“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 144

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Người đàn bà kia gạt cánh tay Thẩm An Phú ra phụ họa nói: “Không phải vậy sao? Tôi vừa lướt tin tức trên internet, Tổng giám đốc Tập đoàn Đại Phong vừa đấu giá được một mảnh đất giá một nghìn năm trăm sáu mươi tỉ để làm sân chơi cho cô ta chơi đó.”Thẩm An Phú vừa nghe vậy thì căm ghét trong lòng lại dâng lên một cách mảnh liệt Người đàn bà kia lại tiếp tục đổ thêm dầu vô lửa: “Cô em gái như cô thật sự không giống em gái lắm nha.Công ty của mình bị chồng thu mua, cô lại sống một cuộc sống thuận bưồn xuôi gió hằng ngày vui vẻ.Chỉ khổ cho người anh trai này của cô, rõ ràng cũng là một phần của công ty Mộc Nhiên, sau khi công ty Mộc Nhiên không còn thì anh nhìn thử cuộc sống hằng ngày của anh xem”“Lại nhìn cô em gái của anh một chút thử.Thật thủ đoạn, tôi còn hoài nghỉ rằng ban đầu là do cô ta cố ý đem công ty Mộc Nhiên chuyển nhượng cho Lệ Đình Phong cũng nên.”Thẩm An Phú cản răng, trong ánh mắt tựa như muốn bản ra lửa.“Thẩm An Nhiên ban đầu tôi nên để cho bố giết cô đi.Cô chính là một con sói mắt trắng vậy mà lại có thể hợp tác với người bên ngoài nuốt hết toàn bộ cơ nghiệp của nhà họ Thẩm.Ban đầu ông nội chính là mắt bị mù mới có thể giao công ty cho cô!”Ánh mắt của Thẩm An Nhiên trở nên sắc bén, khinh miệt cười một tiếng: “Không giao cho tôi chẳng lẽ lại giao cho anh sao?”Thẩm An Phú không lên tiếng mà ngược lại người đàn bà đứng bên cạnh lại lên tiếng: “Vốn dĩ chính là nên giao cho An Phú.Đàn ông trông coi xí nghiệp của dòng họ là lẽ bất di bất dịch rồi.Anh Phú mới là người thừa kế hợp pháp của công ty Mộc Nhiên.Nếu như công ty là do anh ta thừa kế thì tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy”Đúng vậy tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy.Sợ là chưa tới hai năm đã để cho anh ta phá sạch tài sản một cách vô ích cũng nên.Ban đầu không phải là ông cụ Thẩm chưa từng cho Thẩm An Phú cơ hội nhưng kết quả anh ta lại cầm mà đi ăn chơi trác táng, chơi đàn bà, đánh bạc, chỉ trong một ngày đã khiến công ty hoạt động không tốt vậy thì ai lại có thể yên tâm đem gia sản giao hết vào trong tay anh ta.Khóe môi Thẩm An Nhiên khẽ cong lên, cô dùng một loại ánh mắt đầy khinh miệt mà nhìn người đàn bà kia: “Chuyện trong nhà họ Thẩm có chỗ cho cô chen vào nói sao?”“An Phú anh xem em gái của anh đi, chẳng lẽ tôi nói một câu cũng không thể sao?”“Thẩm An Nhiên quản tốt cái miệng của mày đi mày có tư cách gì mà dám quở trách người khác!” Thẩm An Phú đả kích nói một câu: “Những điều cô ấy nói vốn dĩ đều là lời nói thật, nếu như lúc trước.không phải tại mày nói linh tinh trước khi ông nội mất thì công ty Mộc Nhiên đã là của tao rồi, như vậy hôm nay cũng sẽ không đi đến bờ vực phá sản như vậy!”Thẩm An Nhiên coi như không nghe thấy lời nói của Thẩm An Phú, tiếp tục nhìn người phụ nữ kia châm chọc nói: “Xen vào việc của người khác như vậy, có phải có một cỗ xe chở phân đi ngang qua cửa ra vào ‘thì cô cũng muốn cầm thìa đuổi theo nếm thử mặn nhạt ra sao hay không?”Nụ cười trên khóe miệng vô cùng nhàn nhạt, nhưng hết lần này đến lần khác lại có một tia kiêu ngạo.Cách đó không xa chính là bưồng vệ sinh, người phụ nữ sau khi nghe được lời nói này của Thẩm An Nhiên thì sắc mặt đều rất không tốt, có chút buồn nôn muốn ói.Thẩm An Phú vô cùng tức giận khi thấy thái độ đó của Thẩm An Nhiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày bớt giả vờ giả vịt ở đây đi, tao là anh trai của mày mày phải có thái độ tôn trọng một chút!”Ánh mắt của Thẩm An Nhiên chớp động, ngẩng đầu nhìn anh ta, nhẹ xùy~~một cái chế nhạo nói: “Hóa ra anh còn biết anh là anh trai tôi, “Tôi phải tự hỏi liệu có phải anh chơi phụ nữ đến ngốc nghếch rồi hay không mà Thẩm An Phú anh luôn miệng nói là tôi đoạt vị trí của anh, trong lòng các người có khi nào tự hỏi các người có cái gì tốt hơn tôi không, lúc trước là ông nội đã cho anh cơ hội nhưng chính anh không biết quý trọng đem tiền bạc trong tay cầm lấy đi chơi bời phụ nữ đánh bạc rồi bị thua hết sạch, ông nội có lòng bồi dưỡng anh dạy anh kinh doanh nhưng anh có nghe lọt tai câu nào đâu?”“Tôi phụ trách quản lý công ty Mộc Nhiên đã sáu năm, công ty Mộc.Nhiên là dựa vào Thẩm An Nhiên tôi để kinh doanh địa sản, đồ trang sức, châu báu, vật liệu xây dựng……có cái nào mà không phải do tôi chống đỡ? Còn có cái chức vụ tổng giám đốc công ty Mộc Nhiên này cũng không phải ông nội cho tôi mà là từng cổ đông bỏ phiếu tuyển ra, anh có lẽ vẫn còn phương thức liên lạc của bọn họ, nếu không tin thì chính mình gọi điện thoại lần lượt hỏi xem, năm đó tôi được bao nhiêu phiếu còn anh thì có bao nhiêu phiếu!”.

