầu có không ít khách đến đây.

Tay Lệ Đình Phong hơi buông lỏng rồi lại siết chặt, đan tay qua mười ngón tay của Thẩm An Nhiên.

Thẩm An Nhiên có chút khó hiểu, rốt cuộc Lệ Đình Phong làm cái gì chứ?

muốn Hai người đi sát lại nhau ở trong đám người giống như một đôi tình nhân đang đi dạo bình thường vậy, sau giờ trưa là lúc ánh nắng mặt trời trở nên cay độc nhất, ánh nắng chiếu vào những chiếc lá đan xen nhau rồi tạo thành những cái bóng loang lổ dưới mặt đất.

Phố đi bộ là một trấn cổ, ngói đen tường trắng, đường thì được lát đá, ven đường trồng những cây dương liễu, hai người chỉ nắm tay nhau, ai cũng không quấy rầy ai.

Nhìn thấy món gì ngon liền đi tới xếp hàng, nhưng mà trong chốc lát, trên tay Thẩm An Nhiên đã cầm đủ các loại đồ ăn v.

Nào là món Oden đang hot ở trên mạng, cơm đùi gà, mực nướng, cơm cháy khoai tây, trong tay cô còn ôm cả một trái dừa nữa.

Trong tay Lệ Đình Phong cũng cầm theo không ít đồ, nhìn Thẩm An Nhiên ôm một trái dừa còn lớn hơn cả mặt cô để uống, anh cảm thấy lúc này trông cô thật sự ngoan không chịu được.

Đi ngang qua một quán ăn, Lệ Đình Phong thấy chỗ này không tồi liền dẫn Thẩm An Nhiên đi vào, quán ăn này không có phòng riêng nhưng mỗi bàn đều được cách nhau bởi một tấm ván gõ, Lệ Đình Phong chọn một vị trí ở gần cửa sổ.

Thẩm An Nhiên để đồ ăn đang cầm trong tay lên bàn, ánh mắt bình tĩnh mà nhìn người đàn ông ngồi ở đối diện.

Có lẽ là bởi vì do ánh mắt trời nên lúc này nhìn trên người Lệ Đình Phong cũng có nhiều hơn vài hương vị ấm áp, đặc biệt là trong ánh mắt kia lại có sự dịu dàng mà bình thường cô không dám tưởng tượng đến.

Lệ Đình Phong nhìn quanh bốn phía xong, nói: “Em muốn ăn cái g Thẩm An Nhiên lắc đầu: “Không đói bụng”

Lệ Đình Phong nhíu mi: “Em bị bệnh dạ dày mà, không ăn món chính thì sao được?”

Phục vụ đã mang thực đơn lên, Lệ Đình Phong lật hai trang rồi chọn hai món đặc biệt và một phần canh dựa theo khẩu vị của chính mình.

Quán ăn này nấu đồ ăn rất nhanh, không bao lâu sau đã mang các món ăn lên, Lệ Đình Phong lại múc cho Thẩm An Nhiên nửa bát canh như thường lệ.

Thẩm An Nhiên nhìn chằm chẩm cái bát, rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi mà mình vẫn luôn thắc mắc dọc theo đường đi nãy giờ: “Anh đây là đang muốn làm cái gì?”

Lệ Đình Phong giật mình rồi mở miệng theo bản năng: “Hẹn hò đấy, em không nhận ra sao?”

Thẩm An Nhiên lắc đầu: “Lệ Đình Phong, anh không cần giả bộ đối xử tốt với tôi” Như vậy thật sự có chút ghê tởm.

“Nói như thể trước đây tôi đối xử với anh rất tệ vậy”

Trong ánh mắt Thẩm An Nhiên mang theo sự trào phúng mà không che giấu bất cứ chút nào cả, Lệ Đình Phong còn không biết tự lượng sức mình mà thật sự cho rắng mình là một kẻ sỉ tình sao.

