“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…

Chương 150

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Xe chạy vào con đường núi thoai thoải, chỉ còn lại một dãy đèn đường hiu quạnh, trong biệt thự có ánh đèn.Chu Thần Phù còn chưa ngủ, nghe thấy tiếng động cơ xe bên ngoài cô lập tức mở cửa ra, đứng ở cửa liền nhìn thấy Thẩm An Nhiên đi ra từ trong xe.“Cô Nhiên, cô và tổng giám đốc Phong đã về rồi.”*ừ “Hai người có đói không? Có muốn ăn một chút gì đó không” Lúc này mới có tám giờ, buổi chiều Chu Thần Phù nhận được tin nhắn, biết bọn họ buổi tối ăn ở bên ngoài nên cô ở nhà tùy ý làm một chút đồ ăn.Thẩm An Nhiên: “Không cần, đã ăn rồi”Chu Thần Phù nhìn bộ dáng của Lệ Đình Phong và Thẩm An Nhiên, rõ ràng hai người cách gần như vậy nhưng chỉ có cảm giác rất xa cách, điều này chẳng lẽ chính là bäng mặt không bằng lòng sao?Chu Thần Phù đứng ở cửa ra vào, đợi hai người bọn họ tiến vào, sau đó cô ấy đóng cửa lại rồi mới đi vào.Trong phòng ấm áp hơn rất nhiều, Thẩm An Nhiên cởi áo khoác trên người ném lên trên ghế sô pha, trở lại phòng ngủ lập tức đi tắm rửa và đổi lại bộ quần áo ngủ thoải mái dễ chịu.Lệ Đình Phong hôm nay uống nhiều rượu, nhưng anh người uống rượu không lên mặt, điển hình có thể giả bộ, h: lần khác bước chân còn rất ổn ăn nói rất rõ ràng, nhưng có một đặc điểm, khi anh uống rượu còn trầm tĩnh hơn so với người bình thường, ánh mắt đặc biệt lạnh lùng, say càng nặng thì mắt càng sáng.Lệ Đình Phong uống nửa bát trà giải rượu rồi từ trong túi quần lấy điện thoại di động ra, khi lên mạng liền hiện lên mấy cái tin tức.Triệu Việt chính là người cuồng công việc, mười tin nhắn thì chín tin nhắn là bàn công việc còn có một tin nhắn là hỏi anh có ở đây không.Lệ Đình Phong ấn huyệt thái dương của mình rồi ấn vào xem, tất cả đều liên quan đến đảo Phương Văn, anh rất nhanh trả lời một câu.“Đảo Phương Văn đảo tôi giao cho Thẩm An Nhiên xử lý, về sau cô ấy toàn quyền phụ trách, cậu bàn giao lại với cô ấy một chút.”Triệu Việt gửi đi gửi một khuôn mặt dấu chấm hỏi, thấy Phong không có trả lời, sau đó liền gửi một câu đã hiểu.Đem tin tức xác nhập gửi cho Thẩm An Nhiên, Thẩm An Nhiên tắm ệ Đình rửa xong đi ra liền thấy Triệu Việt gửi tin nhắn đến.Điện thoại quá nhỏ, rất nhiều nội dung đều thấy không rõ lắm, Thẩm An Nhiên bật máy tính lên thì có mấy cái phương án.Về việc lựa chọn doanh nghiệp hợp tác, Thẩm An Nhiên nhìn ở bên trong không thấy có Toàn Tâm.Thẩm An Nhiên hít sâu một hơi, Toàn Tâm lại không ở trong sự lựa chọn của Đại Phong, xem ra cô phải bàn bạc kỹ hơn.Thẩm An Nhiên nhìn hết văn bản tài liệu mới đóng máy tính lại, sau đó trở về nhắn cho Triệu Việt một câu: “Ngày mai đi làm nói chuyện.”Triệu Việt gửi lại vài chữ: đáng tin cậy.Thẩm An Nhiên lấy thuốc trong ngăn kéo ra, đổ vào lòng bàn tay, người trước đây sợ uống thuốc như vậy, bây giờ có thể nuốt xuống, ngay cả vị đẳng trong cổ họng cũng đã quen.Uống thuốc xong, người có chút chệnh choạng, Lệ Đình Phong đi tấm ở phòng khác rồi mới đi vào, ngồi ở bên giường sờ sờ tóc của Thẩm An Nhiên..