Người đàn bà kia gạt cánh tay Thẩm An Phú ra phụ họa nói: “Không phải vậy sao? Tôi vừa lướt tin tức trên internet, Tổng giám đốc Tập đoàn Đại Phong vừa đấu giá được một mảnh đất giá một nghìn năm trăm sáu mươi tỉ để làm sân chơi cho cô ta chơi đó.”

Thẩm An Phú vừa nghe vậy thì căm ghét trong lòng lại dâng lên một cách mảnh liệt Người đàn bà kia lại tiếp tục đổ thêm dầu vô lửa: “Cô em gái như cô thật sự không giống em gái lắm nha.

Công ty của mình bị chồng thu mua, cô lại sống một cuộc sống thuận bưồn xuôi gió hằng ngày vui vẻ.

Chỉ khổ cho người anh trai này của cô, rõ ràng cũng là một phần của công ty Mộc Nhiên, sau khi công ty Mộc Nhiên không còn thì anh nhìn thử cuộc sống hằng ngày của anh xem”

“Lại nhìn cô em gái của anh một chút thử.

Thật thủ đoạn, tôi còn hoài nghỉ rằng ban đầu là do cô ta cố ý đem công ty Mộc Nhiên chuyển nhượng cho Lệ Đình Phong cũng nên.”

Thẩm An Phú cản răng, trong ánh mắt tựa như muốn bản ra lửa.

“Thẩm An Nhiên ban đầu tôi nên để cho bố giết cô đi.

Cô chính là một con sói mắt trắng vậy mà lại có thể hợp tác với người bên ngoài nuốt hết toàn bộ cơ nghiệp của nhà họ Thẩm.

Ban đầu ông nội chính là mắt bị mù mới có thể giao công ty cho cô!”

Ánh mắt của Thẩm An Nhiên trở nên sắc bén, khinh miệt cười một tiếng: “Không giao cho tôi chẳng lẽ lại giao cho anh sao?”

Thẩm An Phú không lên tiếng mà ngược lại người đàn bà đứng bên cạnh lại lên tiếng: “Vốn dĩ chính là nên giao cho An Phú.

Đàn ông trông coi xí nghiệp của dòng họ là lẽ bất di bất dịch rồi.

Anh Phú mới là người thừa kế hợp pháp của công ty Mộc Nhiên.

Nếu như công ty là do anh ta thừa kế thì tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy”

Đúng vậy tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy.

Sợ là chưa tới hai năm đã để cho anh ta phá sạch tài sản một cách vô ích cũng nên.

Ban đầu không phải là ông cụ Thẩm chưa từng cho Thẩm An Phú cơ hội nhưng kết quả anh ta lại cầm mà đi ăn chơi trác táng, chơi đàn bà, đánh bạc, chỉ trong một ngày đã khiến công ty hoạt động không tốt vậy thì ai lại có thể yên tâm đem gia sản giao hết vào trong tay anh ta.

Khóe môi Thẩm An Nhiên khẽ cong lên, cô dùng một loại ánh mắt đầy khinh miệt mà nhìn người đàn bà kia: “Chuyện trong nhà họ Thẩm có chỗ cho cô chen vào nói sao?”