Lệ Đình Phong bị ánh mắt nhìn chăm chăm của cô làm cho có chút mất tự nhiên, cũng nghĩ đến cái gì đó nhưng vừa nói ra đã thấy mất tự tin: “Anh nói là anh sẽ đền bù cho em”

Xem ra căn bản anh ta không để những lời cô nói trong xe lọt vào tai, Thẩm An Nhiên cũng lười cho anh một ánh mắt.

“Chờ cơm nước xong chúng ta đi xem phim, em có chịu không?”

Thẩm An Nhiên nâng nâng mắt, nói: “Không được” Trước kia không phải là cô chưa từng nghĩ đến chuyện đi hẹn hò dạo phố với Lệ Đình Phong, cùng đi xem phim như một đôi tình nhân bình thường, nhưng Lệ Đình Phong nói như thế nào với cô? Anh ta nói cô ngây thơ.

Hiện tại khi cô đã không nghĩ tới chuyện đó nữa thì Lệ Đình Phong lại lôi kéo cô đi, có bưồn cười hay không chứ.

Lệ Đình Phong không để ý chút nào mà tiếp tục nói: “Hôm nay còn rất dài, em muốn đi dạo ở đâu anh đều đi với em hết, nhưng mà trước tiên phải ăn cơm đi, trong xe không có thuộc đau dạ dày đâu.”

“Không ăn, ăn không vô” Thẩm An Nhiên chống cảm nhìn chằm chẵm ngoài cửa sổ.

Lệ Đình Phong nhìn qua theo ánh mắt của cô, vừa đúng lúc lại thấy một người đang bán kẹo hồ lô..