Xe chạy vào con đường núi thoai thoải, chỉ còn lại một dãy đèn đường hiu quạnh, trong biệt thự có ánh đèn.

Chu Thần Phù còn chưa ngủ, nghe thấy tiếng động cơ xe bên ngoài cô lập tức mở cửa ra, đứng ở cửa liền nhìn thấy Thẩm An Nhiên đi ra từ trong xe.

“Cô Nhiên, cô và tổng giám đốc Phong đã về rồi.”

*ừ “Hai người có đói không? Có muốn ăn một chút gì đó không” Lúc này mới có tám giờ, buổi chiều Chu Thần Phù nhận được tin nhắn, biết bọn họ buổi tối ăn ở bên ngoài nên cô ở nhà tùy ý làm một chút đồ ăn.

Thẩm An Nhiên: “Không cần, đã ăn rồi”

Chu Thần Phù nhìn bộ dáng của Lệ Đình Phong và Thẩm An Nhiên, rõ ràng hai người cách gần như vậy nhưng chỉ có cảm giác rất xa cách, điều này chẳng lẽ chính là bäng mặt không bằng lòng sao?

Chu Thần Phù đứng ở cửa ra vào, đợi hai người bọn họ tiến vào, sau đó cô ấy đóng cửa lại rồi mới đi vào.

Trong phòng ấm áp hơn rất nhiều, Thẩm An Nhiên cởi áo khoác trên người ném lên trên ghế sô pha, trở lại phòng ngủ lập tức đi tắm rửa và đổi lại bộ quần áo ngủ thoải mái dễ chịu.

Lệ Đình Phong hôm nay uống nhiều rượu, nhưng anh người uống rượu không lên mặt, điển hình có thể giả bộ, h: lần khác bước chân còn rất ổn ăn nói rất rõ ràng, nhưng có một đặc điểm, khi anh uống rượu còn trầm tĩnh hơn so với người bình thường, ánh mắt đặc biệt lạnh lùng, say càng nặng thì mắt càng sáng.

Lệ Đình Phong uống nửa bát trà giải rượu rồi từ trong túi quần lấy điện thoại di động ra, khi lên mạng liền hiện lên mấy cái tin tức.

Triệu Việt chính là người cuồng công việc, mười tin nhắn thì chín tin nhắn là bàn công việc còn có một tin nhắn là hỏi anh có ở đây không.

Lệ Đình Phong ấn huyệt thái dương của mình rồi ấn vào xem, tất cả đều liên quan đến đảo Phương Văn, anh rất nhanh trả lời một câu.

“Đảo Phương Văn đảo tôi giao cho Thẩm An Nhiên xử lý, về sau cô ấy toàn quyền phụ trách, cậu bàn giao lại với cô ấy một chút.”

Triệu Việt gửi đi gửi một khuôn mặt dấu chấm hỏi, thấy Phong không có trả lời, sau đó liền gửi một câu đã hiểu.

Đem tin tức xác nhập gửi cho Thẩm An Nhiên, Thẩm An Nhiên tắm ệ Đình rửa xong đi ra liền thấy Triệu Việt gửi tin nhắn đến.

Điện thoại quá nhỏ, rất nhiều nội dung đều thấy không rõ lắm, Thẩm An Nhiên bật máy tính lên thì có mấy cái phương án.

Về việc lựa chọn doanh nghiệp hợp tác, Thẩm An Nhiên nhìn ở bên trong không thấy có Toàn Tâm.

Thẩm An Nhiên hít sâu một hơi, Toàn Tâm lại không ở trong sự lựa chọn của Đại Phong, xem ra cô phải bàn bạc kỹ hơn.

Thẩm An Nhiên nhìn hết văn bản tài liệu mới đóng máy tính lại, sau đó trở về nhắn cho Triệu Việt một câu: “Ngày mai đi làm nói chuyện.”

Triệu Việt gửi lại vài chữ: đáng tin cậy.

Thẩm An Nhiên lấy thuốc trong ngăn kéo ra, đổ vào lòng bàn tay, người trước đây sợ uống thuốc như vậy, bây giờ có thể nuốt xuống, ngay cả vị đẳng trong cổ họng cũng đã quen.

Uống thuốc xong, người có chút chệnh choạng, Lệ Đình Phong đi tấm ở phòng khác rồi mới đi vào, ngồi ở bên giường sờ sờ tóc của Thẩm An Nhiên..

Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Xe chạy vào con đường núi thoai thoải, chỉ còn lại một dãy đèn đường hiu quạnh, trong biệt thự có ánh đèn.Chu Thần Phù còn chưa ngủ, nghe thấy tiếng động cơ xe bên ngoài cô lập tức mở cửa ra, đứng ở cửa liền nhìn thấy Thẩm An Nhiên đi ra từ trong xe.“Cô Nhiên, cô và tổng giám đốc Phong đã về rồi.”*ừ “Hai người có đói không? Có muốn ăn một chút gì đó không” Lúc này mới có tám giờ, buổi chiều Chu Thần Phù nhận được tin nhắn, biết bọn họ buổi tối ăn ở bên ngoài nên cô ở nhà tùy ý làm một chút đồ ăn.Thẩm An Nhiên: “Không cần, đã ăn rồi”Chu Thần Phù nhìn bộ dáng của Lệ Đình Phong và Thẩm An Nhiên, rõ ràng hai người cách gần như vậy nhưng chỉ có cảm giác rất xa cách, điều này chẳng lẽ chính là bäng mặt không bằng lòng sao?Chu Thần Phù đứng ở cửa ra vào, đợi hai người bọn họ tiến vào, sau đó cô ấy đóng cửa lại rồi mới đi vào.Trong phòng ấm áp hơn rất nhiều, Thẩm An Nhiên cởi áo khoác trên người ném lên trên ghế sô pha, trở lại phòng ngủ lập tức đi tắm rửa và đổi lại bộ quần áo ngủ thoải mái dễ chịu.Lệ Đình Phong hôm nay uống nhiều rượu, nhưng anh người uống rượu không lên mặt, điển hình có thể giả bộ, h: lần khác bước chân còn rất ổn ăn nói rất rõ ràng, nhưng có một đặc điểm, khi anh uống rượu còn trầm tĩnh hơn so với người bình thường, ánh mắt đặc biệt lạnh lùng, say càng nặng thì mắt càng sáng.Lệ Đình Phong uống nửa bát trà giải rượu rồi từ trong túi quần lấy điện thoại di động ra, khi lên mạng liền hiện lên mấy cái tin tức.Triệu Việt chính là người cuồng công việc, mười tin nhắn thì chín tin nhắn là bàn công việc còn có một tin nhắn là hỏi anh có ở đây không.Lệ Đình Phong ấn huyệt thái dương của mình rồi ấn vào xem, tất cả đều liên quan đến đảo Phương Văn, anh rất nhanh trả lời một câu.“Đảo Phương Văn đảo tôi giao cho Thẩm An Nhiên xử lý, về sau cô ấy toàn quyền phụ trách, cậu bàn giao lại với cô ấy một chút.”Triệu Việt gửi đi gửi một khuôn mặt dấu chấm hỏi, thấy Phong không có trả lời, sau đó liền gửi một câu đã hiểu.Đem tin tức xác nhập gửi cho Thẩm An Nhiên, Thẩm An Nhiên tắm ệ Đình rửa xong đi ra liền thấy Triệu Việt gửi tin nhắn đến.Điện thoại quá nhỏ, rất nhiều nội dung đều thấy không rõ lắm, Thẩm An Nhiên bật máy tính lên thì có mấy cái phương án.Về việc lựa chọn doanh nghiệp hợp tác, Thẩm An Nhiên nhìn ở bên trong không thấy có Toàn Tâm.Thẩm An Nhiên hít sâu một hơi, Toàn Tâm lại không ở trong sự lựa chọn của Đại Phong, xem ra cô phải bàn bạc kỹ hơn.Thẩm An Nhiên nhìn hết văn bản tài liệu mới đóng máy tính lại, sau đó trở về nhắn cho Triệu Việt một câu: “Ngày mai đi làm nói chuyện.”Triệu Việt gửi lại vài chữ: đáng tin cậy.Thẩm An Nhiên lấy thuốc trong ngăn kéo ra, đổ vào lòng bàn tay, người trước đây sợ uống thuốc như vậy, bây giờ có thể nuốt xuống, ngay cả vị đẳng trong cổ họng cũng đã quen.Uống thuốc xong, người có chút chệnh choạng, Lệ Đình Phong đi tấm ở phòng khác rồi mới đi vào, ngồi ở bên giường sờ sờ tóc của Thẩm An Nhiên..

Chương 150