“An Phú anh xem em gái của anh đi, chẳng lẽ tôi nói một câu cũng không thể sao?”

“Thẩm An Nhiên quản tốt cái miệng của mày đi mày có tư cách gì mà dám quở trách người khác!” Thẩm An Phú đả kích nói một câu: “Những điều cô ấy nói vốn dĩ đều là lời nói thật, nếu như lúc trước.

không phải tại mày nói linh tinh trước khi ông nội mất thì công ty Mộc Nhiên đã là của tao rồi, như vậy hôm nay cũng sẽ không đi đến bờ vực phá sản như vậy!”

Thẩm An Nhiên coi như không nghe thấy lời nói của Thẩm An Phú, tiếp tục nhìn người phụ nữ kia châm chọc nói: “Xen vào việc của người khác như vậy, có phải có một cỗ xe chở phân đi ngang qua cửa ra vào ‘thì cô cũng muốn cầm thìa đuổi theo nếm thử mặn nhạt ra sao hay không?”

Nụ cười trên khóe miệng vô cùng nhàn nhạt, nhưng hết lần này đến lần khác lại có một tia kiêu ngạo.

Cách đó không xa chính là bưồng vệ sinh, người phụ nữ sau khi nghe được lời nói này của Thẩm An Nhiên thì sắc mặt đều rất không tốt, có chút buồn nôn muốn ói.

Thẩm An Phú vô cùng tức giận khi thấy thái độ đó của Thẩm An Nhiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày bớt giả vờ giả vịt ở đây đi, tao là anh trai của mày mày phải có thái độ tôn trọng một chút!”

Ánh mắt của Thẩm An Nhiên chớp động, ngẩng đầu nhìn anh ta, nhẹ xùy~~một cái chế nhạo nói: “Hóa ra anh còn biết anh là anh trai tôi, “Tôi phải tự hỏi liệu có phải anh chơi phụ nữ đến ngốc nghếch rồi hay không mà Thẩm An Phú anh luôn miệng nói là tôi đoạt vị trí của anh, trong lòng các người có khi nào tự hỏi các người có cái gì tốt hơn tôi không, lúc trước là ông nội đã cho anh cơ hội nhưng chính anh không biết quý trọng đem tiền bạc trong tay cầm lấy đi chơi bời phụ nữ đánh bạc rồi bị thua hết sạch, ông nội có lòng bồi dưỡng anh dạy anh kinh doanh nhưng anh có nghe lọt tai câu nào đâu?”

“Tôi phụ trách quản lý công ty Mộc Nhiên đã sáu năm, công ty Mộc.

Nhiên là dựa vào Thẩm An Nhiên tôi để kinh doanh địa sản, đồ trang sức, châu báu, vật liệu xây dựng……có cái nào mà không phải do tôi chống đỡ? Còn có cái chức vụ tổng giám đốc công ty Mộc Nhiên này cũng không phải ông nội cho tôi mà là từng cổ đông bỏ phiếu tuyển ra, anh có lẽ vẫn còn phương thức liên lạc của bọn họ, nếu không tin thì chính mình gọi điện thoại lần lượt hỏi xem, năm đó tôi được bao nhiêu phiếu còn anh thì có bao nhiêu phiếu!”.