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Người chết cũng không thể sống lại nữa, anh dựa vào cái gì mà nói để quá khứ qua đi?”Lệ Đình Phong bỗng nhiên im lặng mở cửa sổ xe ra, gió lạnh tiến vào trong khoang xe, dường như làm như vậy mới có thể khiến người ta thở phào nhẹ nhõm hơn chút.Lệ Đình Phong lái xe ra phố đi bộ, xuống xe liền nằm lấy tay Thẩm An Nhiên đi vào.Đây là một phố đi bộ có tiếng ở Sài Gòn, từ ăn uống đến dịch vụ vui chơi đầu có cả, phong cảnh cũng đẹp, mỗi ngày đầu có không ít khách đến đây.Tay Lệ Đình Phong hơi buông lỏng rồi lại siết chặt, đan tay qua mười ngón tay của Thẩm An Nhiên.Thẩm An Nhiên có chút khó hiểu, rốt cuộc Lệ Đình Phong làm cái gì chứ?muốn Hai người đi sát lại nhau ở trong đám người giống như một đôi tình nhân đang đi dạo bình thường vậy, sau giờ trưa là lúc ánh nắng mặt trời trở nên cay độc nhất, ánh nắng chiếu vào những chiếc lá đan xen nhau rồi tạo thành những cái bóng loang lổ dưới mặt đất.Phố đi bộ là một trấn cổ, ngói đen tường trắng, đường thì được lát đá, ven đường trồng những cây dương liễu, hai người chỉ nắm tay nhau, ai cũng không quấy rầy ai.Nhìn thấy món gì ngon liền đi tới xếp hàng, nhưng mà trong chốc lát, trên tay Thẩm An Nhiên đã cầm đủ các loại đồ ăn v.Nào là món Oden đang hot ở trên mạng, cơm đùi gà, mực nướng, cơm cháy khoai tây, trong tay cô còn ôm cả một trái dừa nữa.Trong tay Lệ Đình Phong cũng cầm theo không ít đồ, nhìn Thẩm An Nhiên ôm một trái dừa còn lớn hơn cả mặt cô để uống, anh cảm thấy lúc này trông cô thật sự ngoan không chịu được.Đi ngang qua một quán ăn, Lệ Đình Phong thấy chỗ này không tồi liền dẫn Thẩm An Nhiên đi vào, quán ăn này không có phòng riêng nhưng mỗi bàn đều được cách nhau bởi một tấm ván gõ, Lệ Đình Phong chọn một vị trí ở gần cửa sổ.Thẩm An Nhiên để đồ ăn đang cầm trong tay lên bàn, ánh mắt bình tĩnh mà nhìn người đàn ông ngồi ở đối diện.Có lẽ là bởi vì do ánh mắt trời nên lúc này nhìn trên người Lệ Đình Phong cũng có nhiều hơn vài hương vị ấm áp, đặc biệt là trong ánh mắt kia lại có sự dịu dàng mà bình thường cô không dám tưởng tượng đến.Lệ Đình Phong nhìn quanh bốn phía xong, nói: “Em muốn ăn cái g Thẩm An Nhiên lắc đầu: “Không đói bụng”Lệ Đình Phong nhíu mi: “Em bị bệnh dạ dày mà, không ăn món chính thì sao được?”Phục vụ đã mang thực đơn lên, Lệ Đình Phong lật hai trang rồi chọn hai món đặc biệt và một phần canh dựa theo khẩu vị của chính mình.Quán ăn này nấu đồ ăn rất nhanh, không bao lâu sau đã mang các món ăn lên, Lệ Đình Phong lại múc cho Thẩm An Nhiên nửa bát canh như thường lệ.Thẩm An Nhiên nhìn chằm chẩm cái bát, rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi mà mình vẫn luôn thắc mắc dọc theo đường đi nãy giờ: “Anh đây là đang muốn làm cái gì?”Lệ Đình Phong giật mình rồi mở miệng theo bản năng: “Hẹn hò đấy, em không nhận ra sao?”Thẩm An Nhiên lắc đầu: “Lệ Đình Phong, anh không cần giả bộ đối xử tốt với tôi” Như vậy thật sự có chút ghê tởm.“Nói như thể trước đây tôi đối xử với anh rất tệ vậy”Trong ánh mắt Thẩm An Nhiên mang theo sự trào phúng mà không che giấu bất cứ chút nào cả, Lệ Đình Phong còn không biết tự lượng sức mình mà thật sự cho rắng mình là một kẻ sỉ tình sao.Lệ Đình Phong bị ánh mắt nhìn chăm chăm của cô làm cho có chút mất tự nhiên, cũng nghĩ đến cái gì đó nhưng vừa nói ra đã thấy mất tự tin: “Anh nói là anh sẽ đền bù cho em”Xem ra căn bản anh ta không để những lời cô nói trong xe lọt vào tai, Thẩm An Nhiên cũng lười cho anh một ánh mắt.“Chờ cơm nước xong chúng ta đi xem phim, em có chịu không?”Thẩm An Nhiên nâng nâng mắt, nói: “Không được” Trước kia không phải là cô chưa từng nghĩ đến chuyện đi hẹn hò dạo phố với Lệ Đình Phong, cùng đi xem phim như một đôi tình nhân bình thường, nhưng Lệ Đình Phong nói như thế nào với cô? Anh ta nói cô ngây thơ.Hiện tại khi cô đã không nghĩ tới chuyện đó nữa thì Lệ Đình Phong lại lôi kéo cô đi, có bưồn cười hay không chứ.Lệ Đình Phong không để ý chút nào mà tiếp tục nói: “Hôm nay còn rất dài, em muốn đi dạo ở đâu anh đều đi với em hết, nhưng mà trước tiên phải ăn cơm đi, trong xe không có thuộc đau dạ dày đâu.”“Không ăn, ăn không vô” Thẩm An Nhiên chống cảm nhìn chằm chẵm ngoài cửa sổ.Lệ Đình Phong nhìn qua theo ánh mắt của cô, vừa đúng lúc lại thấy một người đang bán kẹo hồ lô..

Chương 134