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Người đàn bà kia gạt cánh tay Thẩm An Phú ra phụ họa nói: “Không phải vậy sao? Tôi vừa lướt tin tức trên internet, Tổng giám đốc Tập đoàn Đại Phong vừa đấu giá được một mảnh đất giá một nghìn năm trăm sáu mươi tỉ để làm sân chơi cho cô ta chơi đó.”Thẩm An Phú vừa nghe vậy thì căm ghét trong lòng lại dâng lên một cách mảnh liệt Người đàn bà kia lại tiếp tục đổ thêm dầu vô lửa: “Cô em gái như cô thật sự không giống em gái lắm nha.Công ty của mình bị chồng thu mua, cô lại sống một cuộc sống thuận bưồn xuôi gió hằng ngày vui vẻ.Chỉ khổ cho người anh trai này của cô, rõ ràng cũng là một phần của công ty Mộc Nhiên, sau khi công ty Mộc Nhiên không còn thì anh nhìn thử cuộc sống hằng ngày của anh xem”“Lại nhìn cô em gái của anh một chút thử.Thật thủ đoạn, tôi còn hoài nghỉ rằng ban đầu là do cô ta cố ý đem công ty Mộc Nhiên chuyển nhượng cho Lệ Đình Phong cũng nên.”Thẩm An Phú cản răng, trong ánh mắt tựa như muốn bản ra lửa.“Thẩm An Nhiên ban đầu tôi nên để cho bố giết cô đi.Cô chính là một con sói mắt trắng vậy mà lại có thể hợp tác với người bên ngoài nuốt hết toàn bộ cơ nghiệp của nhà họ Thẩm.Ban đầu ông nội chính là mắt bị mù mới có thể giao công ty cho cô!”Ánh mắt của Thẩm An Nhiên trở nên sắc bén, khinh miệt cười một tiếng: “Không giao cho tôi chẳng lẽ lại giao cho anh sao?”Thẩm An Phú không lên tiếng mà ngược lại người đàn bà đứng bên cạnh lại lên tiếng: “Vốn dĩ chính là nên giao cho An Phú.Đàn ông trông coi xí nghiệp của dòng họ là lẽ bất di bất dịch rồi.Anh Phú mới là người thừa kế hợp pháp của công ty Mộc Nhiên.Nếu như công ty là do anh ta thừa kế thì tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy”Đúng vậy tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy.Sợ là chưa tới hai năm đã để cho anh ta phá sạch tài sản một cách vô ích cũng nên.Ban đầu không phải là ông cụ Thẩm chưa từng cho Thẩm An Phú cơ hội nhưng kết quả anh ta lại cầm mà đi ăn chơi trác táng, chơi đàn bà, đánh bạc, chỉ trong một ngày đã khiến công ty hoạt động không tốt vậy thì ai lại có thể yên tâm đem gia sản giao hết vào trong tay anh ta.Khóe môi Thẩm An Nhiên khẽ cong lên, cô dùng một loại ánh mắt đầy khinh miệt mà nhìn người đàn bà kia: “Chuyện trong nhà họ Thẩm có chỗ cho cô chen vào nói sao?”“An Phú anh xem em gái của anh đi, chẳng lẽ tôi nói một câu cũng không thể sao?”“Thẩm An Nhiên quản tốt cái miệng của mày đi mày có tư cách gì mà dám quở trách người khác!” Thẩm An Phú đả kích nói một câu: “Những điều cô ấy nói vốn dĩ đều là lời nói thật, nếu như lúc trước.không phải tại mày nói linh tinh trước khi ông nội mất thì công ty Mộc Nhiên đã là của tao rồi, như vậy hôm nay cũng sẽ không đi đến bờ vực phá sản như vậy!”Thẩm An Nhiên coi như không nghe thấy lời nói của Thẩm An Phú, tiếp tục nhìn người phụ nữ kia châm chọc nói: “Xen vào việc của người khác như vậy, có phải có một cỗ xe chở phân đi ngang qua cửa ra vào ‘thì cô cũng muốn cầm thìa đuổi theo nếm thử mặn nhạt ra sao hay không?”Nụ cười trên khóe miệng vô cùng nhàn nhạt, nhưng hết lần này đến lần khác lại có một tia kiêu ngạo.Cách đó không xa chính là bưồng vệ sinh, người phụ nữ sau khi nghe được lời nói này của Thẩm An Nhiên thì sắc mặt đều rất không tốt, có chút buồn nôn muốn ói.Thẩm An Phú vô cùng tức giận khi thấy thái độ đó của Thẩm An Nhiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày bớt giả vờ giả vịt ở đây đi, tao là anh trai của mày mày phải có thái độ tôn trọng một chút!”Ánh mắt của Thẩm An Nhiên chớp động, ngẩng đầu nhìn anh ta, nhẹ xùy~~một cái chế nhạo nói: “Hóa ra anh còn biết anh là anh trai tôi, “Tôi phải tự hỏi liệu có phải anh chơi phụ nữ đến ngốc nghếch rồi hay không mà Thẩm An Phú anh luôn miệng nói là tôi đoạt vị trí của anh, trong lòng các người có khi nào tự hỏi các người có cái gì tốt hơn tôi không, lúc trước là ông nội đã cho anh cơ hội nhưng chính anh không biết quý trọng đem tiền bạc trong tay cầm lấy đi chơi bời phụ nữ đánh bạc rồi bị thua hết sạch, ông nội có lòng bồi dưỡng anh dạy anh kinh doanh nhưng anh có nghe lọt tai câu nào đâu?”“Tôi phụ trách quản lý công ty Mộc Nhiên đã sáu năm, công ty Mộc.Nhiên là dựa vào Thẩm An Nhiên tôi để kinh doanh địa sản, đồ trang sức, châu báu, vật liệu xây dựng……có cái nào mà không phải do tôi chống đỡ? Còn có cái chức vụ tổng giám đốc công ty Mộc Nhiên này cũng không phải ông nội cho tôi mà là từng cổ đông bỏ phiếu tuyển ra, anh có lẽ vẫn còn phương thức liên lạc của bọn họ, nếu không tin thì chính mình gọi điện thoại lần lượt hỏi xem, năm đó tôi được bao nhiêu phiếu còn anh thì có bao nhiêu phiếu!”.

Chương 144